Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Truy tìm ký ức

Truy tìm ký ức

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213974

Bình chọn: 7.5.00/10/1397 lượt.

ỗi với bất kỳ người nào”.

Từ Tư Bạch lại đưa mắt về phía Tô Miên, nói nhỏ với R: “Tôi muốn ở cùng cô ấy một lát”.

Tô Miên như bị yểm bùa, toàn thân hóa đá, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

“Vâng.” R đi sang phòng bên cạnh rồi khép cửa, để lại không gian riêng cho hai người.

Từ Tư Bạch đi đến bên cô. Tô Miên liền cụp mi, quay sang một bên. Anh ngồi xuống sofa, cách cô không gần cũng không xa. Cô có thể ngửi thấy mùi formalin và mùi tanh quen thuộc tỏa ra từ người anh, còn cả mùi khói thuốc súng xa lạ nữa. Rõ ràng chỉ là mùi rất nhạt nhưng dường như lại đè nặng lồng ngực khiến cô không thở nổi.

“Vừa rồi, em có bị thương ở đâu không? Đầu có đau không?” Từ Tư Bạch cất giọng khàn khàn.

Tô Miên không ngờ anh lại mở đầu bằng câu hỏi này. Tựa như anh vẫn là Từ Tư Bạch, còn cô vẫn là Bạch Cẩm Hi, anh vẫn quan tâm cô như ngày nào.

Tô Miên quay đầu về phía anh. Một tiếng “bốp” vang lên, cô từ từ thả tay xuống, còn trên gương mặt trắng trẻo của anh hiện rõ vết ngón tay. Đôi mắt anh vẫn trong trẻo như thường lệ, nhưng đồng tử đen nhánh như chứa đựng tâm tình nặng nề mà cô không thể nhìn thấu.

Cô định ngoảnh đầu sang một bên nhưng anh đột nhiên giơ tay chạm vào má cô. Lúc này, Tô Miên mới phát hiện trên mặt mình vẫn còn đọng giọt lệ. Sự đụng chạm của anh khiến cô vô thức ngả về sau, đồng thời lại giơ tay cho anh một cái tát.

Lần này, Từ Tư Bạch phản xạ rất nhanh, lập tức bắt lấy cổ tay cô. Tô Miên giật mình, bởi sức lực ở bàn tay anh rất lớn, đến mức cô nhất thời không thể động đậy.

“Buông ra!” Cô gầm lên. Từ Tư Bạch trầm mặc trong giây lát rồi buông tay cô.

“Anh biết sự thật từ lúc nào?” Tô Miên hỏi.

Từ Tư Bạch không trả lời, mà giơ tay lấy bao thuốc của R ở trên bàn, rút một điếu rồi châm lửa. Đây không phải lần đầu Tô Miên nhìn thấy anh hút thuốc nhưng mãi tới hôm nay, cô mới phát giác, động tác châm thuốc của anh rất điêu luyện.

“Vừa nãy.” Anh đáp khẽ: “Nhưng những năm qua, tôi luôn biết mình là người có vấn đề về tâm lý, vì vậy…”.

Tô Miên giật mình. Từ Tư Bạch nhìn cô chăm chú. Sau khi biết rõ sự thật, tâm trạng vốn hoang mang, nôn nóng, đau khổ, thậm chí có phần oán hận trong mấy ngày qua của anh bỗng trở nên bình tĩnh, bình tĩnh hơn cả lúc mất cô, tựa như một dòng nước không thấy điểm tận cùng chảy trong lòng anh.

Người con gái tôi yêu, em có biết không? Dù mất đi trí nhớ, nhưng vào khoảnh khắc tỉnh lại, tôi đã nhận ra mình không giống những người khác. Tôi không có cảm xúc đối với con người nên mới luôn cô độc một mình. Tôi không nhiều lời với em, bởi vì một khi nói nhiều, em sẽ phát hiện khả năng ngôn ngữ của tôi thiếu sót và hỗn loạn.

Vì vậy, tôi mới luôn kiềm chế, không bày tỏ tình cảm với em…

Dù không định lên tiếng nhưng nhìn vào mắt cô, Từ Tư Bạch có thể xác định, cô đã hiểu rõ mọi chuyện.

“Ban đầu, bọn họ khiến tôi tìm lại cảm giác quen thuộc. Tôi bắt đầu nghi ngờ thân phận của mình kể từ lúc xem đoạn văn khiêu vũ của A gửi.” Ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Hôm bị bắt cóc, tôi dần hiểu ra mục đích của bọn họ. Họ muốn tôi lại một lần nữa bị em bỏ rơi, mới có thể nhìn rõ trái tim mình. Cho tới ngày hôm nay, khi tận mắt thấy căn phòng của S, rồi bọn họ tạo ra cơ hội để tôi tự tay giết người, tôi đã có thể xác định thân phận của mình”.

Tô Miên cắn môi, chẳng biết nói gì hơn. Chỉ bằng vài câu, anh đã khái quát một vòng luân hồi của số phận.

Đúng vậy, tại sao cô không phát hiện ra chứ? Có lẽ bởi vì, trong những năm tháng mờ mịt ấy, chỉ anh mới nở nụ cười ấm áp như nắng xuân với cô.

“Từ Tư Bạch!” Tô Miên nhướng mày, nói rành rọt từng từ một: “Hãy để tôi đi!”.

Từ Tư Bạch im lặng, cúi xuống nhìn điếu thuốc trên tay. Một lúc sau, anh lẩm bẩm: “Tô Miên! Tôi từng hôn một người phụ nữ, từng nhìn thấy cô ấy khóc ngay trước mắt tôi trong giấc mơ”.

Tô Miên không có bất cứ phản ứng nào, lại nghe anh nói tiếp: “Những năm qua, không chỉ một mình Hàn Trầm tìm kiếm em. Tôi mãi vẫn không tìm thấy, mãi vẫn không phân biệt rõ ràng. Tôi có cảm giác rất quen thuộc và mơ hồ nhưng lại không chắc chắn. Cho tới khi em và người con gái đó ngày càng giống nhau, ngày càng trùng khớp, tôi mới nhận ra, tôi đã tự tạo cho mình một giấc mơ. Bây giờ, cuối cùng tôi đã có thể tỉnh mộng rồi”.

Ngữ điệu của anh rất bình thản nhưng khiến trái tim cô nhói đau. Cô lặng lẽ nhìn anh, còn anh cũng ngẩng đầu, ánh mắt như được phủ một lớp sương mù nhàn nhạt.

Sau đó, anh bỏ điếu thuốc vào gạt tàn, chống tay lên mặt ghế sofa cạnh cô rồi ghé sát. Tô Miên giật mình, toàn thân cứng đờ. Từ Tư Bạch từ từ tiến lại gần, gương mặt thanh tú trở nên mông lung dưới ánh đèn. Anh đặt tay lên vai cô, khẽ chạm trán mình vào trán cô.

Hai người cách nhau rất gần, hơi thở hòa quyện. Anh nhắm mắt, nhưng cuối cùng không hôn cô. Tô Miên bất động từ đầu đến cuối. Đúng lúc này, cô vung tay chém mạnh vào gáy Từ Tư Bạch. Tuy nhiên, phản ứng của anh còn nhanh hơn. Anh lập tức gạt tay Tô Miên rồi đánh rất nhanh và chuẩn xác vào dây thần kinh sau gáy cô. Tô Miên lập tức ngất xỉu.

Từ Tư Bạch đỡ thân hình mảnh mai đang từ từ ngã xuống, sau đó ôm cô bất động.

R đi vào, hỏi: