Old school Swatch Watches
Tổng giám đốc, anh thật là hư

Tổng giám đốc, anh thật là hư

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220534

Bình chọn: 8.00/10/2053 lượt.

uống nữa cũng chẳng giải quyết được gì ?!”

“Chị dâu , cho tôi , tôi muốn uống… Tôi không muốn tỉnh táo , tỉnh táo chỉ làm tôi đau khổ” Hắn nhìn chằm chằm hai tay mình , thống khổ gầm nhẹ:”Ha ha , tôi đã giết người. Vốn dĩ là ca phẫu thuật chỉ có ba giờ đồng hồ , thế nhưng tôi kéo dài tới gần năm giờ , tôi còn là bác sĩ không chứ ?! Thân nhân bệnh nhân nói đúng , tôi là hung thủ giết người , tôi nên ngồi tù !”

“Không , cậu không phải là cố ý. Ai có thể ngờ được lại xảy ra chuyện này !” Đường đường là một nam nhân , vậy mà hắn lại chảy nước mắt

“Đó là trách nhiệm của tôi , bác sĩ gây mê đã nhắc nhở tôi , nhưng lúc ấy không biết tôi đang nghĩ cái gì. Cho đến khi huyết áp bệnh nhân bị tụt , nhịp tim không ngừng giảm xuống , mọi người bắt đầu luống cuống tay chân , lúc đó tôi mới ý thức được sai lầm của mình ! Chẳng hiểu tôi đang nghĩ cái quỷ gì vào lúc đó nữa !”

Ly rượu bị Vũ Nghê giành lại , Lâm Hiên dứt khoát trực tiếp rót rượu vào mồm

“Không được uống !”

Người dành người đoạt bất chợt nửa bình rượu vẩy vào trên người của Vũ Nghê , nhưng cô vẫn không để ý “Lâm Hiên , tôi đưa cậu về nhà !”

“Không cần , tôi không muốn về nhà. Về nhà chỉ làm tôi cảm thấy mình bất tài , vợ mình mất tích , mình cũng không tìm được. Ha ha , gia đình , sự nghiệp đều tồi tệ , tôi là một người đàn ông tệ nhất thế giới !”

“Không phải vậy , bất cứ ai trong cuộc sống cũng đều gặp trở ngại. Đó chỉ là vần đề chúng ta cần phải đối mặt. Đi thôi , tôi đưa cậu về nhà ! Bây giờ đã gần tám giờ tối , cậu uống say ở chỗ này , nếu như có chuyện gì xảy ra , tôi cũng khó gánh trách nhiệm , tôi lại không thể về nhà khuya ! Lâm Hiên , cậu đừng làm khó tôi , coi như tôi cầu xin cậu , về thôi , đừng uống nữa !”

“Chị dâu rõ ràng còn nhỏ tuổi , thế mà lại ăn nói áp đặt người khác thế , đơn giản là không cho người khác phản bác. Ha ha , phải hay không cùng anh rể ở chung một chỗ đã lâu , nên bị hắn lây bệnh !” Hắn mở miệng nhếch môi cười giỡn , đồng thời lảo đảo đứng lên

Nghĩ đến Lạc Ngạo Thực , tự nhiên trong lòng Vũ Nghê đau xót “Tôi chỉ khuyên được như thế này , nói nhiều lời an ủi cũng không giải quyết được vấn đề thực tế ! Nhưng cậu phải nhớ thật kỹ , những người thân bên cạnh đều quan tâm đến cậu !”

Lâm Hiên dùng sức sờ soạng cái miệng , đau khổ mà hỏi:”Thế anh rể không xem thường tôi à ?!”

Vũ Nghê lắc đầu một cái “Không đâu !”

Lâm Hiên cười nhạt “Chị dâu , chị ngồi xuống trước , tôi đến phòng vệ sinh một chút , sau đó liền theo chị về nhà !”

“Cậu có cần giúp đỡ không ?!”

“Không cần , tôi còn tỉnh mà !” Lâm Hiên đi ra , sau đó xoay đầu lại dặn dò Vũ Nghê:”Chị dâu , đừng uống nhầm đó , chị là người đẹp , cần phải cẩn thận !”

“Tôi biết mà , tôi sẽ không uống !” Cô cũng không phải là con nít , đương nhiên biết chứ !

Chương 58: Hối hận

“Chị dâu , chị dâu , tỉnh lại mau” Lâm Hiên lo lắng lắc lắc thân thể Vũ Nghê

Vũ Nghê từ từ mở mắt ~~ thật là đau ! như muốn nổ tung cái đầu

Trần nhà màu hồng ?!

Đây là nơi nào ?!

Từ trên giường Vũ Nghê đột nhiên ngồi dậy , cái mền trên người rớt xuống , nhất thời cảm giác người lạnh như băng. Cúi đầu ngó nhìn , và vô cùng kinh ngạc “Tại sao có thể như vậy ?!” Đầu óc tự dưng trống rỗng , chỉ có thể ý thức được ~~ Cô và Lâm Hiên… !

Cô và Lâm Hiên phát sinh quan hệ không đúng đắn !

“Chị dâu , tôi xin lỗi , thật sự xin lỗi , tôi cũng không biết tại sao lại xảy ra chuyện này ?!” Lâm Hiên nhặt quần áo lên , đau khổ giải thích ! “Ngày hôm qua tôi uống nhiều quá , chuyện gì cũng không nhớ. Đáng chết , sao lại như thế này ! Tôi sẽ không trốn tránh trách nhiệm của mình , tôi biết tôi đã sai rồi !”

Bất động đến mấy phút sau , Vũ Nghê kéo cái mền lên trên , hai vai kịch liệt run rẩy , nước mắt lã chã rơi xuống

Cô chỉ nhớ là đưa Lâm Hiên đưa về căn hộ , những chuyện khác gần như mơ hồ. Loáng thoáng nhớ được hắn ôm cô rồi khóc , nhưng tại sao cô không đẩy hắn ra , tại sao ?!

“Chị dâu , thật sự xin lỗi chị ! Hay là chị cứ giết tôi đi , tôi đã gieo họa rồi ! Tôi làm điều này thật chẳng bằng một con chó , như thế này thì làm sao còn mặt mũi gặp anh rể , làm sao nhìn Tư Vũ đây ! Sợ rằng cô ấy chịu không nổi cú sốc này !” Lâm Hiên gần như ảo não , không ngừng dùng 2 tay đập vào đầu mình. “Tôi không nên uống nhiều như vậy , lại càng không nên gọi điện thoại cho chị ! Bằng không đâu xảy ra chuyện này ! Thề với chúa rằng tôi không phải loại người háo sắc , tôi với Tư Vũ kết hôn đã lâu , dù biết cô ấy đang bệnh , biết rằng cô ấy không muốn tôi đụng vào , tôi cũng chưa hề đi tìm bất kỳ người phụ nữ khác ! Hôm nay , sao lại như vậy chứ ?!”

Vũ Nghê nức nở nghẹn ngào , đột nhiên chỉ vào cửa và hét lên “Cậu đi ra ngoài đi , hiện tại tôi không muốn gặp lại cậu , tôi muốn yên lặng một chút !” Ngay sau đó cô vùi mình vào trong gối , hối hận gào khóc !

Lâm Hiên đi ra khỏi phòng , đứng cách cánh cửa từng lời một nói xin lỗi “Chị dâu , chuyện đã đến nước này , đã không còn biện pháp cứu vãn. Nhưng mà tôi cảm thấy đừng nên nói cho anh rể biết , chúng ta coi như chưa từng xảy ra chuyện gì , có được hay không ?!”

Vũ Nghê mặc