i mạng nhỏ của nàng, làm sao có thể để nàng mạo hiểm?
“Nhưng là một mình chàng….”
“Nghe lời ta.”
Bộ Kinh Vân còn đang tranh luận cách thức bảo mệnh, Chu Bằng hổn hển chửi bậy. “Ai dám trái lệnh, xử theo quân pháp!”
Theo tiếng hô kia rơi xuống, rốt cục có người bắn ra mũi tên đầu tiên.
Bộ Kinh Vân hai tay tạo hình vòng cung, kình lực khổng lồ cuồn cuộn cuốn lên cát vàng đầy trời, mũi tên kia bắn tới cách hắn một tấc, đã bị nội lực của hắn đánh nát.
“Thật là lợi hại.” Tề Tuyên líu lưỡi, đồng thời cũng lấy ra sét đánh tử, đoạt mệnh châm… đủ loại ám khí cùng độc dược, mê dược hướng Chu Bằng ném qua.
Chu Bằng không chú ý, bị ngã trên mặt đất lăn mấy vòng, nếu không có thôi giáp hộ thân, một viên sét đánh tử kia có thể đã lấy mạng hắn.
Nhưng những thân binh bên cạnh hắn không có tốt số như vậy, kiện kiện gì đó Tề Tranh đưa đều là tinh phẩm, mê dược này hít một hơi ngục một người, độc dược chỉ cần dính một chút, không nhanh chóng đem độc dược loại bỏ, giây lát liền thành một khối thi thể màu đen.
Chu Bằng vận khí tốt, gặp tập kích liền bổ nhào, tránh thoát mê dược, kịch độc, nhưng thân binh của hắn gục ngã, mười người chết năm, năm người khác cũng là hôn mê bất tỉnh, tổn thất quá lớn.
Hắn nhất thời lửa giận ngập trời. “Bắn tên, bắn tên—cho ta, bắn chết hai cái gian phu dâm phụ…”
“Lão tử– không đúng, cô nãi nãi trước đánh ngươi chết.” Nàng lại ném một viên sét đánh tử đi qua.
Khôi giáp tuy rằng bảo hộ thân thể Chu Bằng, lại không ngăn được chấn động do nổ mạnh ảnh hưởng tới nội phủ hắn, hắn ngửa đầu phun ra một ngụm máu.
Chủ soái bị thương, quân sĩ lập tức hồi phục tinh thần, mũi tên thưa thớt hướng Bộ Kinh Vân cùng Tề Tuyên bắn tới. Bọn họ phải bảo hộ Chu Bằng, cũng không dám thạt sự xuống tay, nàng dù sao cũng là huyết mạch hoàng thất.
Cũng may, các quân sĩ phóng tay, nếu không chỉ bằng một Bộ Kinh Vân, chỉ sợ võ công của hắn dù cho có ngang thần tiên cũng không ngăn được mấy chục người cầm trăm mũi tên đồng loạt bắn tới.
Ba mũi tên đầu tiên chưa kịp chạm vào người Bộ Kinh Vân đã bị trưởng phong của hắn khiến tan thành cát bụi.
Thừa dịp khe hở, hắn đem Tề Tuyên đẩy về hướng đông bắc. “Đi mau.”
Tề Tuyên đánh giá một chút ám khí, độc dược trong tay mình còn lại không bao nhiêu, lưu lại, quả thật sẽ trở thành gánh nặng của Bộ Kinh Vân.
“Chàng cũng cẩn thận.” Nàng đem tên bảo mệnh còn lại toàn bộ đưa hắn, sau đó kéo cao váy, lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới phía trước.
Nếu nơi này thật sự là sư môn của Bộ Kinh Vân, bên trong hẳn là có người mới đúng, nàng muốn tìm viện binh.
“Yêu phụ! Chạy đâu?!” Chu Bặng bị Tề Tuyên làm điên rồi, thấy nàng chạy đi, hắn lại khiêu lại mắng. “Nâng cung phá thành, bắn chết nàng cho ta!”
Người này điên rồi, ngày cả vũ khí công thành đều lấy ra, chỉ vì tính mạng của Bộ Kinh Vân cùng Tề Tuyên.
Bộ Kinh Vân kêu to. “Tiếp tục chạy, không cần quay đầu!” Giờ phút này, hắn cũng bất chấp đều là dân Tề Quốc, không nên gà nhà đá lẫn nhau, thân hình hóa thành cuồng phong, nhào vào giữa đám quân sĩ.
Vừa nghe đến cung phá thành, Tề Tuyên cả người chấn động, thiếu chút nữa sẽ chạy trở lại. Nàng cùng hắn nói qua, một đời một kiếp, không rời không xa.
Nhưng tiếng hô của hắn khiến nàng dịu xuống xúc động quay đầu, nàng nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ bừng, giống như ra huyết thệ. “Chu Bằng, bản cung lây danh nghĩa tiên hoàng, Kinh Vân nếu có chuyện gì ngoài ý muốn, bản cung muốn Chu phủ cả nhà chôn cùng!” Nói xong, nàng vùi đầu chạy vào màn sương.
Ở phía sau nàng, tiếng kêu càng lúc càng lớn, tình huống rốt cuộc diễn biến như thế nào? Nàng không biết, nhưng trong lòng đã nóng như lửa đốt, trong đầu đều là khoảng thời gian mười năm ở cùng Bộ Kinh Vân, từng phút từng giây, ngày đêm khắc khẩu, một hồi hoan ái, cho nhau thưởng thức, cùng sinh cùng tử.
Bọn họ từng nói muốn dắt tay đến bạc đầu.
“Chuyện sinh tử khó đoán, cùng sinh lập thệ, chết nắm tay, cùng đến bạc đầu….” Nàng nỉ non nhớ kĩ, một lần. Một lần, lại một lần….
Tề Tuyên từ trong sơn cốc Vân Mộng lôi kéo một lão nhân đầu lông tóc bạc trắng, quần áo rách nát, trở lại nơi nàng cùng Bộ Kinh Vân bị vây hãm, chỉ thấy thi thể đầy đất, bốn phía không còn ai đứng vững.
“Hay là lưỡng bại câu thương?” lão nhân hỏi.
Tề Tuyên nhấc chân đáp hắn một cước. “Hỗn đản! Người trong thiên hạ đều chết, Kinh Vân cũng sẽ không chết.”
“Ngươi…” Lão nhân vuốt mông, nhất thời có điểm dại ra. Nhớ lại hắn “Độc thủ quỷ ý” năm đó hành tẩu trên giang hồ là uy phong cỡ nào, hắc bạch lưỡng đạo thấy hắn đều phải vòng đường khác mà đi, không thì tìm nơi ẩn nấp, tùy tiện một cái tiểu cô nương dám đối với hắn động thủ động cước, hắn hạ mí mắt, muốn giáo huấn nàng một chút.
“Tuyên nhi……”
Một tiếng kêu nho nhỏ khiến Tề Tuyên nhảy dựng lên, chạy so với thỏ còn nhanh, vọt tới thân cây khô. Nàng thấy hắn nằm trên mặt đất, đùi, hai tay đều bị ba mũi tên bắn trúng.
Nhưng đó không phải vết thương nghiêm trọng nhất trên người hắn, có một hai mũi tên sắt xuyên thấu trên ngực hắn, ghìm hắn trên mặt đất.
Nhìn biển máu khiến cước bộ nàng mềm nhũn, thiếu chút nữa qu
