ỉ có thể trơ mắt nhìn cơ thể mình dần nở rộ dưới tay hắn, cô bị đặt nằm trên giường, như một thánh nữ chờ bị đưa đi tế thần.
Không để ý đến tiếng kêu thất thanh của cô, hắn bắt đầu cởi áo sơ mi của Sầm Tử Tranh …
Yên lặng thu hết bóng hình xinh đẹp vào đáy mắt, ngón tay hắn trìu mến vuốt ve cô, trân trọng như cô là một bảo vật trân quý nhất.
‘Cung Quý Dương, đủ rồi …’
Sầm Tử Tranh cảm thấy cả người như bị điện giật, ngay cả giọng nói cũng trở nên run rẩy.
‘Tranh Tranh, em thật đẹp …’ Hắn lờ đi tiếng kêu của cô, thầm than một câu từ đáy lòng.
Chiếc cổ mảnh khảnh với đường cong mỹ miều, làn da trắng như sữa, đôi vai gầy gợi cảm, cánh tay trắng nõn như ngó sen, vòng eo nhỏ nhắn, thân hình yểu điệu như nhành liễu trong gió.
Gò ngực đầy đặn, mềm mại như một loại tơ lụa thượng hạng, những đường cong linh lung nữ tính thật dễ dàng dụ dỗ người ta phạm tội cũng được hắn dùng ánh mắt chiêm ngưỡng nhìn không sót chút gì.
Không kìm lòng được hắn thấp người xuống, bắt đầu hôn lên từng tấc da thịt trắng mịn kia, nụ hôn nhẹ nhàng như gió xuân mơn man cánh hoa, mỗi một động tác đều mang theo vô hạn trìu mến!
‘Tranh Tranh … tám năm, đã tám năm rồi, hương vị của em dày vò anh suốt tám năm …’
Không kìm chế được, Cung Quý Dương bật thốt lên những lời tâm tình hắn chôn tận đáy lòng, đôi môi mang theo vô hạn quyến luyến dịu dàng rải xuống những nụ hôn …
Ý thức của Sầm Tử Tranh dần trở lại, cô muốn giãy dụa thoát khỏi nụ hôn của hắn nhưng lại không nỡ rời đi cảm giác ấm áp, được trìu mến, được nâng niu kia, điều này khiến lòng cô hoảng loạn.
Bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lại, gương mặt nhỏ nhắn nóng lên, cảm giác xấu hổ khiến cho cả vùng cổ của cô cũng phiếm hồng, cô cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, mặc hắn muốn làm sao thì làm, không còn sức dãy dụa.
Hình ảnh này đập vào mắt hắn khiến cho đôi mắt đen thâm thúy trở nên đỏ rục, hắn vong tình cúi đầu, rất nhanh, những dấu hôn nóng bỏng đã in dấu trên khắp làn da trắng nõn của cô …
Q.6 – Chương 8: Trầm Luân?
Môi Cung Quý Dương lướt trên da cô, mỗi một nụ hôn đều mang một sức mạnh khủng khiếp không ngừng xao động nơi sâu nhất trong tâm linh cô!
Như một nhạc trưởng kỳ tài, hắn dễ dàng kích thích từng dây thần kinh mẫn cảm của cô, mang đến từng đợt cảm giác vừa thống khổ lại vừa thoải mái.
Sầm Tử Tranh nằm trên giường lớn, cả người mềm mại vô lực thừa nhận những nụ hôn của hắn, để mặc hắn tùy thích khiêu khích cô, để mặc cảm giác tê dại xâm lấn mọi giác quan khiến toàn thân cô run lên.
Gương mặt thanh lệ bởi vì kích tình mà nhiễm lên một tầng hồng mang một vẻ dụ hoặc nói không nên lời. Đôi mắt trong veo cũng như bịt kín một tầng sương mờ, đôi môi đã bị hôn đến sưng đỏ, khó chịu cố nén nhưng không nén nổi một tiếng rên rỉ yêu kiều, thoạt nhìn kiều mỵ mà đầy dụ hoặc …
Trong đời cô chỉ biết đến một người đàn ông, kinh nghiệm ít ỏi đến đáng thương như cô làm sao chịu được sự trêu chọc tà ác mà lão luyện kia?
‘Cung … Quý Dương … đừng …’
Cô xoay đầu qua một bên, định vùi mặt vào trong chăn nhưng lại bị đôi tay cứng như thép kia giữ chặt khiến cô tuyệt vọng phát ra một tiếng nức nở.
Vì sao? Vì sao vẫn không thể chống cự trước sự tấn công của hắn?
Thấy cô như vậy, ánh mắt Cung Quý Dương có chút biến hóa …
Đôi ngươi thâm trầm chợt co rút lại như muốn thu hết vẻ xinh đẹp quyến rũ của cô vào trong đáy mắt …
Cảm thấy sắp không khống chế nổi sự ham muốn đang gào thét nơi đáy lòng, ngón tay Cung Quý Dương thành thục gẩy nhẹ, kéo xuống vật che chắn cuối cùng trên người cô …
Những tấm kiếng dưới ánh nắng mặt trời phản chiếu lại những luồng ánh sáng đầy màu sắc, ánh lên cơ thể ngọc ngà không chút tỳ vết, ánh lên những đường cong linh lung hoàn mỹ, đôi chân thon dài, làn da trắng bóng, mượt mà đến không thể tưởng tượng, tất cả đều được thu hết vào trong đáy mắt không giữ lại chút gì …
Trong lòng hắn chợt dâng nên một nỗi ngứa ngáy khó nhịn, đôi mắt vốn thâm thúy lại càng trở nên âm trầm.
Hắn vuốt nơi mềm mại rất tròn của cô, bàn tay miêu tả sự hoàn mỹ không tỳ vết của cô, nụ hôn của hắn một đường trượt xuống phía dưới, hôn qua chiếc gáy tuyết trắng với đường cong tao nhã, hôn qua xương quai xanh xinh đẹp rồi sau đó dừng lại nơi bộ ngực cô, đem nụ hoa đã nở rộ ngậm vào miệng mình, bàn tay to nhẹ tách hai chân cô ra, mạnh mẽ kéo cô về phía mình.
‘Cung Quý Dương, xin anh, đừng như vậy …’
Sầm Tử Tranh trừng to đôi mắt đẹp, cô giãy dụa muốn khép chân lại nhưng tất cả chỉ phí công vô ích …
‘Vật nhỏ, em vẫn mẫn cảm như tám năm trước!’
Cung Quý Dương hài lòng nhìn cô gái đang run khẽ dưới thân, hắn thấp giọng tán thưởng rồi như bị một sức mạnh vô hình nào đó khống chế, hắn cúi người càng thấp, chiêm bái nơi thần bí kia …
Không …
Không thể …
Cô muốn kêu lên, muốn phản kháng nhưng lại hoảng sợ phát hiện ra, phát ra từ cổ họng mình lại là một tiếng ngâm nga …
‘Không muốn sao, Tranh Tranh? Em đừng quên, anh hiểu cơ thể em còn hơn cả em …’
Lời lẽ tà tứ, hành vi phóng túng của hắn khiến cô còn chưa biết phản ứng thế nào thì ngón tay tà ác đã xâm nhập.
‘Aaaa…’
Sầm T