vài cái, giọng điệu mềm mại làm cho cô muốn nhũn ra, nhẹ bay bổng.
“Gọi điện thoại, tôi bề bộn công việc làm gì có thời gian.” Lam Kỳ liền bịa chuyện nói nhảm, cô làm gì còn mặt mũi nào gọi điện thoại cho anh, ngộ nhỡ anh hỏi chuyện tối hôm đó thì làm sao bây giờ, anh là đàn ông da mặt dày, cô là phụ nữ da mặt cực kỳ mỏng, rõ ràng là cô chịu thiệt, mà cũng sẽ xấu hổ.
“Tôi biết ngay là bé con bận, nên tôi đến tìm em.””
Thiệu Tử Vũ mở miệng.
Lam Kỳ cười khổ, anh còn đến tìm cô để làm gì, nhưng mà từ từ, nhìn bộ dáng của anh giống như chuyện đêm đó anh cũng không biết.
“Thiệu ngốc, đêm đó anh uống hơi nhiều rượu.” Lam Kỳ cẩn thận nhắc lại.
“Ừ, tôi biết.”
“Sau đó. . . có chuyện đặc biệt gì khác hay không?”
“Chuyện đặc biệt.”
Giọng điệu Thiệu Tử Vũ tạm ngừng một chút, đột nhiên trong lòng Lam Kỳ thầm cầu nguyện ông trời ngàn vạn lần không cần để anh nhớ rõ.
“Có”
“A” Lam Kỳ kêu nhỏ một tiếng, bàn tay vốn đang ôm Thiệu Tử Vũ chuyển thành xiết cổ, nếu anh nhớ rõ lại dám nói ra, cô liền bóp chết anh ngay.
Thiệu Tử Vũ cúi đầu nhìn cô.
“Đêm đó tôi say để cho em tự mình về nhà, thật xin lỗi.” Từ cửa sổ anh nhìn thấy bộ dáng chật vật của cô thì cực kỳ đau lòng, nhưng mà không còn cách nào khác.
Phù…..Lam Kỳ thở phào nhẹ nhõm, rất tốt, không nhớ rõ, vừa mới vui mừng vài giây cô lại cực kỳ tức giận, anh đối với cô làm chuyện như vậy, anh đều đã quên hết, để cho cô một người nhớ đến phiền muộn muốn chết.
Lam Kỳ độc ác nhéo một cái trên ngực Thiệu Tử Vũ.
“Ưm” Thiệu Tử Vũ lên tiếng.
Giọng điệu mềm mại ẩn nhẫn, Lam Kỳ nghe được cảm thấy không thích hợp, giờ cô mới phát hiện mình vừa nhéo chỗ nào, là quả thù du nho nhỏ gồ lên trước ngực.
Oanh, lập tức khuôn mặt đỏ bừng, làm sao lại thay đổi chỗ rồi!
“Cái đó, thật xin lỗi.”
Nói xong cô lại cảm thấy khó chịu, anh đã xem hết toàn bộ thân thể cô, cũng đã hôn qua, cô mới nhéo anh một cái, làm gì cô phải nói ‘thật xin lỗi’, có bệnh.
“Buông ra.”
Cô giãy giụa đứng dậy.
Thiệu Tử Vũ để người cô đứng thẳng.
“Nói đi, tới tìm tôi làm cái gì, sớm nói rõ, tôi bề bộn công việc, không có chuyện gì quan trọng thì xin lỗi không thể theo hầu.”
Lam Kỳ giả vờ nghiêm túc xem tài liệu.
Thân thể Thiệu Tử Vũ đến gần sát cô.
“Tôi biết bé con bề bộn nhiều việc, nhưng làm việc xem trọng cách thức, tài liệu cầm ngược rồi.”
Lam Kỳ lúng túng 囧 một chút, vừa rồi bực dọc trong người, liền lấy đại cái gì đó trên cái bàn lộn xộn đồ đạc, mới có thể dọa người như vậy.
“Hừ, tài liệu này tôi rất quen thuộc, ngược hay xuôi gì với tôi mà nói cũng như nhau.”
Lam Kỳ nói tới nói lui, vẫn là đem tài liệu đổi lại.
“Bé con, dù có bận rộn hơn nữa cũng rút thời gian cùng đi theo giúp tôi mấy ngày.”
Lam Kỳ nhìn anh…..Làm gì, bộ dáng nghiêm túc.
“Làm sao có thể không nhớ chứ, ngày đó đồng ý cùng đi giúp tôi tham quan thành phố C vài ngày, đã quên rồi?”
“Ai đồng ý với anh chứ.” Nói đến chuyện này Lam Kỳ càng bốc lửa, rõ ràng là anh đồng ý, làm sao lại kéo cô vào.
“Em không có đồng ý?” Thiệu Tử Vũ nhíu mày một chút, sau đó mới khẽ cười.
“Đêm đó tôi uống say, chẳng lẽ lại nhớ nhầm? Để tôi cẩn thận suy nghĩ lại vì sao lại thế này.” Vì thế để lộ ra vẻ mặt đau khổ nhớ lại.
“Đừng nghĩ, đừng nghĩ, tôi đồng ý, ha ha ha ha, tôi đã đồng ý, tôi quên mất.”
Lam Kỳ vừa nghe anh nói muốn nhớ lại chuyện tối đêm đó liền lập tức đầu hàng, miễn cho lúc đó nhớ lại chút chuyện không muốn nhớ.
Thấy cô đồng ý, Thiệu Tử Vũ cười càng thêm mê người.
“Tôi đã nói làm sao mình có thể nhớ lầm, mỗi câu nói của bé con tôi đều nhớ rất rõ ràng.”
Lam Kỳ ủ rũ cú đầu, nhớ rõ cái đầu anh, cô khi nào nói qua như vậy, nếu không vì chuyện đêm đó cô mới không đồng ý.
Nhìn vẻ mặt ủ rũ của cô, trong mắt Thiệu Tử Vũ xẹt qua một tia hồ ly gian xảo.
CHƯƠNG 40: TÔI CÕNG EM CẢ ĐỜI
Ánh mặt trời chói mắt trên bờ cát trắng, Lam Kỳ mặc một cái váy dài thục nữ màu xanh da trời, chân trần đi trên bờ cát, Thiệu Tử Vũ cầm giày xăng-đan cho cô, trong lòng cô vẫn rất khó chịu, rất không dễ dàng đi tới một làng du lịch quốc tế như thế này, người nầy vậy mà không cho cô bơi, nói cái gì mà tổn hại hình tượng của anh.
Cô kéo cái mũ to vành màu trắng xuống thấp, tùy ý gió biển thổi tóc của cô, không muốn nhìn người nào đó.
Bên trong bờ cát là một rừng cây, trong rừng có vô số ngôi nhà nhỏ bằng gỗ, cây làm nhà bên ngoài là màu trắng của bờ cát, bên ngoài bờ cát là nước biển xanh thẳm trong suốt dập dờn dưới ánh mặt trời, dưới mặt nước là mấy con cái nhiều màu sắc nhàn nhã bơi qua bơi lại…..Nơi này là chỗ có cảnh biển đẹp nhất thành phố C, không có ô nhiễm, hoàn cảnh yên tĩnh, các thiết bị phục vụ đều rất tốt, quán rượu, chỗ ăn chơi, cái gì cần đều có, nhưng là chi phí cực cao, tuy cô là người địa phương trưởng thành ở nơi đây nhưng cũng chưa bao giờ tới.
Đột nhiên trong lòng Lam Kỳ động, nhặt lên một cái vỏ ốc biển lớn trên bờ cát vứt xuống mặt biển, nước văng lên, mặt nước bị khuấy động…..Tâm tình cô thật tốt.
Thiệu Tử Vũ quay mặt nhìn cô.
Chỉ thấy Lam Kỳ bĩu môi buồn bực, vành nón rộng màu trắng che khuất cái trán của cô lộ ra hai gò má x
