và hắn lần nữa lại bên nhau, phần tình cảm này biết có được thuận buồm xuôi gió hay không?
‘Tranh Tranh, có anh ở đây, em chỉ cần ngoan ngoãn làm người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời là được, những chuyện khác không cần phải nghĩ. Em chỉ cần chuyên tâm yêu anh là đủ rồi, được không?’
Những băn khoăn lo lắng của cô hắn hoàn toàn cảm thụ được, Cung Quý Dương cúi xuống, trán tì lên trán cô, sâu thẳm nhìn cô nói.
‘Dạ!’ Sầm Tử Tranh thở dài một tiếng, gật mạnh đầu.
‘Cô gái ngoan!’
Âu yếm đặt một nụ hôn lên trán cô rồi hắn mới chịu rời ra, ‘Buổi trưa cùng nhau ăn cơm. Giờ anh phải đi họp rồi!’
‘Dạ!’ Sầm Tử Tranh hạnh phúc gật đầu.
Cung Quý Dương cũng cười, vừa định rời đi thì …
‘Quý Dương …’ Sầm Tử Tranh chợt gọi hắn, dáng vẻ như có gì muốn nói lại thôi.
‘Gì vậy? Có chuyện muốn hỏi anh sao?’
Cung Quý Dương nhìn cô, ý cười ấm áp mang theo chút tà tứ lại lan ra trên môi.
‘Chuyện kia …’ Sầm Tử Tranh ấp úng một lúc mới nhìn Cung Quý Dương nói: ‘Lần này anh quyết định hợp tác với thương hiệu của Thư Tử Hạo, rốt cuộc là tại vì sao?’
Hẳn là không còn âm mưu nào khác nữa chứ?
Cung Quý Dương nghe cô hỏi vậy, cười ha hả mấy tiếng: ‘Là vì em!’
Hả???
Sầm Tử Tranh nhìn hắn vẻ khó hiểu … Vì cô? Chuyện này thì có liên quan gì đến cô?
‘Tranh Tranh, anh biết trong lòng em vẫn luôn áy náy với Thư Tử Hạo, anh không muốn nhìn người phụ nữ của mình có loại cảm giác này với bất cứ người đàn ông nào. Anh sẽ phái một nhóm chuyên xử lý việc hợp tác với Thư Tử Hạo, anh cũng không thể phủ nhận hắn có tài hoa, tài hoa của hắn đáng để chúng ta trân trọng!’
‘Em không hiểu, đây là vì sao?’ Sầm Tử Tranh nghe đến ngây người.
‘Tất cả đều là vì … anh yêu em!’
Tất cả cảm xúc của Sầm Tử Tranh ngay trong một khoảnh khắc này đều hòa tan hết, lòng cũng mềm nhũn, cô nhìn Cung Quý Dương bằng ánh mắt xúc động.
‘Tranh Tranh, nhớ kỹ, bộ trang phục nam thứ nhất mà cũng là duy nhất mà em thiết kế chỉ có thể là bộ trang phục tân lang của anh, những bộ quần áo nam khác em phải giao cho những nhà thiết kế khác thiết kế, biết không?’
Cung Quý Dương nói một cách dứt khoát, tuy giọng điệu vẫn mang vẻ bá đạo thường thấy nhưng hết sức thấu đáo.
‘Anh thật đúng là … quỷ hẹp hòi! Nhanh đi đi, em không thèm nói chuyện với vua tự đại như anh nữa!’
Sầm Tử Tranh lúc này mới hiểu được hết ý của hắn, gương mặt nhỏ nhắn lại không nhịn được đỏ hồng một mảnh, nếu như là trước đây cô nhất định rất ghét kiểu nói bá đạo này của hắn nhưng hôm nay cô hoàn toàn cảm nhận được phần tình ý sâu đậm trong lòng hắn.
‘Ngoan, đợi anh cùng ăn trưa!’ Cung Quý Dương cười, dặn dò thêm lần nữa rồi mới chịu rời đi.
Hắn rời đi chưa lâu, Sầm Tử Tranh còn chưa bắt đầu công việc thì Alina đã cười tủm tỉm bước vào …
Q.6 – Chương 26: Hành Động Bất Ngờ (1)
‘Alina, em cười gian quá!’ Sầm Tử Tranh chống tay lên trán nhìn cô nói.
‘Haizzz, Leila, nhìn Cung tiên sinh đối xử với chị mà em ganh tỵ quá nha, nhưng cũng được an ủi là đám đồng nghiệp chúng tôi nhờ phúc của chị mà ngày nà cũng có thể nhìn thấy Cung tiên sinh nha!’ Alina cười trêu cô.
‘Alina, em càng lúc càng lắm chuyện rồi đó!’
‘Đâu có đâu, em nói đều là sự thực cả mà. Đúng rồi, Leila, chị tiết lộ một chút xíu đi, chị với Cung tiên sinh bây giờ có phải là đang … yêu đương không?’
Mặt Sầm Tử Tranh lại đỏ lên, cô đứng lên, nhét một xấp văn kiện vào tay Alina, ‘Em đó, nhanh đem phát phần văn kiện này cho các phòng ban khác đi, không cần làm việc sao?’
‘Dạ … tổng giám đốc phu nhân!’ Alina cầm xấp văn kiện, vẻ tươi cười trên mặt vẫn chưa tan, rời khỏi văn phòng.
‘Em …’ Tự dưng bị Alina trêu chọc một phen, trên mặt Sầm Tử Tranh lộ vẻ muốn khóc không được muốn cười không xong.
Rất nhanh đã đến giờ nghỉ trưa, cuộc họp của Cung Quý Dương vẫn chưa tan mà Sầm Tử Tranh thì cũng bận đến không thể phân thân, lúc này chuông điện thoại chợt reo lên.
‘Xin chào!’
‘Tử Tranh, chào em. Là anh, Khương Ngự Kình!’ Bên đầu kia của điện thoại truyền đến giọng trầm ấm của một người đàn ông.
Sầm Tử Tranh sửng sốt một lúc rồi cười, nói: ‘Là anh Khương sao, chào anh!’
‘Có rảnh không, có nể mặt ăn một bữa cơm với anh không?’ Hắn ân cần lên tiếng mời.
‘Hôm nay sao?’
‘Phải đó. Sao vậy? Không tiện sao?’ Đầu kia truyền đến giọng nói có chút thất vọng của Khương Ngự Kình.
Sầm Tử Tranh nhìn đồng hồ sau đó giọng ngượng ngùng nói: ‘Anh Khương, thật xin lỗi, hôm nay không được!’
Trưa nay đã hẹn với Cung Quý Dương cùng ăn cơm rồi, cô không muốn cho hắn leo cây.
‘Tử Tranh, anh đã đến dưới lầu công ty em rồi, không phải không nể mặt vậy chứ? Như vậy anh sẽ rất áy náy, anh nghĩ em còn đang trách anh!’
‘Tử Tranh, cho anh một cơ hội để đền bù được không? Bằng không anh sẽ rất bất an!’
‘Anh Khương …’
‘Được rồi Tử Tranh, đừng do dự nữa, anh ở dưới lầu đợi em!’
Khương Ngự Kình nói xong không cho cô có cơ hội cự tuyệt, lập tức ngắt điện thoại.
Buông điện thoại xuống Sầm Tử Tranh thở dài một tiếng. Khương Ngự Kình dù sao cũng là khách, để anh ta chờ mãi ở dưới lầu cũng không phải phép lắm nhưng … cô nhìn đồng hồ, bây giờ vẫn còn sớm, chỉ có thể tran