Teya Salat
Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Tác giả: Song Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221393

Bình chọn: 7.5.00/10/2139 lượt.

trên chiếc xe chạy thẳng ra ngoài tìm kiếm An Nhiên… mặc dù bản thân không hề biết cô đã đi đến nơi nào.Anh lái xe đi trên tất cả đoạn đường nhưng vẫn không tìm thấy cô…Tú Anh đi đến những nơi trước kia An Nhiên vẫn thường lui tới nhưng hầu như mọi nơi đều đóng cửa cả rồi. Trời mưa rả rích, toàn thân anh ướt sũng chạy khắp mọi nơi mà tìm kiếm và gọi tên cô trong vô vọng.Một bóng dáng cao cao gầy yếu đang đi trong mua tiến về phía anh, trên người vẫn mặc bộ đầm trắng buổi sáng, vẫn mái tóc xõa ra thấm nước mưa đang từng bước hướng về cái dáng người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế gục đầu trong tuyệt vọng. Cô từ phía sau đưa bàn tay mình ôm lấy anh, Tú Anh giật mình khi có người động vào người anh.– Đừng quay đầu lại, hãy để em ôm anh một chút. – An Nhiên khẽ nói.Tú Anh im lặng… trên bờ mi anh… không thể nhận ra là nước mắt hay nước mưa. Hơi ấm từ cô đang truyền sang anh, anh nhận ra rõ nhịp đập trái tim cô từng hồi thổn thức phía sau lưng anh… chỉ là anh đã có lỗi với cô quá nhiều.– Đêm tân hôn, anh lại chạy đi đâu vậy. – An Nhiên ngồi bên cạnh Tú Anh mà nói.– Em bỏ đi đâu vậy, Hạ Tuyết nói em mất tích khiến anh rất lo lắng. – Tú Anh nắm lấy tay An Nhiên mà nói.– Em lớn rồi, tự lo cho bản thân được… anh quay về với cô ấy đi. – An Nhiên khẽ cười nói.Tú Anh đưa bàn tay mình lên má An Nhiên, sau đó nhìn vào mắt cô. An Nhiên đáp lại ánh mắt kia bằng một đôi mắt đầy tình ý… miệng thì bảo anh về nhưng bàn tay vẫn không buông.– Anh đưa em về nhà. – Tú Anh nắm tay An Nhiên mà nói.– Trễ rồi, mai Hạ Tuyết có lịch quay nên đừng đánh thức em ấy… em sẽ vào khách sạn ngủ. – An Nhiên nói. – Chỉ là em không mang theo tiền… anh có thể lấy phòng giúp em không?Tú Anh đưa An Nhiên đến Ciz khi cả hai đều ướt sũng. Lấy phòng, anh và cô cùng nhau bước vào với ánh mắt ngượng ngịu nhìn nhau… là họ chưa từng cùng nhau đến nơi như thế này.– Anh nên thay đồ, quần áo ướt khẽ khiến anh nhiễm bệnh. – An Nhiên lại nói. – Nếu như anh không gấp về với vợ anh.Tú Anh không muốn từ chối An Nhiên, cũng không nên tỏ ra thái độ gấp gắp càng khiến An Nhiên không vui. Anh bước vào bên trong cởi trang phục trên người để mang xuống dịch vụ khách sạn giặt khô nhanh chóng. Trên người anh hiện tại chỉ khoát chiếc áo choàng tắm.An Nhiên bước từ bên trong phòng tắm với chiếc áo choàng còn lại, mùi hương trên cơ thể cô lan tỏa cùng dáng vẻ hấp dẫn khiến Tú Anh nhìn cô không rời mắt.– Anh là đàn ông đã có vợ, không nên nhìn em như thế. – An Nhiên hơi cười, nằm xuống bên cạnh Tú Anh… vô tình làm rơi chiếc khăn tắm để lộ bờ mai trắng nõn trên người cô.– Ngủ đi, em còn yếu lắm. – Tú Anh ôm cô vào lòng mà nói.– Tú Anh, anh hạnh phúc chứ. – An Nhiên khẽ nói.– Ừ! – Tú Anh đáp trống không, là không muốn cô lo lắng.– Em có thể hỏi anh một câu?– Em nói đi.– Anh đã từng yêu em chứ? – An Nhiên đưa đôi mắt nhìn sâu vào mắt anh, bàn tay đặt lên bờ má anh.Tú Anh nhìn đáp trả vào ánh mắt của cô, là anh bị cô cuốn hút… ánh mắt của cô khiến tâm trí anh hiện tại chỉ là một con số 0.– Hiện tại, anh rất yêu em.Đôi môi anh từ từ chạm vào môi cô… nụ hôn của họ không dứt cứ thế dành cho nhau để quên đi mọi thứ phía sau.An Nhiên kéo chiếc khăn choàng trên người Tú Anh ra, bàn tay cô mơn trớn lên vết sẹo đã lành của anh… sau đó cô khẽ hôn lên nó một cách nhẹ nhàng cẩn thận. Bằng cách chủ động, An Nhiên từ từ cởi bỏ chiếc khăn kia ra khỏi người cô và anh.. đôi môi tiếp tục chạm vào môi anh… đặt bàn tay anh lên nơi kiêu hãnh nhất của cô.Tú Anh là không thể nào kiếm chế tới sự kích thích từ An Nhiên, anh nhanh chóng đặt cô nằm dưới thân mình… từ từ hôn khắp cơ thể An Nhiên…Tiếng kêu phát ra từ bờ môi An Nhiên khiến tâm trí anh kích thích hơn nữa… nhưng đột nhiên Tú Anh dừng lại.– Không được… anh không thể làm tổn thương em. – Tú Anh khẽ nói.An Nhiên đưa hai tay ôm cổ anh kéo xuống mà hôn lên môi anh:” Anh dừng lại, chính là làm tổn thương em… nghĩa là anh chê bai em.”– Anh… anh… không có.An Nhiên đưa tay lên bờ môi anh, ánh mắt kích tình nhìn anh đầy dục vọng…– Tú Anh, em muốn anh… – Giọng nói đầy kích thích… bàn tay động chạm vào thân thể… An Nhiên đã đưa Tú Anh vào bẫy tình của cô.Buổi sáng hôm sau, Diệu Anh tỉnh lại đã không thấy Tú Anh ngủ bên cạnh mình thì hốt hoảng chạy ra ngoài. Chỉ nhìn thấy Kelly đang ngồi đọc báo bên cạnh Hàn Thế Bảo đang trầm ngâm uống trà.– Hàn tổng, chị Kelly… Tú Anh đâu rồi. – Diệu Anh khẽ hỏi.– Cậu ta có việc đến công ty sớm rồi. – Kelly đáp.Diệu anh cúi đầu đi vào bên trong, quần áo đêm qua cô chuẩn bị sẵn cho anh vào hôm nay vẫn còn trong tủ… hiện tại chẳng phải còn rất sớm để đến công ty ư.Cô gọi điện thoại mãi cũng không thấy Tú Anh nghe máy… ngồi trong phòng có chút lo lắng. Nhưng suy cho cùng, cô hiện tại đã là vợ chính thức của anh thì lo lắng điều gì.Bên ngoài phòng khách, Kelly tựa đầu vào vai Hàn Thế Bảo. Nhìn cái cách anh uống trà giống như kiểu những ông già nhâm nhi từng ngụm khiến cô khẽ cười nghĩ đến lúc già hai người cũng ngồi tại nơi này và anh sẽ đưa bàn tay rung rung của mình nâng cóc trà mà thường thức.– Anh sẽ tính phí đấy. – Hàn T