Polaroid
Truy tìm ký ức

Truy tìm ký ức

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213962

Bình chọn: 9.5.00/10/1396 lượt.

ng lại có người hỏi: “Tháo được chưa?”, “Vẫn không được sao?”.

Lải Nhải không để ý đến họ, tiếp tục bận rộn. Một người thanh niên xuất thân từ ngành công trình lắc đầu: “Anh cảnh sát, mối nối này là nút chết, không thể tháo rời. Làm thế nào bây giờ?”.

Câu nói của anh ta khiến đám đông xôn xao, bầu không khí càng trở nên căng thẳng hơn. Bình thường hay cười nói nhưng vào thời khắc này, sắc mặt Lải Nhải vô cùng nghiêm nghị. Trầm mặc trong giây lát, anh ta đột nhiên đứng dậy.

“Mọi người tránh ra cho tôi!” Anh ta cất cao giọng, đồng thời rút khẩu súng đeo bên hông.

Đám đông lập tức lùi về phía sau. Lải Nhải định thần, chĩa súng vào chỗ nối giữa hai toa tàu. “Pằng! Pằng! Pằng..” Vô số tiếng nổ vang lên. Lải Nhải tựa hồ bắn một lèo sạch đạn mà mặt không đổi sắc. Đám hành khách sợ đến mức kêu thành tiếng.

Tuy nhiên, ở giây tiếp theo, gương mặt Lải Nhải lộ vẻ mừng rỡ, cười ha hả: “Được rồi!”.

Mọi người đều cúi xuống quan sát, sợi xích nối quả nhiên đứt thành mấy đoạn, thanh sắt nối hai toa cũng tách rời.

“Aaaa…! Được cứu rồi!” Tiếng hò reo hoan hô vang lên như sấm động. Mọi người vỗ tay, ôm nhau, vui mừng hớn hở.

Lải Nhải tốn khá nhiều sức lực để sơ tán hành khách trên toa tàu, lại tháo mối nối hồi lâu nên vào thời khắc này, anh ta mệt mỏi rã rời, chỉ biết ngồi bệt xuống sàn tàu, mỉm cười nhìn đám đông ở toa bên kia.

“Khoan đã!” Có hành khách cất cao giọng: “Anh cảnh sát vẫn còn ở toa đó!”.

Mọi người đều nhìn Lải Nhải bằng ánh mắt đầy quan tâm, có người tỏ ra sốt ruột: “Anh cảnh sát! Mau nhảy sang bên này đi!”.

Lúc này, khoảng cách giữa hai toa tàu vẫn còn rất gần, Lải Nhải chỉ cần giơ tay là có thể túm lấy tay họ. Anh ta lồm cồm đứng dậy, giơ tay chào kiểu nhà binh: “Mọi người hãy bảo trọng! Sau khi toa tàu dừng lại, sẽ có ngườiđến ứng cứu ngay!”, nói xong, anh ta quay đi, chạy nhanh về buồng lái.

Đám hành khách dõi theo bóng lưng Lải Nhải, đồng thời hét lớn: “Mau quay lại đi!”. Nghe thấy tiếng gọi, viền mắt anh ta cay cay. Anh ta đi vào rồi đóng sầm cửa buồng lại, chặn mọi âm thanh ở bên ngoài.

Nghe tiếng động, Mặt Lạnh liền ngoảnh đầu. Anh ta yên lặng trong giây lát rồi mở miệng: “Cậu không cần quay về đây!”.

Lải Nhải khịt khịt mũi, đi đến bên anh ta: “Thế sao được? Mặt Lạnh và Lải Nhải của tổ Khiên Đen mãi mãi kề vai sát cánh. Hơn nữa, nếu xảy ra chuyện gì, tôi còn phải giúp anh nữa!”.

Mặt Lạnh dõi mắt về phía trước: “Quay về thì quay về, nhưng cũng đâu cần khóc lóc sướt mướt như vậy?”.

Lải Nhải: “Anh đúng là quá đáng, chẳng có tình người gì cả. Tôi sợ chết được chưa? Cũng chẳng biết có thể lái con tàu này tới khu vực an toàn rồi chúng ta nhảy xuống thoát thân hay không nữa?’.

Đúng lúc này, thiết bị liên lạc đổ chuông, giọng nói khô khốc của Tần Văn Lang truyền tới: “Mặt Lạnh, Lải Nhải!”.

“Vâng”.

“Bọn họ đã tính ra lộ trình của con tàu rồi. Mười phút sau, các cậu sẽ rời khỏi khu vực nội thành, tiến vào đường hầm dưới sông Hán Giang… Trạm đỗ của khách sạn Thế Kỷ vẫn chưa khai thông, các cậu sẽ đâm vào nơi đó.”

Trên quảng trường. Hoạt động sơ tán người dân vẫn đang tiếp tục trong không khí khẩn trương và hoảng loạn. A mặc áo gió màu đen, đội một chiếc mũ rộng vành, cúi thấ đầu đi xuyên qua dòng người. Không một ai chú ý đến hắn, hắn cũng chẳng nhìn bất cứ người nào. Hắn vừa rời khỏi sân khấu biểu diễn của một tòa nhà nào đó, ngày càng cách xa đám đông, đi tới góc vườn hoa không một bóng người của khách sạn. Hắn nhanh chóng mở nắp đậy đường ống ngầm, nhảy xuống rồi giơ tay đóng nắp. Khóe miệng hắn để lộ nụ cười vui vẻ.

Người lữ hành bi thương A.

Kẻ bội đức L.

Tên đánh mất trái tim R.



Đây là những biệt hiệu vừa ấn tượng vừa xót xa mà Tô Miên từng đặt cho chúng. Mặc dù lúc ấy, cô vì nhiệm vụ nằm vùng nên mới tiếp cận chúng. S thì chỉ luôn mỉm cười, dung túng người phụ nữ đó. Bây giờ, ở dưới lòng đất, điều mà chúng chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng đến.

Ở một nơi rất sâu dưới tầng hầm, Tô Miên từ từ mở mắt. Thứ cô nhìn thấy đầu tiên là một ngọn đèn màu vàng chanh ấm áp, đặt trên chiếc bàn cách chỗ cô không xa. Vì căn phòng quá tăm tối, không có bất cứ ánh sáng nào khác nên chiếc đèn càng trở nên nổi bật.

Cô đang nằm sấp trên chiếc sofa mềm mại. Xung quanh vô cùng yên tĩnh. Tô Miên định thần rồi ngồi dậy. Sờ tay lên thắt lưng, cô phát hiện khẩu súng tùy thân đã biến mất.

“Em tỉnh rồi à?” Một thanh âm trầm thấp, vô cùng dịu dàng từ phía sau truyền tới.

Tô Miên đờ người, chậm rãi quay đầu. Trong góc tối lờ mờ có một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế dài. Hắn có thân hình cao lớn, mặc comple chỉnh tề. Vào thời khắc này, hắn cúi đầu nên cô không nhìn rõ mặt. Ngón tay hắn kẹp điếu thuốc, đốm lửa lập lòe.

Tô Miên đột nhiên có cảm giác rất đỗi quen thuộc. Cả thế giới dường như vì hắn mà trở nên u ám. Còn huyết mạch trên toàn thân cô lạnh buốt trong giây lát.

“Tô Miên, lâu rồi không gặp!” Người đàn ông tiếp tục mở miệng.

Chương 60: Vua Của Tội Ác

Tô Miên từng tưởng tượng ra cảnh mình gặp lại S. Nhưng khi thời khắc này đến, hóa ra trong lòng cô không phải là cảm giác căm hận hay chán ghét mà