Tuyệt thế hôn quân

Tuyệt thế hôn quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324044

Bình chọn: 8.00/10/404 lượt.

ngẩn người! Thành thật nói xem, bị con hồ ly tinh nào lấy mất hồn?”

Hắn từ trong lòng lấy ra tờ giấy, mở ra, đặt trên bàn.

Nàng cúi đầu liếc mắt một cái.

“Lí Hữu Hợp muốn mời chúng ta ăn cơm?” Đầu nàng hướng ra ngoài cửa sổ tìm kiếm, không nhìn thấy trên trời đỏ mưa a! Như thế nào Lí Hữu Hợp đột nhiên hảo tâm, muốn mời nàng ăn cơm? “Không đúng, chàng lúc nào thì lấy được tờ giấy này?”

“Sáng nay nhặt được ở cửa.”

“Lí Hữu Hợp sao biết chúng ta ở nơi này?”

“Mật thám triều đình đều nằm trong tay hắn, hắn muốn điều tra ra nơi ở của chúng ta cũng không khó, hơn nữa, chúng ta đã ở trong này ba ngày, vẫn chưa di chuyển, bị tra ra hành tung cũng thực bình thường.”

“Kia hắn đây là có ý tứ gì?” Nàng nghĩ Lí Hữu Hợp phi thường hy vọng nàng biến mất, hiện tại nàng chủ động thỏa mãn nguyện vọng của Lí Hữu Hợp, Lí Hữu Hợp không đi thắp hương tạ thần nhưng lại muốn thiết yến khoản đãi nàng cùng Bộ Kinh Vân là làm sao? Luyến tiếc?

“Không tiếc.” Hắn trầm ngâm một chút, lại nói. “Bất quá ta nghe nói Chu tướng quân đại thắng, ít ngày nữa sẽ khải hoàn hồi kinh.”

Tề Tuyên cho cái xem thường. “Ba mươi vạn đại quan còn lại bao nhiêu?”

“Hơn bảy vạn tám ngàn.”

“Này cũng kêu đại thắng, ngu ngốc!” Tề Tuyên thật muốn tát mạnh Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng. “Hay là hắn đột nhiên mời chúng ta dùng cơm là muốn vì chúng ta mở tiếc tiễn biệt? Thuận tiện chúc mừng Chu Bằng hồi kinh?”

“Ta nghĩ Lí Hữu Hợp không nghĩ lại gặp lại chúng ta mới đúng.” Bởi vì Tề Tuyên còn tồn tại một ngày, Tề Hạo sẽ không nguyện ý chính thức đăng cơ, này đã thành cái gai trong thịt Lí Hữu Hợp.

“Ta cũng cảm thấy như vậy. Lí Hữu Hợp ước gì ta không hoàn toàn biến mất, sao còn có thể mở tiệc chiêu đãi chúng ta? Trừ phi…” Ánh mắt nàng nhìn hắn. “Lí Hữu Hợp còn nhớ đến tình cảm kết nghĩa của chàng, rõ ràng ta cùng chàng một khi rời kinh, kiếp này, huynh đệ chàng mãi mãi khó gặp lại, cho nên mới muốn cùng chàng gặp mặt lần cuối. Về phần ta, hắn đại khái là ngượng ngùng muốn chàng bỏ mặc ta một mình, đành phải cố gắng khiến ta tỉnh ngộ.”

Bọn họ trong lúc đó còn có tình nghĩa huynh đệ sao? Hắn nghĩ tới năm đó khi kết bái huynh đệ, ba huynh đệ lập lời thế cùng phúc cùng họa, lại nghĩ mấy năm gần đây, những việc Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng làm, nếu còn tình huynh đệ, sao không cùng hắn thương lượng, lại tự chủ trương, vào cung hành thích vua? Vô luận xuất thân của Tề Tuyên hay huyết thống dù sao cũng là cốt nhục của tiên hoàng, ý đồ mưu hại đó là phản quốc!

“Uy, này tiếc đến vẫn là không đến?” nàng hỏi.

Không đưa lời mời, lén đưa giấy mời, có thể hay không là Hồng Môn Yến đâu? Hắn suy đi nghĩ lại, vẫn là an toàn của bọn hắn quan trọng nhất.

“Chàng xác định? Chúng ta một khi ra kinh, cả đời này sẽ không trở về, thật sự không đi nói câu tạm biệt?”

“Chỉ sợ yến vô hảo.” Hắn lấy tờ giấy, nội lực nhất thời phát ra, giấy trắng biến thành bột phấn.

“Chàng có thể hay không tưởng tượng quá nhiều? Ta thừa nhận bản thân không thích Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng, người cổ hủ, tâm tư thâm trầm, nhưng tổng thể mà nói, bọn họ cũng không sai, muốn trừ bỏ ta, cũng là vì đẩy tiểu Hạo tử đăng cơ, bản thân không có ý niệm soái vị. Về phần cùng chàng bất hòa, là vì ý kiến bất đồng. Người với người ý tưởng sao có thể hoàn toàn giống nhau đâu? Khác biệt là bình thường, cũng không thể bởi vậy mà gạt bỏ những hiềm nghi sao?”

“Nàng là khuyên ta phó ước?” Hắn rất ngoài ý muốn. “Nàng luôn luôn chủ trương nhân tính bản ác, sẽ không nghĩ tới, tại yến này của Lí Hữu Hợp đối với chúng ta bất lợi?”

“Nghĩ tới a! Nhưng ta cho rằng hắn không to gan như vậy. Ta tuy không phải đế vương chân chính, tốt xấu gì cũng là tiên hoàn chi nữ, thân phận công chúa, hắn tổng sẽ không giết cả công chúa chứ?”

Hắn suy nghĩ một lát, vẫn là lắc đầu. “Vì an toàn dự kiến, chúng ta vẫn là nhanh chóng ra kinh, yến này sẽ không đi.”

“Còn nói chàng tin tưởng con người bản tính lương thiện đâu, kết quả ngay cả đại ca chính mình kết bái cũng không tín nhiệm.” Tuy nói thế, trong lòng nàng cũng rất ngọt. Hắn cẩn thận tất cả là vì cái gì? Không phải đều vì nàng cả sao? Có trượng phu như thế, đời nàng đã đủ.

“Nguyên nhân ta biết quá rõ đại ca, mới vì tờ giấy mời này nổi lên lòng nghi ngờ. Đại ca luôn trọng lễ nghĩa, mời người sẽ không qua loa như vậy, trong đó chắc chắc có vấn đề.” Hắn càng nghĩ càng lo lắng. “Tuyên nhi, chúng ta lập tức ra kinh.”

“Vội vàng như vậy? Muốn hay không thu thập cái gì?”

Bộ Kinh Vân gọi tiểu nhị, bảo hắn mỗi loại điểm tâm của nhất phẩm trai đều lấy một phần, gói vào hộp mang đi.

“Cầm điểm tâm, chúng ta đi.”

Người này, trốn chạy còn không quên mong muốn của nàng, thật muốn nói hắn đầu gỗ, quả thật sẽ không lời ngon tiếng ngọt, nhưng nói đến ôn nhu săn sóc, hắn đứng thứ hai, đại khái sẽ không có người dám đứng thứ nhất.

“Tất cả nghe chàng.” Hắn toàn tâm thương nàng, nàng tự nhiên lấy chân thành đáp lại.

Hai người dắt tay, hấp tấp ra kinh.

Bộ Kinh Vân cùng Tề Tuyên ra kinh, một đường tới hướng bắc.

Ba tháng sau, bọn họ đi tới chân núi Vân Mộng.

“Nơi này là chỗ của sư môn chàng?” Nàng thực kinh ng


The Soda Pop