ỉ là nhân viên quèn. Cho nên nhân viên Bàng thị tuy ngoài miệng luôn kêu la oán hận, nhưng trong lòng lại thật sự thoả mãn, mấy chuyện kia chỉ xem như là chuyện cười mà thôi.
Thế nhưng lại có một ngày, chuyện cười lại rơi vào tai của của giới truyền thông, chuyện tốt ắt sẽ được phóng viên “chiêu đãi”, chỉ sợ thiên hạ không loạn lập tức hỏi anh ta về việc các nhân viên trong công ty oán giận tổng tài “Tính tình bá đạo, tác phong độc đoán, ăn nói ngang ngược” thì có cảm nhận như thế nào? Anh ngay lập tức dựng ngược lông mày ánh mắt tức giận trừng tới bọn phóng viên, lớn tiếng nói trước ống kính:
“Tôi ở trong Bàng thị cho dù muốn học con cua đi ngang, cũng không đến lượt người ngoài xen vào!”
Toàn bộ cử chỉ cùng lời nói kiêu ngạo của anh toàn bộ đều bị máy ảnh chụp được, hơn nữa hết báo này đến báo kia đưa tin, khiến anh từ một người nổi tiếng trên báo kinh tế, trong nháy mắt được toàn thể người dân Đài Loan biết đến, cứ hễ nhìn thấy anh thì họ lại bảo “Người đàn ông hoàng kim độc thân, ngang ngược giàu có”.
Cũng vì câu nói kia của anh, hơn nữa lại được báo chí “cưng như trứng mỏng”, tập đoàn Bàng thị từ nay về sau luôn bị gọi vui là ” Tập đoàn con cua “, còn anh thì hiển nhiên mang trên mình biệt hiệu ” Tổng tài con cua “.
Sau quá trình hồi tưởng bài báo nói về Bàng Sĩ Bân một con người hết sức ngang ngược, Thu Nhiên lại nhìn xuống mấy con cua nhỏ đang bò vào hang, cảm thấy không thể không tán thưởng vị tổng tài này, anh mặc cho mấy lời giễu cợt của mọi người, rồi cái biệt hiệu ” Tổng tài con cua ” khó nghe này, ngược lại còn đem cua nuôi dưỡng làm vật cưng.
A………Chẳng lẽ muốn lấy cái này để làm trò tiêu khiển sao?
Thật rất có tinh thần AQ đó nha!
Càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, đang lúc cô không tự chủ mà cười hanh hách, chợt nghe “Lạch cạch” một tiếng, âm thanh mở cửa vang lên, theo bản năng cô liền quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy cánh cửa phòng ngủ đang bị ai đó mở ra. Ngay sau đó một thân hình cao lớn cùng với gương mặt đầy nam tính từ từ xuất hiện từ phía sau cánh cửa, lập tức anh phát hiện có cái gì đó khác lạ, một đôi mắt sắc bén như chim ưng liền hung dữ phóng về phía cô.
“Cô là ai?”
Chương 02
Edit: Nana Kute
Beta: Elvie Yuen
“Cô là ai?” Trừng mắt nhìn cô gái lạ mặt, Bàng Sĩ Bân nghiêm giọng quát, không ngờ trong khu chung cư cao cấp bảo vệ nghiêm ngặt, còn có kẻ dám đột nhập.
Nghe vậy, Hà Thu Nhiên không vội vã, từ từ đứng dậy, lễ phép mỉm cười, bình tĩnh nói,”Chào Bàng tiên sinh! Tôi họ Hà, Hà Thu Nhiên, hôm qua dì Trần có lẽ đã nói với anh về tôi rồi.”
Dì Trần?
Đột nhiên ý thức được dì Trần cô nhắc tới là Trần tẩu, Bàng Sĩ Bân lúc này mới sực nhớ Trần tẩu đúng là có đề cập qua, nói trong lúc bà không có ở Đài Loan, bà có nhờ một y tá, cũng là con gái của bạn bà, đến hỗ trợ chăm sóc hắn. Thậm chí, ngày hôm qua bà còn nhắc thêm lần nữa, tuy anh một mực cự tuyệt nói “Không cần phiền phức vậy” nhưng vị quản gia đã chăm sóc anh từ bé lại không chịu.
Nghĩ vậy, anh nhíu mày, sắc mặt rất khó coi, giọng điệu bực bội như muốn đá người nào đó ra khỏi cửa.
“Trần tẩu đúng là có đề cập qua, tuy nhiên tôi không cần người khác chăm sóc, tự mình làm là được rồi, cô đi đi!” Vừa nói, anh vừa chống nạng chậm rãi đi đến sô pha ngồi xuống.
Nghe giọng điệu bất cần lộ rõ sự chán ghét của anh, Hà Thu Nhiên nhướng mày. Nếu có thể… cô thật muốn vỗ tay hoan hô, lập tức phủi phủi mông rời khỏi đây. Chỉ vì dì Trần hết lần này đến lần khác ngàn lần nhắn nhủ, vạn lần năn nỉ, dùng tình cảm thuyết phục nên cô đành miễn cưỡng ở lại.
“Bàng tiên sinh, xin hãy tin là tôi rất muốn làm như lời anh nói, nhưng tôi đã hứa với dì Trần rồi, cho nên…” Nhún vai, vẻ mặt cô tiếc nuối. “Tôi vẫn phải ở lại.”
Lời này vừa nói ra, Bàng Sĩ Bân lập tức nổi giận, “Đây là nhà tôi, tôi ra lệnh cho cô lập tức cút ra ngoài!”
Mẹ kiếp! Tuy anh bị tai nạn xe, đi đứng không tiện lắm, nhưng cho dù là như thế thì anh tuyệt không muốn trong nhà mình tự nhiên có thêm một cô gái lạ hoắc ra ra vào vào.
“Tôi đương nhiên có thể cút!” Mặc anh ta mắng mỏ mình, Hà Thu Nhiên cười cười, thảnh thơi cầm lấy điện thoại. “Nhưng trước hết để tôi điện thoại cho dì Trần, báo dì một tiếng. Tôi nghĩ dì ấy hiện có lẽ đang trên đường ra sân bay…” Cô rất nghiêm túc bắt đầu ấn phím.
“Không được gọi bà ấy!” Bàng Sĩ Bân nổi giận gầm lên, gân xanh hiện rõ trên mặt, trong lòng anh biết nếu như thật sự gọi cho Trần tẩu, bà khẳng định lập tức kéo hành lý quay trở lại, không sang Mỹ nữa.
Không được! Tuyệt đối không được! Con gái Trần tẩu mang thai rất vất vả, lại sắp sinh con, đang chờ Trần tẩu giúp cô ấy trong thời gian ở cữ, sao có thể vì anh mà thay đổi mọi chuyện?
Đáng tiếc!
Âm thầm nhếch miệng, Hà Thu Nhiên thở dài, mặt không một chút cảm xúc, cất điện thoại. “Được rồi! Đã như vậy, tôi không thể không ở lại.”
“Không cần gọi Trần tẩu, cô xéo khỏi đây ngay!” Chỗ bị thương bên xương chậu đột nhiên đau nhức khiến giọng điệu Bàng Sĩ Bân càng thêm hung ác, sắc mặt cũng đã đen ngang với đít nồi luôn rồi.
Đáng giận! Rõ ràng anh chỉ là muốn qua đường mua đồ, xui