ĩ toàn bộ gia đình sống ở đây, chỉ có dì là vinh hạnh nhất đó ! ”
Ha ha… dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết, mấy gia đình ở đây giàu có đến cỡ nào, nếu không có lái xe đưa đón thì cũng phải đi xe xịn, đương nhiên không có ai mà đi xe gắn máy rồi.
Trên thực tế, nhìn qua một lượt, bãi đỗ xe to như vậy có đủ loại xe ngoại nhập, còn về phần xe gắn máy thì….
Ngoại trừ chiếc xe gắn máy của dì Trần, cô thật sự tìm không được chiếc thứ hai.
Nghe cô trêu ghẹo mình, dì Trần không mắng mà còn cười, ” Tính tình con chẳng thay đổi chút nào, từ nhỏ đến lớn đều thích chọc ghẹo người khác ! Lúc trước thiếu gia mua chiếc xe máy này cho dì là muốn dì sử dụng, nhưng dì thì chẳng biết lái xe, thứ hai là tuổi dì đã lớn rồi, cho dù đi học thì cũng học không vô, mà có học được thì cũng chả dám chạy nữa, thứ ba nữa là đi chợ bằng xe máy bất tiện lắm, không có chỗ để đồ, cho nên dì mới để chiếc xe máy ở đây, muốn đi đâu thì ngồi tàu điện ngầm hay là gọi taxi, như vậy là tiện lợi nhất ! ”
” Bởi vậy con mới nói dì chi mạnh tay đó mà ! ” Hà Thu Nhiên không từ bỏ ý định, tiếp tục trêu chọc.
Biết tính của cô nên dì Trần cũng chẳng dây dưa, chỉ là cười nhéo tai cô một cái, rồi liền dẫn vào lại thang máy, ấn nút lên tầng tám.
Mấy giây sau, hai người rốt cuộc cũng lên tới tầng tám, bởi vì khu chung cư cao cấp này mỗi tầng một hộ gia đình sinh sống nên mỗi tầng đều có bày trí khác nhau, vừa bước ra khỏi thang máy, hành lang lót đá hoa cương bóng loáng, cửa nhà bằng gỗ quý được chạm trổ rất tinh tế ập vào mặt cô.
Cầm chìa khóa mở cửa, dì Trần đi thẳng vào trong, ” Đến rồi, mau vào đi. ”
Hà Thu Nhiên cười cười bước vào nhà, phòng khách này cũng giống như phòng khác của mấy gia đình bình thường, lại tiếp tục đi vào trong, phía sau tấm bình phong là một không gian rộng lớn, một phòng khách thực thụ sáng ngời khiến cô mắt to mắt nhỏ nhìn.
Dì Trần ân cần dẫn cô tham quan căn nhà, cô đảo mắt xem xét căn nhà cao cấp mấy trăm mét vuông này.
Lọt vào tầm mắt cô trước tiên chính là mấy đồ nội thật xa hoa quý báu hết sức tao nhã … tổng kết chỉ có ba chữ — tiền tiền tiền !
Đúng vậy ! Chữ ” tiền ” đang gào thét không ngừng bên tai cô, rất rõ ràng đấy thôi, mấy thứ này nếu không có tiền thì làm sao mua nổi !
Sớm biết mấy người sống trong khu chung cư này giàu có đến cỡ nào, nhưng cô cũng hiếu kỳ muốn biết mấy gia đình này ” giàu ” đến cỡ nào, hôm nay tận mắt chứng kiến quả thật là phải tấm tắc khen ngợi cùng hâm mộ.
Stop ! Cô cảm thấy mình so với họ đúng là một trời một vực, nhìn xuống dưới thì cô cũng được xem như là giai cấp tư sản dân tộc, nhưng hôm nay nhìn thẳng lên trên trời cao ngàn dặm kia, cô xác định mình trong xã hội khổng lồ này, cô thuộc giai cấp có cấp bậc thấp nhất.
Cùng là con người mà sao lại bất công vậy ! Sao ba cô không phải là đại gia phú quý ?
Quyệt miệng, Hà Thu Nhiên tự mình cười mình, mà lúc này, dì Trần đã dẫn cô đi một vòng quanh căn nhà, cuối cùng hai người dừng chân ở phòng bếp mà có thể so sánh với phòng bếp của nhà hàng năm sao.
” Thu nhiên, dì rất vui vì con đã đồng ý giúp dì, dì con lo là không tìm thấy ai có kinh nghiệm săn sóc người bệnh, giờ có con giúp dì thì hay quá rồi ! ” Dì Trần nắm tay Thu Nhiên, cảm kích nói.
Ơ…. Thật ra cô cũng chẳng muốn đến đây tí nào !
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô cũng chẳng dám nói ra miệng, chỉ gỉa bộ mỉm cười nói, ” Dì Trần, dì đừng nói vậy, dù sao con cũng đang rảnh mà, giúp dì một tí có sao đâu ! ”
Nói dối ! Toàn bộ đều là nói dối cả !
Cô rất muốn la lên như thế, nhưng cuối cùng vẫn phải câm nín khóc rưng rưng trong lòng…
Aiz… Cô vốn là y tá giỏi của một bệnh viện nằm ở phía Nam, nhưng bỗng một ngày cô cảm thấy rất mệt mỏi, nghĩ đi nghĩ lại cô cũng đã nhiều năm làm việc rồi, cũng để dành được kha khá tiền, vì vậy liền nộp đơn từ chức cho bệnh viện, định dẫn mẹ cô ra nước ngoài chơi một chuyến, nghỉ ngơi thư giãn một thời gian sau đó sẽ tìm một chỗ làm việc khác.
Mọi việc vốn đang rất thuận lợi, thậm chí lúc cô nộp đơn từ chức, phía bệnh viện còn từ chối, đồng ý cho cô nghỉ nửa năm nhưng vẫn được hưởng lương, sau nửa năm đó thì tiếp tục quay lại bệnh viện làm việc. Tất cả mọi thứ đều rất tốt đẹp, nhưng mà bầu trời lại không phải lúc nào cũng quang đãng, con người thì họa vô đơn chí, ngay lúc cô sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, chờ nửa tháng sau thì có thể nghỉ phép, một cuộc điện thoại trong nhà đã làm thay đổi mọi thứ —-
Đúng vậy ! Cuộc điện thoại đó là của dì Trần gọi cho mẹ cô.
Cũng chỉ là cuộc điện thoại bình thường như bao lần, toàn là nói về việc nhà này nọ, nhưng lúc dì Trần kể tình hình của mình, lại nói bà lo lắng cho bảo bối thiếu gia của bà bị tai nạn xe, đi đứng bất tiện, cần người chăm sóc, mà con gái bà đang định cư ở Mỹ mang thai gần tới ngày sinh, kiên quyết muốn bà sang đó, hai tháng trước cũng đã đặt vé máy báy hết rồi, chờ đến cuối tháng thì chỉ cần đáp máy bay qua Mỹ là được, hai người ai nấy đều cũng cần bà chăm sóc, bà thật không biết phải làm sao nữa. Thiếu gia thì muốn bà sang Mỹ giúp con gái, nhưng để lại thiếu gia một mình thế này bà không an tâm.
Cũn