XtGem Forum catalog
Vạn dặm tìm chồng

Vạn dặm tìm chồng

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213141

Bình chọn: 9.5.00/10/1314 lượt.

g giọng. “Đã chiếu hết rồi sao?”

“Vẫn chưa.” Tô Tiểu Bồi cố ý bình thản nói: “Em vừa thấy có người da mặt dày bày tỏ tình yêu.”

“Khụ, khụ!”

“Phía sau lẽ nào còn có nội dung chấn động hơn?”

“Khụ, khụ!”

Trình Giang Dực cầm cốc nước lên uống một ngụm. “Chắc không còn đâu, da mặt anh ta vẫn chưa dày đến mức đó.”

Tô Tiểu Bồi không nói gì, chỉ nhìn anh chằm chằm, rất muốn cười, bộ dạng thẹn thùng của tráng sĩ nhà cô thực sự rất thú vị.

“Lẽ nào anh không có lời gì muốn nói trước mặt em sao?” Cô cố ý hỏi, cô khá cứng nhắc, bảo thủ trong chuyện tình yêu, trước đây vẫn luôn là anh chủ động trêu cô, bây giờ đổi lại là cô trêu anh, cảm thấy như thế này là rất vui. Nhìn biểu cảm của anh rất buồn cười, chẳng trách anh vẫn luôn sống vui vẻ như vậy.

“Nói trước mặt? Bây giờ sao?” Trình Giang Dực tỏ vẻ đoan chính, lại hắng giọng cái nữa.

“Đúng vậy!” Tô Tiểu Bồi đang nghĩ mình có nên học theo các cô gái trên ti vi, ôm lấy cánh tay anh làm nũng không, nhưng nghĩ lại, thấy mình không có tố chất như thế nên đành thôi. Cô tiến đến trước mặt anh, dựa vào bàn làm việc, hỏi: “Anh nói được với người quay phim và người dẫn chương trình, lẽ nào không muốn nói vài lời với em sao?”

“Em chắc chắn chứ?”

“Đúng vậy!”

“Khụ, khụ!”

Anh lại hắng giọng, biểu cảm trên mặt có chút… ừm, cô nhất thời không nghĩ ra được tính từ nào để miêu tả. Sau đó, anh duỗi tay ra, kéo cô ngồi lên đùi mình. Anh không vội, chỉ nhẹ nhàng lướt môi bên tai cô, cô bị buồn, rụt cổ lại, đập anh một cái. “Đừng nghịch!”

“Em nhìn em xem…” Anh nghiêm mặt. “Vừa bắt anh nói, lại muốn phá hoại không khí.”

“Được rồi.” Tô Tiểu Bồi ngồi thẳng dậy. “Vậy em không nói gì nữa, đợi nghe anh nói.”

Trình Giang Dực cười cười, cũng không nôn nóng, mà nhẹ nhàng giữ cô lại, hôn lên môi cô, sau đó ôm lấy cô, vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh, hôn xuống đỉnh đầu cô.

Tô Tiểu Bồi kiên nhẫn chờ đợi, nhưng đợi một hồi lâu mà vẫn chưa nghe thấy anh nói câu nào. “Này!” Cô thực sự hết kiên nhẫn, chọc chọc ngón tay lên ngực anh. “Nói đi!”

“Em nhìn xem, lại phá hoại không khí rồi.” Trình Giang Dực tiếp tục trách cô.

“Phá hoại cái gì, anh mãi chẳng chịu nói, không khí sớm đã nguội rồi.”

“Đâu có, vừa rồi không khí đang tốt, anh đang chuẩn bị nói, kết quả bị một gậy của em đánh cho hết rồi.”

“Đừng viện cớ nữa, nói luôn bây giờ đi.”

“Vừa rồi khó khăn lắm anh mới chuẩn bị xong.” Trình Giang Dực bĩu môi. Tô Tiểu Bồi ngồi thẳng dậy, lườm anh một cái.

“Được rồi, được rồi!” Trình Giang Dực bị cô lườm liền bật cười, sau đó hôn lên chóp mũi cô, thủ thỉ bên tai: “Chúng ta vẫn chưa làm chuyện đó trên bàn làm việc.”

Tô Tiểu Bồi sững sờ, sau đó phản ứng lại được, đấm lên vai anh. “Cả ngày trong cái đầu quả dưa của anh nghĩ những thứ gì vậy? Lại trêu đùa em. Rõ ràng anh bảo là có vài lời muốn nói trước mặt em mà.”

“Đúng vậy, đã ở ngay trước mặt, đương nhiên phải nói vài lời thiết thực rồi. Những lời kiểu như anh yêu em, chúng ta biết rõ trong lòng là được, những thứ phong hoa tuyết nguyệt đó thật chẳng thực tế chút nào. Việc này anh nói rất nghiêm túc, chỉ thử qua ở trên giường, thể nghiệm được quá ít.”

“Bộp.” một tiếng, bả vai Trình Giang Dực lại bị đập một chưởng. Lúc này Tô Tiểu Bồi đã quá xấu hổ, vùng thoát khỏi Trình Giang Dực, bỏ chạy luôn.

Cô đúng là ngốc, tại sao lại muốn trêu anh chứ! Mấy chuyện trêu chọc này, cô vĩnh viễn không phải là đối thủ của anh.

Q.3 – Chương 36: Chương 36: Chuyện Bạn Đồng Hành

Tô Tiểu Bồi kiểm điểm lại cuộc đời mình, cô thực sự không phải người dễ dàng có cuộc sống chung tốt đẹp. Nhưng Trình Giang Dực đã thay đổi cô.

Anh quan tâm đến cô, không phải kiểu ở bên nhau nhân nhượng và nhẫn nhịn, mà thuộc típ quan tâm và thay đổi cuộc sống của cô.

“Em có thực sự thích công việc hiện tại của mình không?” Sống chung với cô ở một thế giới khác lâu như vậy rồi, anh rất hiểu cô. Tuy làm biên tập viên ở một nhà xuất bản nhưng cô vẫn rất quan tâm đến những điểm nóng trong xã hội xã hội và các tin tức về vụ án hình sự. Trình Giang Dực nói, trong huyết mạch của cô có chảy dòng máu cảnh sat của cha cô.

“Vẫn tạm ổn.” Tô Tiểu Bồi khá cẩn trọng trả lời. Vì chuyện công việc mà cô và mẹ đã tranh đấu bao năm nay, cô biết có rất nhiều người không thể chấp nhận chuyện người thân làm công việc phải tiếp xúc với tội phạm. Cô muốn sống những ngày tháng yên ổn bên Trình Giang Dực, không muốn mâu thuẫn trong việc này xảy ra nữa.

“Anh cho rằng em thích nghiên cứu về phương diện tâm lý tội phạm hơn.” Trình Giang Dực vừa ăn sáng vừa đọc báo, còn có thể phân thân để nghiêm túc thảo luận về đề tài này với cô.

“Đều được cả.” Tô Tiểu Bồi chột dạ đáp, đương nhiên cô thích công việc ở trung tâm nghiên cứu tâm lý trước kia hơn, làm việc ở nơi đó vừa có hứng thú lại có cảm giác thành công hơn.

“Vậy hay là quay lại trung tâm nghiên cứu đi, làm công việc mà em thích.”

Tô Tiểu Bồi hơi sững sờ, ngẩng đầu nhìn anh, đây chỉ là thăm dò hay thực sự muốn bảo cô quay lại?

“Quay lại đó đi!” Trình Giang Dực thò đầu khỏi trang báo, nhìn cô. “Tìm công việc cũng như tìm ông xã vậy, phải thích mới đ