The Soda Pop
Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tác giả: An Nhiễm Nhiễm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215031

Bình chọn: 9.5.00/10/1503 lượt.

he đây, nếu như bác sĩ nói không được, nói nhất định phải giải phẫu, liền lập tức, lập tức làm giải phẫu! Hải Dụ nói gì em cũng không được nghe! Nghe anh! Nhất định phải nghe anh! Cô ấy cùng cục cưng không thể gặp chuyện không may! Biết không?”

“Biết! Biết!”

Ngắt điện thoại, nội tâm Đường Húc Nghiêu ma loạn, người con gái ngốc kia, vì chờ anh, mà tình nguyện đau như vậy!

Cho nên, vô luận như thế nào, anh phải nhanh đến bên cô! Sau đó sẽ không buông cô ra!

◎ ◎ ◎

Bệnh viện.

Hạ Hải Dụ ở trong phòng sinh, đau, mồ hôi chảy ròng ròng, khóe miệng vẫn duy trì mỉm cười như cũ.

Mới vừa rồi bác sĩ đáp ứng cô, cam đoan an toàn, ưu tiên để cô lựa chọn sinh tự nhiên, hơn nữa cục cưng rất tốt, khả năng khó sinh rất thấp, cô nghĩ, chỉ cần mình nhịn đau, là nhất định có thể! Nhất định có thể đợi được anh! Để anh có thể nhìn thấy cục cưng ra đời! Sau đó ba người một nhà bọn họ vĩnh viễn sẽ ở cùng nhau! Không bao giờ tách nhau ra!

Nắm thật chặt hai tay, Hạ Hải Dụ, cố gắng lên! Cố gắng lên!

“Đến, hít sâu. . . . . . Đúng. . . . . . Một lần nữa. . . . . .” bác sĩ đỡ đẻ hòa ái nói .

Hạ Hải Dụ cố gắng phối hợp, nhưng mỗi một lần động tác đều rất cứng ngắc.

Bác sĩ cười cười, “Cô à, thả lỏng mình!”

“Tốt.”

“Tốt. . . . . . Rất tốt. . . . . . hít sâu hơn. . . . . . Đúng. . . . . .”

Tới tới lui lui rất nhiều lần, Hạ Hải Dụ cảm giác giống như đã tốt hơn lên.

Bác sĩ liên tục gật đầu, “Cô à, hiện tại có rất ít người chọn sinh tự nhiên nhiên, sinh tự nhiên sẽ rất đau, cô thật dũng cảm!”

“. . . . . .” Hạ Hải Dụ cắn chặt môi, không dám nói.

Không, cô không dũng cảm như vậy ,cô thật sự cô rất sợ, rời xa nhau thì dễ dàng, nhưng nhìn thấy nhau thì thật khó khăn.

Rất sợ rất sợ . . . . .

Sợ ông trời sẽ không đồng ý cho bọn họ cơ hội lần này . . . . .

◎ ◎ ◎

Xe được qua nửa cầu vượt, Đường Húc Nghiêu không hiểu sao lại quay đầu sang liếc mắt nhìn bên ngoài cửa xe, bầu trời bao la, xanh thẳm, tất cả đều rõ ràng như vậy, rồi tất cả lại như mơ màng.

Giờ phút này, dưới chân anh, tựa hồ chính là địa điểm xảy ra tai nạn xe cộ năm năm trước.

Quả tim, không hề báo động liền đau đớn.

Bác trai, bác gái các người trên trời có linh thiêng đều thấy được, hiện giờ Hải Dụ rất thống khổ, xin hai người phù hộ cho cô ấy, phù hộ cô ấy cùng cục cưng được bình an!

Con sẽ vĩnh viễn yêu cô ấy và cục cưng!

Cầu trời hãy ban cho tôi cơ hội này!

Thu hồi tầm mắt, xe đang chạy nhanh trên cầu, nhìn về phía trước, có một chiếc xe tải chở chứa cát đá đột nhiên bể bánh, thân xe to lớn không ngừng rung lắc, ngày càng không ổn định tại chỗ, có thể sẽ đổ xuống ngay tức khắc.

Đường Húc Nghiêu mở to hai mắt, mắt thấy mình sẽ đụng vào, khẩn cấp phanh xe cũng không nắm chắc xe mình có thể phanh lại kịp thời không?

Anh sẽ đụng vào sao?

Chương 213: Sống còn

Lamborghini hối hả chạy như bay trên đường cao tốc, tốc độ gần đến cực hạn, tựa hồ một giây tự biết bay bay lên vậy!

Hai tay cầm tay lái thật chặt, chân nhấn ga đến cùng, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Nhanh !Nhanh! Nhất định phải nhanh lên!

Phải biết rằng anh ở trong này mỗi một phút mỗi một giây, đều bị Hải Dụ tra tấn, cô nếu không đau tới cực điểm thì sẽ không gọi điện thoại cho anh, nếu cô không yếu ớt tới cực điểm, cô sẽ không cho bất cứ cái gì là cơ hội cuối cùng!

Cô, cần anh, rất cần!

Mà anh sẽ đến bên cạnh cô!

Nhất định là vậy!

Anh chỉ muốn lập tức đến sân bay đuổi kịp chuyến bay bốn mươi phút sau. Sau đó trải qua mười mấy tiếng , anh có thể đến San Francisco nhìn thấy cô rồi!

Tâm tình khẩn trương , lại mang theo chờ mong, còn có hưng phấn!

“. . . . . .” Đột nhiên, trên đường gặp trở ngại,nhìn giống như xảy ra tai nạn giao thông vài chiếc xe đụng vào nhau làm đường bị chặn kính mít.

“Đáng chết!” Cắn răng mở miệng chửi thầm một tiếng.

Ngẩng đầu nhìn đường, hoàn toàn không có khả năng đi qua, bởi vì cảnh sát đã đem đường lộ hoàn toàn phong kín rồi.

Tại sao?!

Tại sao lại khéo như vậy chứ? !

Còn một nửa chặn đường là đến sân bay, hiện tại cư nhiên không qua được?!

Ông trời, người cố ý tra tấn chúng con sao, người có biết hay không Hải Dụ cùng Bảo Bảo đang ở chờ con, người có biết nếu lần này con không tới, chúng con cả đời cũng không thể ở cùng nhau rồi!

“. . . . . .” Nghẹn ngào một tiếng, Đường Húc Nghiêu bất đắc dĩ chạy vào một đường hầm, chạy ra sau, ở chỗ ngả ba, mạnh mẽ đánh tay lái, quay đầu.

Còn có một con đường khác có thể đến sân bay!

Tuy rằng xa một chút!

Nhìn đồng hồ trên tay, thời gian không nhiều lắm, nhưng anh sẽ không buông cuộc!

Hải Dụ, Bảo Bảo. . . . . . Hai người yên tâm. . . . . . Anh sẽ đến . . . . . . Nhất định sẽ!

Giờ phút này anh rất nhớ họ, Đường Húc Nghiêu đạp ga xuống , chạy về phía một con đường khác.

May mắn đoạn đường này tốt lắm, anh đạp tốc độ xe lên tới cực điểm, nhưng vẫn cảm thấy không đủ nhanh!

Dày vò!

Thật là dày vò!

Anh bắt đầu có chút hối hận, vì sao bản thân không trực tiếp làm một chiếc phi cơ trực thăng, như vậy có phải nhanh hơn không?!

Không không không. . . . . . Phi cơ trực thăng tuy rằng có thể cất cánh bất cứ lúc nào, nhưng phải x