lại quần áo , cắn môi khổ sở rơi nước mắt. Chuyện đã thế này , sao có thể xem như không ?!
***
Vũ Nghê lảo đảo trở lại ngôi biệt thự với hai mắt xưng đỏ , tránh né ánh mắt kỳ quái của người giúp việc , tự giam mình ở trong phòng tắm
Cô liên tục xối nước nóng vào người , cô như mất đi hết cảm giác , cả người cũng không thấy nóng !
Cô bây giờ như một người điên , nhiều lần xoa xoa các điểm đỏ trên người , giống như đem mình rửa sạch sẽ
Thật bẩn ! cô đã phản bội hôn nhân của mình. Ha ha , hiện tại không chỉ có Lạc Ngạo Thực là kẻ phản bội. Cô cũng… cũng như thế ! Thanh âm nức nở nghẹn ngào hòa lẫn tiếng nước chảy tràn đầy trong phòng tắm
Thân thể mềm nhũn cho đến khi cô nằm bất động , đồng thời ngã trên mặt đất , dẫu môi thê lương thì thầm “Ngạo Thực à , tôi không biết làm thế nào để đối mặt với anh nữa. Tôi cũng không còn mặt mũi cầu xin anh tha thứ ! Nhưng mà , tôi thật sự yêu anh , tôi không muốn rời anh mà đi…! Anh đừng trách tôi , cầu xin anh đừng trách tôi , có được hay không ?! Nếu như lần này anh hứa không trách tôi , tôi thề về sau tuyệt đối sẽ không ra khỏi biệt thự nửa bước , nơi nào cũng không đi. Cầu xin anh có thể tha thứ cho tôi , có được hay không ?!”
Mặc dù trong thâm tâm luôn van xin như thế , nhưng cô biết rằng , mình vẫn không cách nào vô liêm sỉ ở lại chỗ này , bản thân cũng không thể giấu giếm được hắn
Trích dẫn:Xem đến tập này đôi khi mình cảm thấy sự sắp đặt của tác giả đối với Vũ Nghê quá độc ác , thà rằng để cho Lạc Ngạo Thực hành hạ , hay để hắn đi ngoại tình cũng còn đỡ bức xúc hơn… Nhưng mà mọi người an tâm nhá. Vũ Nghê của chúng ta không dơ bẩn vậy đâu… Thời gian sẽ trả lời cho cái bí mật này… Haizzz truyện này nhìu bí mật quá T____T… Nhưng nhờ như thế mà sau này tính cách của Vũ Nghê rất kiên cường , kiên cường đến nổi nhiều lần chơi khăm Lạc Ngạo Thực
Chương 59: Bí mật không nên tới
Mới vừa bước ra khỏi phòng tắm , đã thấy một khói sương đập vào mặt
Vũ Nghê trở nên hốt hoảng , trái tim cảm thấy nặng nề , gần như quên thở nhìn về phía trước , ánh mắt sưng đỏ nhất thời xanh xao “Ngạo Thực , anh trở về lúc nào thế ?!”
“Em đoán thử coi !” Giọng trầm thấp truyền đến. Ánh mắt của Lạc Ngạo Thực như là một con sư tử mới ngủ đông tỉnh dậy đem Vũ Nghê vững vàng khóa chặt , bước chân di chuyển chậm rãi tới gần cô
Cả người hắn tản ra lạnh lẽo , trong nháy mắt lọt vào con ngươi hoang mang của Vũ Nghê , cô lui về phía sau cho đến khi lưng cô áp sát vào cửa kiếng phòng tắm
“Ngạo Thực , tôi , tôi…” trong lòng cô run sợ đến độ không biết đối mặt với hắn như thế nào
Lạc Ngạo Thực nâng bàn tay sờ lên cái cổ trắng như tuyết kia , con mắt nheo lại đầy nguy hiểm “Khoảng mười giờ tối hôm qua tôi về đến nhà , vốn nghĩ là tìm em vuốt ve an ủi một chút. Kết quả là làm cho tôi ngạc nhiên thật , cả đêm em cũng không về nhà. Thế nào ?! Em trở về nhà cha mình hay sao ?!”
Vũ Nghê mở miệng định nói nhưng lại không nói ra được câu nào
“Nói cho tôi biết , em đi nơi nào , hử ?!” Hắn hỏi tới
“Về nhà cha mình. Anh không có ở đây , tôi liền về nhà cha mình !” Biết hắn dường như đoán được , nhưng trong lúc bối rối cô chỉ còn cách lựa chọn nhỏ giọng nói láo. Chuyện kia khó mà hé răng , cô thật không dám nói ra khỏi miệng.
Bàn tay đang đặt trên cổ của Vũ Nghê đột nhiên dùng sức “Được lắm , cho tới bây giờ , em còn muốn gạt tôi !”
Trong đáy lòng luôn tự khiển trách mình , Vũ Nghê căn bản không cảm giác được áp lực trên cổ
Chân tay của cô bắt đầu căng thẳng , thì bàn tay trên cổ từ từ buông lỏng lực đạo , ánh mắt đỏ ngầu của hắn quan sát cô chằm chằm
Vũ Nghê như thấy được trách nhiệm nặng nề trong đầu , cảm giác uất ức , hối hận và sợ hãi hòa thành dòng nước mắt , nghẹn ngào khóc không thành tiếng “Ngạo Thực à , chúng ta ly hôn đi !”
“Ly hôn , tại sao lại muốn ly hôn ?! Em hao tổn công sức để được gả cho tôi , chẳng lẽ kết quả em muốn , chính là ly hôn sao ?!” Gương mặt nham hiểm nhất thời trầm xuống , tiếp tục một nụ cười quen thuộc. Bàn tay dịu dàng sờ lên gò má ướt đẫm nước mắt của cô
Động tác của hắn khiến Vũ Nghê sợ đến đôi môi trắng bệch , run rẩy mà nói “Là tôi không tốt , không xứng với anh”
Đột nhiên Lạc Ngạo Thực nắm lấy mái tóc dài màu đen kia , khiến cô đau đến nỗi da đầu như muốn tróc ra , không thể không ngẩng đầu lên , nhìn về phía hắn “Không xứng với tôi ?! Em đã sớm biết điều này rồi , không phải sao ?! Ha ha , em nói thật dễ nghe. Nguyên nhân muốn ly hôn chính là em đã gặp được người thích hợp với mình , muốn cùng hắn cao chạy xa bay ! Bây giờ phát hiện cuộc hôn nhân này đang trói buộc mình , cho nên em tính một cước đá văng tôi ?!”
Vũ Nghê vẫn không phủ nhận , để hắn đồng ý ly hôn , cô chỉ còn cách nguyện ý thừa nhận , ngậm đắng nuốt cay “Đúng vậy !”
Lạc Ngạo Thực cong lên khóe môi , nụ cười âm lãnh “Giày bị hỏng , tôi dĩ nhiên sẽ không cần. Ha ha , chỉ là tôi cũng không muốn để người khác được lợi ——” Hắn hơi dừng lại , sau đó khạc ra những lời độc địa nhất “Chờ khi tôi chơi em thành miếng giẻ rách , không còn ai muốn , tôi tự nhiên sẽ buông tha !”
Hai mắt của hắn lúc