Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325901

Bình chọn: 7.00/10/590 lượt.

hiên rời đi?”

Thiệu Tử Vũ cười hỏi, trong lòng bé con có quỷ vẻ mặt liền giống như lúc này, giọng điệu cứng rắn, ánh mắt lóe sáng, một bộ dạng đúng lý hợp tình, chỉ là anh tò mò, mới nửa tiếng cô làm thế nào đuổi người đi được, đã dùng cách gì.

“Cô ta nhận điện thoại liền đột nhiên rời khỏi, nếu hai người để ý cô ta như vậy sao không đi cùng luôn đi.”

Nói xong Lam Kỳ nổi giận đùng đùng chuẩn bị rời đi….Kinh nghiệm vô số lần nói dối lúc trước của cô, làm sai chuyện nhất định phải làm như đúng lý hợp tình, lấy dáng vẻ kiêu ngạo áp đảo người khác, người khác mới không hoài nghi.

Thiệu Tử Vũ lại đem cô ấn ngồi xuống.

“Cô ta đi liền đi, em ở lại là tốt rồi.”

Tức giận của Lam Kỳ có chút tiêu tan, cô quay mặt nhìn Thiệu Tử Vũ, dưới ánh mặt trời thật đẹp trai, khó trách nhiều người thích anh như vậy, nhưng mà trong mắt anh có ý cười, có chút hương vị mỉa mai, cực kỳ nhạt, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhìn thấy.

Người này là đang hoài nghi cô, nhưng mà vô dụng, trừ phi Lý Viện chính miệng nói ra, nếu không cô chết cũng không thừa nhận.

“Nhìn xem tôi đem về cái gì cho em.”

Thiệu Tử Vũ cười xong đem một vật để lên bàn.

“Con trai.”

Lam Kỳ nhìn thấy trên bàn là một con trai thật lớn, anh lặn xuống biển một chuyến lại đem về một con trai lớn, rất khó coi, không có chút đẹp mắt.

“Nghe nói con trai chỗ này nếu có vận may sẽ có ngọc trai, có muốn thử xem một chút hay không?” Thiệu Tử Vũ khẽ cười, vẻ mặt thả dây câu cá.

Ánh mắt Lam Kỳ vụt sáng, cô rất thích sưu tầm bảo vật, không phải thích kho báu, chỉ là đơn giản lúc tìm được bảo vật rất vui vẻ.

“Có dao găm không?” Khuôn mặt cô hưng phấn.

“Khương Hạo đi lấy dao tới.”

Khương Hạo vỗ vỗ nước trên đầu, đứng dậy….lắc đầu, chị dâu ngây thơ ơi….con trai ngoài biển làm sao có thể có ngọc trai.

Rất nhanh Khương Hạo lấy một cây dao nhỏ tới, Lam Kỳ muốn nhận lấy lại bị Thiệu Tử Vũ giành trước.

“Tôi muốn.”

Thiệu Tử Vũ dịu dàng nhìn cô.

“Sợ em cắt trúng tay, tôi đem nó mở ra lại cho em nhìn.”

“Ừ”

Động tác của Thiệu Tử Vũ lưu loát đem con trai cạy mở ra, lúc bắt đầu mở con trai là lúc cần nhiều sức nhất, mở ra một nửa về sau liền không cần dùng nhiều lực.

Lam Kỳ nhận lấy dùng sức, con trai mở ra, nhìn bên trong thịt mềm tươi mới, cô mở to hai mắt nhìn xem.

“Không có.”

Trên mặt cô hơi thất vọng, loại ngọc trai tự nhiên này làm gì dễ dàng có được như vậy.

“Nhìn kỹ một chút.”

“Ha ha”

Khương Hạo cười.

Lam Kỳ trừng mắt liếc anh ta một cái, lấy dao chọc vào thịt con trai, đột nhiên mũi dao giống như là đụng trúng cái gì đó.

Nàng vội vã theo hướng kia cẩn thận cắt thịt con trai ra.

“A”

Chỉ thấy hào quan chói mắt mằu phấn hồng xuất hiện, theo thịt con trai cắt ra, một viên ngọc trai màu hồng xuất hiện trước mặt, lớn chừng một ngón tay cái.

Lần này đến lượt Khương Hạo trố mắt nhìn, không có khả năng.

Lam Kỳ cẩn thận đem ngọc trai lấy ra, dùng ngón tay cào cào, cực kỳ mượt mà, dưới ánh mặt trời mang theo bóng dáng đẹp mông lung, ở trong lòng bàn tray trắng nõn của cô lại cực kỳ chói mắt.

Thật xinh đẹp, cô hả hê quơ quơ ở trước mặt Khương Hạo, cho anh vừa rồi cười ngạo tôi.

“Vận may của bé con không tệ.” Thiệu Tử Vũ mở miệng.

“Tất nhiên.”

Lam Kỳ thật vui vẻ.

“Bé con, viên ngọc trai này rất dễ nhìn phải không, tôi giúp em làm thành một sợ dây chuyền thế nào?”

“Được.”

Lam Kỳ gật đầu, cô không thích đeo trang sức, nhưng mà ngọc trai này là cô phát hiện được trong con trai thì lại khác, đây là ngọc trai may mắn của cô.

“Tôi đem nó rửa sạch sẽ.”

Lam Kỳ hết sức phấn khởi chạy tới bờ biển.

Chờ cô đi xa, Khương Hạo nhìn Thiệu Tử Vũ.

“Để vào lúc nào?” Khó trách anh lại muốn đi lặn.

“Một tiếng trước.”

“Cậu không sợ chị dâu nhìn ra được?” Đây là không hợp lý, dùng đại não nghĩ lại cũng không có khả năng, làm sao có thể làm cho người khác tin tưởng.

“Không sợ.”

“Tại sao?” Kinh nghiệm này cậu phải học.

“Tự mình đoán.”

“. . .”

Thiệu Tử Vũ nhìn bóng dáng ngồi chồm hổm bên bờ biển, trong mắt chứa đựng cưng chiều, từ nhỏ đến lớn, trước mặt cô anh đều cực kỳ thành thật, chưa bao giờ nói láo, loại tin nhiệm này đúng là chống lại khảo nghiệm, bé con làm sao có thể nghi ngờ anh gạt cô.

CHƯƠNG 43: THÍCH DÁNG VẺ CỦA ANH

Ở làng du lịch chơi nguyên ngày lúc muốn trở về đã là buổi chiều, Lam Kỳ nghĩ sẽ về nhà lại phát hiện Thiệu Tử Vũ không phải đang chạy xe trở về thành phố.

“Đi đâu vậy?” Cô hỏi.

“Tôi muốn đi quân doanh lấy ít đồ.”

“Đi quân doanh, vậy tôi!”

Cô biết chỗ đó không thể tùy tiện đi vào, cô rất tò mò.

“Tôi mang theo em sẽ không thành vấn đề.”

“Thật tốt quá.”

Lam Kỳ vui mừng dựa vào bên cạnh Thiệu Tử Vũ.

“Tôi đang lái xe.” Thiệu Tử Vũ nhắc nhở.

Lam Kỳ cười.

“Lái xe rất mệt mỏi, tôi giúp anh đấm lưng.”

Thiệu Tử Vũ nhìn cô, Lam Kỳ cười như ăn trộm, loại này của cô chính là được tiện nghi còn khoe mẽ*

*Có ích lợi còn bày đặt khoe khoang.

Cơ thể hơi nghiêng, Thiệu Tử Vũ hôn một cái trên mặt cô.

Lam Kỳ dừng tay một chút, từ sau chuyện lần trước, cô đối với hơi thở của Thiệu Tử Vũ trở nên cực kỳ nhạy cảm, nụ hôn dịu dàng ấp áp của anh ngọt đến trong