hạn chế số lượng phát hành loại thẻ này, không phải người có tiền nào cũng có thể sở hữu nó.
Trên mặt cô nhân viên bán hàng mang theo sự ân cần và ngưỡng mộ, không biết người đang đứng trước mặt mình có lai lịch kinh khủng đến mức nào.
Mang theo vẻ sùng kính nên tốc độ quẹt thẻ của cô nhân viên bán hàng càng nhanh, không bao lâu sau liền gói xong đồ.
An Nhược cầm lấy túi hàng, nói một tiếng cám ơn với cô nhân viên bán hàng.
Lục Mặc Hiên sau khi cất thẻ mua sắm vào ví, hai tay ôm chặt An Nhược kéo cô về một hướng khác trong cao ốc Sáng Thế.
An Nhược dùng lực túm chặt lấy cánh tay rắn chắc của Lục Mặc Hiên, kéo anh đi về một hướng khác, “Anh đi nhầm rồi, bên này mới là khu bán đồ dùng hàng ngày. Bên kia là…”~D-Đ-L-Q-Đ~
An Nhược hướng mắt nhìn về phía trước, đằng trước treo một cái biển rất lớn, trên đó có in hình một bộ nội y của phụ nữ.
Chẳng lẽ, muốn cô ở trước mặt Lục Mặc Hiên chọn nội y? Huống hồ cô căn bản không hề thiếu bra!
Lục Mặc Hiên chớp chớp đôi mắt, tay phải chống cằm hết sức nghiêm túc nói, “Em cần phải mua vài bộ nội y tốt một chút, em chỉ có mỗi cái hồng nhạt kia thôi sao?”
~D-Đ-L-Q-Đ~
Hồng nhạt… An Nhược nhớ tới chiếc bra bị Lục Mặc Hiên ngâm trong bồn tắm, chẳng phải đó là chiếc bra màu hồng của cô sao? !
An Nhược nhéo mạnh lên lưng của Lục Mặc Hiên một cái “Em thích, không được sao? Em chính là thích hồng nhạt đó!” An Nhược hất cằm, ánh mắt nghiêm túc, hung hăng nói với Lục Mặc Hiên.
Lục Mặc Hiên cúi người lắc đầu nhìn An Nhược, “Em có thể nói to hơn nữa được không.” Lục Mặc Hiên sau khi nói xong liền đảo mắt nhìn xung quanh.
An Nhược nhìn theo tầm mắt của Lục Mặc Hiên, vừa rồi cô hơi lớn tiếng một chút bị người ta nghe hết rồi. Chỗ này lại tương đối gần cửa hàng bán nội y, những người khác sau khi nghe câu nói kia, khẳng định…
Thôi, dù sao thì Lục Mặc Hiên cũng đang ở đây, mất mặt một chút thì có là gì.
Lục Mặc Hiên nhẹ nhàng vuốt tóc An Nhược, “Hồng nhạt thì hồng nhạt, chỉ cần em thích là được rồi, nhiều người nhìn như vậy, em không xấu hổ sao? Đi, đi mua đồ dùng hàng ngày.”
Tiếng nói vừa dứt, Lục Mặc Hiên liền kéo An Nhược đến nơi bán đồ dùng hàng ngày, lúc này, khóe miệng Lục Mặc Hiên đã bất giác cong lên.
An Nhược nặng nề hừ một tiếng, sau đó đem bộ mỹ phẩm trên tay ném về phía Lục Mặc Hiên.
Dẫn theo đàn ông đi dạo trung tâm thương mại chính là muốn để người đàn ông đó lao động không công! Hôm nay cô mua rất nhiều đồ, còn mua cả một đống lớn thức ăn!
An Nhược là một người rất ham ăn, nhưng cho dù cô ăn nhiều như thế nào cũng không béo.~D-Đ-L-Q-Đ~ Ở trong trường đại học, loại người ăn nhiều mà không béo như cô được khối người ghen tị chết.
An Nhược đi đến khu bán đồ dùng hàng ngày, đi được vài bước thì gặp phải một người không ngờ tới, chính là bạn hồi đại học của cô, Thủy Thiến Thiến, hoặc là có thể nói là… Đối thủ một mất một còn.
Vào năm hai, Thủy Thiến Thiến vu khống cô ăn trộm đồ, cô ta gióng trống khua chiêng nói cô ăn trộm một chuỗi vòng chân châu của cô ta.
Lúc An Nhược còn học đại học, từ đầu tới cuối đều không hề có hứng thú với trang sức, rảnh rỗi không có chuyện gì hay sao mà cô phải đi ăn trộm đồ của cô ta.
An Nhược không phải quả hồng mềm để Thủy Thiến Thiến muốn bóp thế nào thì bóp, đối mặt với sự vu khống của cô ta, An Nhược trực tiếp phản kích khiến cho cô ta không được lòng mọi người trong trường.
Thủy Thiến Thiến so với lúc học đại học thì càng lẳng lơ hơn, tóc quăn ba phần buông xõa xuống vai. Đôi giày cao gót trên chân cô ta đoán chừng cũng phải 10 phân, môi tô son đỏ chót như muốn chọc mù mắt người xem.
Lục Mặc Hiên cảm thấy An Nhược có gì đó không đúng, cúi đầu nhẹ nhàng hỏi một câu, “Thù hay bạn?”
~D-Đ-L-Q-Đ~
Đúng lúc này Thủy Thiến Thiến cũng quay người lại, lúc nhìn thấy An Nhược, cước bộ dừng lại, nhưng lúc phát hiện bên cạnh An Nhược xuất hiện một người đàn ông vô cùng tuấn tú đẹp trai thì lại càng thêm cứng nhắc.
An Nhược có bạn trai rồi sao ? Bạn trai của cô ta sao lại đẹp trai đến vậy, trên người lộ ra khí chất cao quý, không phú cũng quý! Trong mắt Thủy Thiến Thiến hiện lên một chút ghen tức.
An Nhược không hề để ý đến Thủy Thiến Thiến, trực tiếp ngẩng đầu cười nói với Lục Mặc Hiên “Kẻ thù, không cần để ý đến cô ta.”
Chương 44: Phu Thê Kết Hợp
Rừng lớn thì chim gì chẳng có. Trên thế giới này có những loại người mà bạn đã tuyên bố không thèm để ý đến họ nhưng họ vẫn như đỉa bám dính lên người bạn.
Chính là để nói những người như Thủy Thiến Thiến, ăn mặc lòe loẹt diêm dúa, trên mặt treo một nụ cười nịnh bợ, lắc mông giẫm trên đôi giày cao gót mười phân đi về phía này.
An Nhược liếc mắt nhìn Thủy Thiến Thiến một cái, làm ra cái bộ dạng như vậy là muốn quyến rũ ai đây? Lục Mặc Hiên sao?
Khóe miệng cô giương lên một nụ cười mỉa mai, An Nhược bị Lục Mặc Hiên nắm cổ tay biến bị động thành chủ động lập tức khoác lấy tay anh.
Đáy mắt Lục Mặc Hiên lóe ra một đạo ánh sáng thâm sâu khó lường, anh tức khắc cũng vươn tay phải ôm lấy eo thon của An Nhược.
Tuấn nam mỹ nữ, ngọt ngào dựa sát vào nhau, rất nhiều khách mua hàng xung q