XtGem Forum catalog
Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3226834

Bình chọn: 9.5.00/10/2683 lượt.

ư cô thật sự có quan hệ Thư Tử Hạo thì tuyệt đối sẽ không chặt như như một xử nữ thế này. Điều này càng khiến cho dục hỏa trong Cung Quý Dương như lửa cháy lan ra đồng cỏ, thiêu đốt sự nhẫn nại của hắn, cũng khiến hắn phẫn nộ vô cùng.

Cô sao cứ phải cậy mạnh như thế?

‘Nếu như em đã nói mình có quan hệ với tên kia, vậy anh thực sự muốn biết, anh với hắn, ai có thể thỏa mãn em nhiều hơn!’

Cung Quý Dương chợt bế bổng cô lên, để cô ngồi vắt ngang đùi mình, để đôi chân thon thả của cô vòng qua vòng eo tinh tráng của hắn, mỗi một lần rút ra tiến vào đều có thể mang lại vô hạn thống khổ lẫn thích thú.

Dày vò vẫn chưa kết thúc!

Sầm Tử Tranh không dám kêu ra tiếng cô ghét tiếng ngâm nga phóng đãng của mình, cô không muốn giống như những người phụ nữ bên cạnh hắn, thuần phục dưới thân, yêu kiều rên rỉ, chỉ đành liều mạng áp chế cảm xúc, răng cắn chặt môi, nhẫn nhịn theo từng nhịp luật động có chút thô lỗ của hắn.

Lắc mạnh đầu như thức tỉnh bản thân, sự tấn công mạnh mẽ của hắn khiến cô yếu ớt bấu chặt lấy hắn bởi nếu không làm vậy, cô nghĩ mình sẽ vì động tác quá kịch liệt mà hôn mê mất.

Hắn đang đợi, đợi cô mở miệng xin tha, đợi cô nói lời thật lòng.

Nào ngờ, cô của tám năm sau càng khó khuất phục hơn so với tưởng tượng của hắn. Thô ráp gầm lên một tiếng, hắn lần nữa vùi sâu vào nơi ẩn mật của cô, dày vò cô, mà cũng là dày vò chính mình.

‘Không … đừng … Cung Quý Dương …’

Cô run giọng cầu xin, đôi mắt trong veo sớm đã phủ một tầng sương mù nhưng cô không cho phép mình khuất phục, hắn quá cuồng dã, quá lớn, kích tình mãnh liệt như vậy cô thừa nhận không nổi, đã mấy lần cô tưởng mình cứ thế mà chết đi!

‘Nói anh nghe, em với hắn có quan hệ hay không? Nói!’ Cung Quý Dương hoàn toàn không có ý định buông tha không tìm hiểu sự thật, hắn quát khẽ.

Vì sao hắn cứ muốn ép cô chứ? Vì sao?

Chịu không nổi loại tra tấn thống khổ mà vui sướng này, Sầm Tử Tranh run giọng: ‘Không có … không có …’

Nước mắt cô cô rơi theo từng nhịp luật động của hắn…

‘Ngoan!’

Lời thú nhận của cô khiến cơn tức trong lòng hắn giảm hơn phân nửa, hắn cúi xuống trìu mến hôn lên đôi má đẫm nước mắt của cô, động tác bất giác hòa hoãn lại …

Yếu đuối mà kiên cường, cô luôn khiến cho người ta có một nỗi xúc động muốn hung hăng ôm chặt cô vào lòng mà tận tình yêu thương.

Trong đáy mắt âm trầm xẹt qua một tia trìu mến, hắn vòng đôi tay rắn chắc ôm lấy cơ thể mềm mại kia vào lòng, chậm rãi cúi đầu, dịu dàng hôn lên vành tai mẫn cảm của cô, trượt xuống vùng cổ đang tản mát mùi hương thanh mát của riêng cô, xương quai xanh xinh đẹp rồi lần nữa chiêm bái nụ hoa phấn hồng đang nở rộ.

Sự dịu dàng bất ngờ của hắn khiến Sầm Tử Tranh không biết làm sao, dưới đôi tay có chút thô ráp nhưng mang theo ma lực của hắn, mặc kệ cô cố gắng khống chế thế nào, cắn môi mạnh đến mức nào đều không ngăn được tiếng rên rỉ kích tình.

Cung Quý Dương rất đắc ý với phản ứng của cô, môi nhẹ câu lên một đường cong hoàn mỹ, đưa tay giúp cô cởi bỏ chiếc cà vạt đang trói chặt đôi tay cô, giải phóng cho nó …

‘Ưmm …’

Sầm Tử Tranh không kìm được bấu chặt vai hắn, ngón tay khảm sâu vào da thịt hắn, dưới sự dẫn dắt đầy kỹ xảo của hắn, cô thả lỏng chính mình yêu kiều ngâm nga.

Khoái cảm mãnh liệt khiến cho tiếng rên rỉ cô kìm nén đã lâu rốt cuộc cũng thoát ra khỏi yết hầu, cô cảm giác thân thể mình đang trôi bềnh bồng trong biển tình. Mỗi một tấc da thịt đều đang gào thét, mỗi một dây thần kinh đều đang rúng động, rốt cuộc cơ bắp ở nơi sâu nhất trong cơ thể bắt đầu co rút, cực hạn khoái cảm như sóng cuồng vùi lấp lấy cô.

Q.6 – Chương 10: Cầu Xin Anh (2)

Cánh tay trắng nõn không tự chủ được bám chặt nơi gáy hắn, hơi thở dồn dập ấm áp quẩn quanh bên tai hắn …

Nghe tiếng thở dốc của cô, Cung Quý Dương cười đầy ý xấu: ‘Thật sự muốn anh dừng lại?’

Nói dứt câu hắn thực sự dừng lại thế công, nhưng ngón tay tà ác càng thêm kỹ xão trêu chọc nhụy hoa của cô.

Sầm Tử Tranh suýt nữa thì không thể hô hấp, cô nhịn không được khẽ nấc ra tiếng: ‘Anh … Quý Dương …’

‘Nói anh nghe, em muốn anh!’

Hắn thì thào bên tai cô, ánh mắt lửa nóng như muốn thiêu cháy cô, lúc này hắn không khát vọng gì hơn là được nhìn thấy cô phóng xuất tất cả nhiệt tình, trở lại là cô của tám năm trước.

Đặt đôi chân dài của cô lên vai, ngón tay hữu lực của hắn bắt đầu khiêu khích vùng da thịt non mịn trên đùi cô sau đó tao nhã cúi đầu, đầu lưỡi ẩm ướt nhẹ nhàng phủ lấy u huyệt non mềm.

Cảm giác tê ngứa khó chịu cùng với cảm giác hư không ập tới nhất thời truyền khắp người cô.

‘Quý Dương …’

Sầm Tử Tranh gần như quên mất người đàn ông kia đã từng làm tổn thương mình thế nào, giờ phút này chỉ có một cảm giác duy nhất, chỉ có hắn mới cứu vớt được cô!

Nghe tiếng cô gọi hắn như tám năm trước, trong mắt Cung Quý Dương tràn đầy sự trìu mến và sủng nịch, hắn hơi nhón người, đặt một nụ hôn dịu dàng lên vùng cổ tuyết trắng của cô, thấp giọng nỉ non.

‘Tranh Tranh, em có biết anh yêu em nhiều đến thế nào không?’

Lời thì thầm của hắn như sợi tơ quấn quanh lòng cô, cô ôm hắn càng chặt hơn, cả người toát ra một vẻ quyến rũ m