Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tác giả: An Nhiễm Nhiễm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213933

Bình chọn: 8.00/10/1393 lượt.

i, tư tưởng thành phố bao vây nông thôn đã không OK nữa rồi!

Nhưng sau khi hiệu trưởng nhận lấy bản kiểm điểm, đọc nó xong thì tức giận đến xanh mặt, “Tiếp tục đứng hai giờ!”

Hu hu. . . . . . con mệt quá rồi!

“Hiệu trưởng, chân con bị thương mất rồi! Ai u ai u, đau quá! Bị rút gân thì phải!”

Ôm cẳng chân, nước mắt lập tức rơi.

Hiệu trưởng vừa nhìn, vừa sốt ruột, “Thầy lập tức gọi điện thoại thông báo cho phụ huynh của con!”

“Vâng!” Hạ Thủy Tinh vội vàng nói số điện thoại của Thiệu Hành, thét lên, chuyện này tuyệt đối không thể để mẹ biết! Cứ để chú Thiệu Hành đến giải quyết là được rồi!

Mười phút sau, Thiệu Hành lái xe như gió bão tới nơi, mặt không biểu cảm đẩy cửa phòng làm việc của hiệu trưởng ra, liền ôm lấy Hạ Thủy Tinh, đau lòng hỏi, “Ngoan, nói cho chú biết, người kia làm rớt mấy giọt nước mắt của cháu?”

“Bảy giọt!”

Thiệu Hành gật đầu một cái, ngược lại nhìn về phía hiệu trưởng, lạnh lùng thốt, “Một giọt nước mắt của cô bé đáng giá một trăm vạn, trong vòng ba ngày, thầy hãy đem tiền trực tiếp quyên góp cho hội Chữ Thập Đỏ, nếu không cứ chờ tin tức từ luật sư !”

“Đúng rồi, thiếu chút nữa quên nói cho thầy biết, mặc dù cô bé họ Hạ, nhưng ba lại mang họ Đường!”

“Đường, Húc, Nghiêu!”

Hiệu trưởng sững sờ tại chỗ, Đường Húc Nghiêu. . . . . . là nhân vật trong vòng năm năm gần đây bốn lần có mặt trên bìa của tạp chí Time, năm lần có mặt trong bảng xếp hạng Forbes, nghe nói, tập đoàn Đường Thịnh ở châu Á đã chiếm lĩnh 90% cổ phần thang máy trên toàn cầu, mà Kĩ thuật công nghệ Húc Dương cũng đã trở thành công ty có giá trị cao nhất trong thung lũng Silicon.

Tiểu nha đầu này, lại là con gái của Đường Húc Nghiêu ! ! !

Chương 228: Đi tìm ba

“Thủy Tinh. . . . . .” Hạ Hải Dụ chậm rãi nói, đồng thời dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía trong lòng con gái.

“Hả? Dạ!” Hạ Thủy Tinh thầm kêu hỏng bét, ai nha nha, không tốt, quá đắc ý vênh váo mất rồi !

Hạ Hải Dụ cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt con gái, “Thủy Tinh, có phải con lại muốn làm chuyện gì xấu hay không?”

“Làm sao có thể chứ? Con ngoan nhất mà!” Hạ Thủy Tinh mở trừng hai mắt, làm bộ như rất vô tội, trên khuôn mặt trẻ con nhỏ nhắn nở nụ cười ngây thơ thuần khiết, quả thật so với thiên sứ còn đơn thuần và đáng yêu hơn.

Nhưng hiểu rõ con gái không ai bằng mẹ, Hạ Hải Dụ cũng sẽ không dễ dàng bị con gái lừa.

“Vậy vừa rồi con cười gì?”

“Dạ. . . . . . Chính là . . . . . Chính là. . . . . . Con có một chủ ý . . . . .” Hạ Thủy Tinh nhanh chóng giải quyết xong quả táo trong tay, sau đó dùng khăn ướt lau tay, duỗi hai tay nhỏ một cái, ôm lấy mẹ, làm nũng, “Mẹ, mẹ yên tâm, mỗi ngày con đều gọi điện thoại cho ngươi! Điện thoại video nha!”

Sử dụng điện thoại video?

Mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy con gái?

Được rồi, làm vậy còn có thể thuận lợi giám sát xem con bé có làm chuyện xấu gì không!

“Một lời đã định!”

“Một lời đã định!”

Mẹ con đập tay với nhau, sau đó Hạ Hải Dụ cúi đầu hôn một cái lên khuôn mặt con gái, sau đó Hạ Thủy Tinh cũng hôn miệng mẹ một cái.

“Mẹ, chúng ta tiếp tục chơi trò chơi đi!”

“Được!”

◎ ◎ ◎

Ba ngày sau, Hạ Hải Dụ lưu luyến rời đi.

Hạ Thủy Tinh cũng có điểm nhỏ mất mác, nhưng vừa nghĩ tới kế hoạch lớn của mình, liền khôi phục lại tinh thần.

Oa oa oa, mình phải cố gắng lên!

Một tuần lễ sau, Hạ Thủy Tinh chính thức được nghỉ hè!

YES!

Rốt cuộc đã đợi được ngày này!

Trở về phòng trong, lục tìm ba lô hình dâu tây mà mình thích nhất, nhét chi phiếu baba đã cho vào, còn có một ít tiền lẻ, còn có điện thoại di động Hello Kitty mình luôn âu yếm, à à, còn có một bình hơi cay nhỏ, bởi vì ba nói dáng dấp của mình rất đáng yêu, rất dễ bị tổ chức buôn bán trẻ con để ý, nên khi ra ngoài nhất định phải mang theo thứ này!

Ừm ừm, chuẩn bị đã xong, lên đường thôi!

Mười giờ sau, dưới lầu của Đường Thịnh Cao ốc, xuất hiện một cô công chúa nhỏ một thân mặc váy màu hồng, diện mạo ngọt ngào, rất có khí chất, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nà còn đeo kính mắt rất to, muốn bao nhiêu tốt đẹp có bấy nhiêu tốt đẹp!

Ha ha ha, ba, con tới đây!

Sống lưng thẳng tắp, bước chân ưu nhã đi vào đại sảnh, nhìn cũng không nhìn cô tiếp tân một cái, liền trực tiếp đi về phía thang máy chuyên dụng.

Mật mã cô bé biết nha, là tổ hợp của sinh nhật mẹ và sinh nhật của mình!

“Á. . . . . . Người bạn nhỏ. . . . . . Nơi này không thể đi lên nha!” cô tiếp tân rất yêu thích trẻ con, đối với bạn nhỏ phấn điêu ngọc trác như Hạ Thủy Tinh vậy hoàn toàn không có sức chống cự, lời nói vô cùng ấm áp.

Hạ Thủy Tinh ngẩng đầu lên, đeo mắt kính nên ngăn trở hơn nửa mặt, “Con đến tìm ba!”

Tìm ba?

Thang máy này là thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc!

Chẳng lẽ tổng giám đốc là ba của cô bé sao?

Sao có thể được?

Mọi người đều biết tổng giám đốc chưa kết hôn mà!

Có phải cô bé có điều gì nhầm lẫn rồi?

Còn nữa, nơi này thật ra có rất nhiều người đang âm thầm quay chụp, cô bé này đang nói những lời như đóng kịch vậy?

Cô tiếp tân nhìn ngắm bốn phía, thật may không có máy chụp hình

“Người bạn nhỏ, có phải con đã đi nhầm không, đây là tòa nhà của tập đoàn Đường Thịnh n


Duck hunt