y ngày nay. . . . . Tôi rất nhớ anh. . . . . Không thể tránh được trái tim mình.
“Gọi là Bảo Bảo!” Tôi dằn giọng. Anh trầm mặc không nói. “Biết Bảo nhi và Bảo Bảo có cái gì khác nhau không? Một cái là cách gọi bạn bè, người đàn ông gọi Bảo nhi, vĩnh viễn chỉ có thể làm bạn của Tiết Bảo Bảo, nếu, tôi bằng lòng cho người nào đó gọi tôi bằng hai chữ Bảo Bảo mắc ói, nghĩa là. . . ..”
Anh vẫn trầm mặc.
Ông trời à, tôi đã nói trắng trợn như vậy, không phải còn bắt tôi đuổi theo anh ấy chứ?
“Ngu ngốc!” Nếu không phải vì mấy chữ kẻ thù dọa tôi, tôi lại tự biến mình thành chật vật như vậy sao? ! Tôi giật tay khỏi tay anh.
“Nàng không hối hận?” Một câu, hỏi tôi. Tôi sẽ hối hận sao? Ngay cả chính tôi cũng không biết.
“Anh sợ bị thương sao? Trái tim này có thể mãi mãi chỉ có chỗ cho một người.” Tôi đặt tay lên trái tim mình, cẩn thận hỏi. Nếu anh tổn thương, chắc chắn tôi sẽ hối hận.
“Nàng miễn cưỡng sao?” Anh lẳng lặng hỏi. Miễn cưỡng? Nghĩa là sao?
“Tôi không hiểu.”
“Đón nhận ta, nàng miễn cưỡng sao? Ta mặc kệ nàng yêu người khác, cũng không cần biết nàng yêu ta hay không yêu. Nhưng, đón nhận ta nàng cảm thấy miễn cưỡng sao? Cảm thấy phải chịu một gánh nặng sao?” Không thể, anh đừng thích tôi, vì tôi không thích anh thích tôi, tình cảm của anh làm tôi nặng nề. Tôi từng nói những lời như vậy tổn thương anh. Còn anh, nhớ kỹ không phải chuyện tổn thương, mà lại là hai chữ gánh nặng.
“Nếu tôi không phải tinh linh Hoa Chi, anh có yêu tôi không?” Tôi chỉ muốn hỏi chuyện này, tôi chỉ để ý chuyện này. Anh yêu tôi vì câu chuyện thần thoại đó, hay chỉ đơn thuần là yêu tôi.
“Chính là nàng.” Anh thật cố chấp, “Linh hồn ta có thể cảm giác được nàng.”
“Tôi không phải, tôi là Tiết Bảo Bảo, sinh ở thời đại này, lớn lên ở thời đại này, không phải đến từ ba trăm năm sau.” Tôi nói dối, bởi vì tôi bất an. Anh nở nụ cười, không trả lời.
Đáng giận!
Chương 15 – 16
[Chương 15: Thử một trò chơi '>
Tôi yêu! Là một người đàn ông phong kiến, cũng là một người thanh thản như thiên tiên.
Yêu đến chỉ khẽ vẫy ngón út cũng làm tôi ngọt ngào không thôi.
Mỗi ngày, tôi đều chạy đến biệt uyển, chỉ lẳng lặng ngồi nhìn anh vẽ tranh viết chữ cũng thấy ngọt ngào.
Người đàn ông hoàn hảo như vậy làm lòng tôi yếu ớt, dù tôi không hiểu gì về vẽ tranh và thư pháp, thì cũng nhìn ra được, bản lĩnh anh rất đáng hâm mộ!
Nhưng, người đàn ông này cũng quá bảo thủ, cho nên, tôi đã phạm sai lầm như vậy…
“Oa! < lạc thần phú đồ >[14'> của Cố Khải Chi[15'>!” Tôi vuốt bức hoạ trên vách tường thật cẩn thận, sợ làm hỏng. Đồ cổ! Tôi từng nhìn thấy ở cố cung ~! Mắc lắm đó!
Đằng kia, người đàn ông nghẹn cười đến đỏ mặt, “Bảo Bảo, ta đề nghị nàng nhìn lạc khoản[16'>.”
Lạc khoản? Gì?
Mặt tôi chảy ra ba cái sọc đen.
Bản vẽ của Ái Tân Giác La Vân Sở.
Tôi thở phì phì, ngồi xuống, muốn quăng mặt mình luôn! Còn muốn tỏ vẻ có trình độ! Cùng lắm tôi chỉ là nông dân!
“Đừng giận, rất nhiều người cũng nhận sai.” Anh cười an ủi tôi.
“Sao anh không vẽ tranh giả mà sống!” Không tức giận mới là lạ, thật mất mặt!
“Chờ chúng ta ẩn cư, ta sẽ bán tranh chữ mà sống.” Anh cưng chiều nói theo tôi.
Tôi vẫn quệt miệng.
“Không muốn, thật mất mặt!” Cho dù thật sự có một ngày phải ẩn cư, đầu tiên tôi nghĩ, Vương gia như anh mà phải bán tranh chữ kiếm sống. . . . . Chẳng có gì phù hợp. . . . .
Anh lại cười.
Tôi ôm anh, tựa đầu vào lòng anh, người đàn ông này rất ít khi chủ động với tôi, chẳng lẽ vì tôi không đủ quyến rũ? Cuối cùng lại khiến cho tôi như một kẻ háo sắc.
Ấm quá, nên chẳng muốn rời khỏi lòng anh.
“Chuyển lại đây, ở cùng nhau, được không?” Anh dịu dàng hỏi.
Ở chung? Có. . . . . Nhanh quá không!
“Ta sẽ sai hạ nhân sửa sang lại căn phòng lớn nhất ở phía đông cho nàng.”
Biết mà… Người này sao có thể nhiệt tình như vậy…
Buồn bực… Tôi đúng là háo sắc… .
“Chờ anh Vũ về, em nói với anh ấy một tiếng.” Ở chỗ đó cũng không quen.
“Hắn không phải là người tốt, đừng quá gần gũi với hắn.” Anh nghiêm mặt nói.
Gì? Ghen sao?
“Thật ra anh ta cũng đáng thương, đừng nói như vậy.”
“Tình Nhi là hắn giết.”
Lại tới nữa! Trời.
“Dựa vào đâu mà anh nói như vậy?” Thật sự là hai cái miệng chữ, “Em không nên khuyên Tình Nhi thổ lộ với anh, nếu không sẽ không. . . . .” Rất áy náy với cô ấy, cuối cùng tôi quyết định dùng tư duy của một người hiện đại, không ngờ, người phong kiến có lẽ không thể chấp nhận lời khước từ.
“Không phải.” Anh lãnh đạm, “Tình Nhi không phải là tự sát, nàng ấy không phải là lần đầu tiên thổ lộ với ta, ta cũng không phải lần đầu tiên cự tuyệt nàng, nàng ấy là nữ tử ngoài mềm trong cứng, không thể tự sát. Hôm đó, ta đã kiểm tra mũi nàng, chắc chắn là nàng bị kê đơn hại chết, sau đó mới treo lên, vết dây trên cổ nàng rất mảnh, không giống như người sống treo cổ.”
Cả người tôi nổi gai, “Anh Vũ cả một đêm đều cùng tôi…”
“Móng tay của nàng ấy có dấu vết của sự giãy dụa, có vết lông vải trên móng, so màu sắc với y phục của hắn thì như nhau .”
Tôi há hốc miệng.
“Vậy sao hôm ấy anh không nói rõ ràng?”
Mặt anh ửng hồng một cách khả nghi.
“Đừng nói với em, anh