là nỗi bi thương và tĩnh lặng.
“Đây là căn phòng an toàn.” Người đàn ông nói nhỏ: “Có mấy gian liền, cũng đầy đủ thiết bị sinh tồn. Cho dù bên trên sụp đổ cũng chẳng sao cả. Đợi khi nào mọi chuyện kết thúc, chúng ta sẽ ra ngoài sau”.
Tô Miên quan sát xung quanh. Bên cạnh quả nhiên có một cánh cửa nối thông với căn phòng khác tối đen như mực. Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ. Dường như còn có người khác đang ẩn mình trong bóng tối. Là A, L hay R?
“Anh muốn thế nào?” Cô cất giọng lạnh lẽo.
Người đàn ông ngẩng đầu, đưa mắt về phía cô: “Tôi muốn em nhớ ra tôi”.
Bây giờ, Tô Miên đã có thể thấy rõ diện mạo của đối phương. Đó là một gương mặt tuấn tú xa lạ. Hắn có đôi mắt ôn hòa và sâu thẳm, làn môi mỏng hơi nhếch lên. Ngũ quan của hắn không đặc biệt xuất chúng nhưng người đối diện sẽ dễ dàng bị thu hút bởi khí chất trầm tĩnh tỏa ra từ con người hắn.
Có một số người mà sự tồn tại của họ đã khắc sâu trong lòng bạn, dù bị mất trí nhớ, bạn vẫn có thể cảm nhận được anh ta. Đối với Tô Miên, đó là Hàn Trầm, là… S. Trong lúc ngẩn ngơ, đầu óc cô chợt hiện lên một số hình ảnh mơ hồ. Tại một thời điểm nào đó, cũng có người đàn ông như vậy ngồi bên cửa sổ, ngắm mặt trời mọc và ánh hoàng hôn. Còn cô đứng cách hắn không xa, lặng lẽ nhìn hắn chăm chú.
Cố gắng dẹp bỏ mọi ý nghĩ vẩn vơ trong đầu, tâm trạng của Tô Miên cũng dần trở nên bình tĩnh. Vì muốn biết mọi chuyện xảy ra trong quá khứ nên bây giờ, cô ngồi im bất động chờ đối phương kể lại chuyện năm xưa.
Người đàn ông không tiếp tục nhìn cô mà quay mặt sang một bên, đồng thời đưa điếu thuốc lên miệng: “Lần đầu tiên tôi gặp em, em mới lên tám, còn tôi mười ba tuổi”.
Tô Miên giật mình kinh ngạc. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô. Không ngờ hắn lại biết cô sớm đến thế. Lúc cô tám tuổi tức là năm 1997. Theo hồ sơ ghi chép, năm đó, bố cô hi sinh trong lúc làm nhiệm vụ.
“Là năm bố em qua đời.” Dường như hiểu rõ suy nghĩ trong đầu cô, hắn nói tiếp: “Bố em phụ trách vụ án giết người hàng loạt mà bố tôi là hung thủ. Cuối cùng, bố tôi đã giết chết bố em và trốn thoát thành công”.
Tô Miên ngồi yên trên sofa, trong lòng đau nhói. Người đàn ông tiếp tục cất giọng đều đều: “Bố tôi là thiên tài tội phạm bẩm sinh. Mọi kiến thức về vấn đề tổ chức, lên kế hoạch, thoát thân, sắp xếp thế thân… đều do ông ấy dạy bảo cho tôi”.
Nói xong câu này, hắn lại quay đầu về phía Tô Miên. Cô nhìn vào mắt hắn nhưng không nắm bắt được bất cứ tâm tình nào của đối phương.
Đó là một quá khứ như thế nào? Câu chuyện về con trai của kẻ giết người hàng loạt và con gái của người cảnh sát đã hi sinh, trong khi cô không hề hay biết thì hắn vẫn nhớ mồn một.
Người đàn ông lại nói: “Lúc đó, tôi cũng có mặt ở hiện trường. Tôi vẫn còn nhớ ánh mắt của bố em nhìn tôi trước khi chết”. Hắn ngừng lại trong giây lát. Tô Miên không thể đoán ra, bố cô nhìn cậu thiếu niên mười ba tuổi này bằng ánh mắt ra sao?
“Sau đó, tôi giấu bố, một mình đến lễ truy điệu của bố em. Tôi đã gặp em ở nơi ấy và nói với em: “Xin hãy nén bi thương”. Nhưng em lại đáp lại: “Em sẽ không bao giờ nén bi thương, cho đến khi bắt được hung thủ giết bố em”.”
Tô Miên chấn động. Ánh mắt người đàn ông càng trở nên dịu dàng. Hắn kể tiếp, một thời gian dài sau đó, cậu thiếu niên luôn nhớ tới đôi mắt của bé gái, còn câu “không bao giờ nén bi thương” như một lời nguyền, một loại tín ngưỡng luôn quanh quẩn trong trái tim hắn. Hắn nhiều lần tới nhà cô, tới trường học của cô, dõi theo cô từ phía xa, chứng kiến mọi cảm xúc buồn vui của cô.
Con gái của người cảnh sát hình sự từng nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại liệu có phải là người như bố cô ấy không?
Muôn vạn tâm tình và ký ức, cũng như mối nhân duyên giữa cô và hắn, làm thế nào để khái quát được đây?
Người đàn ông buông thõng cánh tay, để mặc tàn thuốc rơi xuống đất. Hắn liền cất giọng trầm trầm: “Một bé gái còn ít tuổi mà lại có dũng khí “không bao giờ nén bi thương”. Nếu có được cô ấy, cuộc đời tôi sẽ không còn cô độc nữa”.
Viền mắt Tô Miên đột nhiên ươn ướt, không phải vì đồng tình hay mềm lòng, mà như S và những thành viên khác trong tổ chức tội phạm từng nói, cô có thể cảm nhận một cách chân thực tình cảm dịu dàng của hắn. Cho dù hắn là ác quỷ giết vô số người, nhưng cô vẫn cảm nhận được nỗi bi ai và sự bất lực của hắn.
Tuy nhiên, khi mở miệng, ngữ khí của cô lại rất lạnh lùng và có phần chế nhạo: “Bố anh giết bố tôi, còn anh là thủ lĩnh của tổ chức tội phạm, anh nghĩ chúng ta có thể bên nhau hay sao?”.
Người đàn ông im lặng vài giây. “Tô Miên!” Hắn cất giọng hết sức ôn hòa: “Trên đời này có nhiều chuyện biết là không thể mà vẫn làm đấy thôi. Không phải người nào cũng lựa chọn tình yêu đầy hy vọng”.
Tô Miên nhất thời không thể thốt ra lời. Hắn dập tắt mẩu thuốc, đặt tay lên đầu gối, một lúc sau mới lên tiếng: “Tô Miên! Trước kia tôi đã từng nói với em một điều nhưng em không tin. Trong lý luận của em, những người tâm thần bệnh hoạn có đặc điểm rõ ràng như dễ nổi giận, một khi xúc động thì dễ có hành vi phạm tội. Phần lớn thường uống rượu, bởi rượu có thể đánh sợi