Pair of Vintage Old School Fru
Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Tác giả: Song Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221405

Bình chọn: 9.5.00/10/2140 lượt.

tắt đi, trong lòng Hạ tuyết như lửa đốt.Bữa tiệc gần như hoàn thành, khách mời đã ra về gần hết. Trong đại sảnh Hàn gia,Hạ Tuyết chạy đến trước mặt Tú Anh với vẻ hớt hãi lo lắng, đôi mắt đẫm lệ rơi nhỏe cả vệt phấn.– Chị An Nhiên đã biến mất rồi, tất cả là do chú, là do cô ta đã khiến chị ấy đau buồn đến mức bỏ đi… chị ấy còn rất yếu, một mình ra ngoài rất nguy hiểm.Tú Anh nghe xong rất lo lắng, chiếc áo vest nóng bức cởi ra muốn bỏ đi tìm An Nhiên thì Diệu Anh kéo bàn tay anh lại.– Đừng đi, anh không thể bỏ rơi mẹ con em trong lễ cưới của chúng ta. – Diệu Anh ôm Tú Anh từ phía sau cầu xin anh đừng đi.– An Nhiên có lẽ đang gặp nguy hiểm, anh đi rồi sẽ quay về… chúng ta đã kết hôn, em đừng lo. – Tú Anh quay lại trấn an Diệu Anh.– Không, em có cảm giác nếu như anh đi em sẽ mất anh mãi mãi… anh đừng bỏ mẹ con em. – Diệu Anh khóc lên, nhìn ánh mắt quyết tâm từ Tú Anh cô chạy trên phía cầu thang mà chặn lại. – Nếu anh dám bước đi, em sẽ nhảy xuống.– Diệu Anh, rất nguy hiểm… – Tú Anh hoàng hốt nói.Hạ Tuyết nhìn Diệu Anh, cô ta thật là quá nham hiểm dám dùng cả đứa bé kia mà gây áp lực với Tú Anh. Hạ Tuyết bước đến gần cô ta mà nói:” Nhảy đi, tôi thách cô nhảy xuống đó… đứa trẻ trong bụng cô mà mất đi xem còn có thể ở bên cạnh chú ấy hay không… nào nhảy xuống đi…”Diệu Anh khẽ nhếch môi cười… tự mình buông thõng cơ thể để ngã xuống cầu thang…Kelly nhanh chóng chạy đến bế lấy Diệu Anh không cho cô ta ngã xuống đất, đôi mắt nhìn Diệu Anh có chút không hài lòng khẽ nói:” Đứa bé trong bụng không có tội.”Tú Anh một phen kinh hoàng, không ngờ là Diệu Anh lại dám làm điều thiếu suy nghĩ kia… cô ta một chút nữa là tự giết đi đứa trẻ trong bụng mình và làm hại chính bản thân cô ấy.– Hạ Tuyết, em thật quá đáng. – Win kinh ngạc khi nghe Hạ Tuyết lại nói ra những lời cay độc kia… sự việc trôi qua quá bất ngờ khiến anh không còn tự chủ được.– Đàn ông các người, bị cô ta làm mờ mắt… rồi các người sẽ phải hối hận. – Hạ Tuyết bước đi, khi đi ngang qua phía Diệu Anh đang đứng liền nhận lấy được một nụ cười đầy mỉa mai đắc ý từ Diệu Anh.Cô ta không biết, nụ cười kia đã đi vào mắt Kelly… người luôn nghi ngờ về Diệu Anh từ khi cô xuất hiện hiến máu cho Thế Bảo.– Tôi đã cho người tìm cô ấy, không phải lo lắng. – Hàn Thế Bảo vỗ vai Tú Anh mà nói. – Đưa vợ cậu vào phòng nghĩ ngơi đi.. hôm nay mệt rồi.Tú Anh gật đầu đi về phía Diệu Anh…– Tôi sẽ không đi, lần sau đừng làm điều dại dột nữa.– Nếu không có anh… mẹ con em cũng không muốn sống trên cõi đời này nữa. – Diệu Anh cuối mặt khóc, bàn tay nắm chặt tay Tú Anh mà bước đi.Hàn Thế Bảo nhìn về phía Win, sau đó khẽ nói:” Con không đuổi theo con bé ư?”– Hãy để cô ấy thời gian suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. – Win chán chường nói, sau đó cũng quay về phòng.Căn phòng rất nhiều người chỉ còn lại Hàn Thế Bảo và Kelly. Ánh mắt Kelly vẫn nhìn về hướng bước chân của Diệu Anh, cô thật sự không tin cô gái này đơn thuần như những gì cô ta thể hiện.– Em nghi ngờ cô ta. – Hàn Thế Bảo đi về phía cô, nhìn về hướng Kelly đang nhìn.Cô gật đầu khẽ nói:” Em không tin cô gái đó.”– Bên ngoài nhìn có vẻ trong sáng không dính chút bụi trần, nhưng bên trong thì có thể nói là đầy mưu mô. – Hàn Thế Bảo hơi nhếch môi cười.– Vì đâu mà anh nói ra điều đó.– Mang thai đứa trẻ của Tú Anh, cô ta không phải rất mưu mô ư. – Hàn Thế Bảo hơi nhếch môi mà nói. – Cô ta thừa hiểu Tú Anh không muốn mở lòng với ai, chỉ có cách đó có thể chen vào.– Thế Bảo, không phải như vậy cô ta đã thực hiện được âm mưu sao? – Kelly có chút long lắng.Anh nhúng vai khẽ nói:” An Nhiên, không phải dạng vừa đâu?”– Ý anh là, An Nhiên mất tích là một sự sắp xếp? – Kelly khó hiểu.– Là cô ấy, muốn thử thách Tú Anh. – Anh đáp…12h đêm, cơn mưa ngoài trời như trút nước, trong phòng ăn tại Hàn gia một người đàn ông đang nâng một ly rượu màu đỏ nhấp nháp… trong lòng với bộn bề suy nghĩ và lo lắng.– Đêm tân hôn, tân lang lại ngồi một mình. – Tuấn Anh cướp ly rượu trong tay Tú Anh đưa lên môi uống cạn.Tú Anh bật cười trong chua xót, mang chai rượu trên tay đưa lên miệng thì bị một bàn tay cản lại.. ánh mắt tỏ ra không hài lòng:” Loại này khá đắt, không phải để cậu tùy tiện uống không biết thưởng thức.” – Hàn Thế Bảo ngăn lại.– Đã bao lâu rồi, ba chúng ta không cùng nhau uống rượu nhỉ. – Tuấn Anh nhìn dòng rượu đỏ lắc lư trong ly.– Từ lúc chúng ta còn là những kẻ độc thân. – Hàn Thế Bảo nâng ly lên mà nói. – Chúc mừng Tú Anh nào, cuối cùng cậu cũng đã từ bỏ cuộc sống một mình kia.– Hàn tổng, có tin tức gì của An Nhiên không? – Tú Anh không màn tới, nhìn trời mưa mà lo lắng.– Đừng lo, cô ấy từ cái chết quay về… chắc sẽ không quay lại nơi đó nhanh vậy đâu. – Hàn Thế Bảo khiêu khích.– Trời mưa thật lớn, giờ này mà ở bên ngoài chỉ có nước chết vì lạnh cóng. – Tuấn Anh lại nói.Tú Anh buông ly rượu xuống bàn, nhanh chóng chạy đi mà nói:” Không được rồi, tôi phải đi ra ngoài.”Hai người đàn ông còn lại ngồi trên bàn nhìn nhau khẽ cười, nâng ly lên cụng vào nhau.Tú Anh chạy ra khỏi căn biệt thự thì trời mưa vẫn không ngớt, nhìn mọi thứ xung quanh đầy sương mù bao phủ…