Old school Swatch Watches
Tứ đại tài phiệt: Vợ yêu xinh đẹp của tổng giám đốc tàn ác

Tứ đại tài phiệt: Vợ yêu xinh đẹp của tổng giám đốc tàn ác

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211502

Bình chọn: 9.5.00/10/1150 lượt.

yếu cô không có tâm trạng ăn uống, không nhìn thấy Lăng Thiếu Đường, trong lòng cô luôn hoang mang và rối bời.

“Sao hôm nay chỉ có một mình cô tới? Vừa nãy tôi nhìn thấy Lăng tiên sinh đi cùng một người mà!” Người phục vụ bưng đồ lên nói, dù sao ở trong này, ít ai có khả năng không biết Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh là ai.

Trong mắt Kỳ Hinh hiện lên một tia nghi ngờ, cô nhẹ giọng hỏi:”Anh— vừa mới nhìn thấy Lăng tiên sinh?”

Người phục vụ gật đầu:” Đúng vậy, tôi vừa nhìn thấy Lăng tiên sinh đi về phía bờ biển!”

Kỳ Hinh nghe xong, tay run run, không cầm chắc chén trà thủy tinh khiến chén trà rơi xuống đất, vỡ tan…

Đêm, bờ biển càng thêm tĩnh lặng, trong không khí còn xen lẫn cả mùi vị của nước biển, mang theo chút cảm giác bất an.

Ánh trăng kéo dài thêm thân hình cao lớn của Lăng Thiếu Đường trên bờ cát, khi anh thấy người phụ nữ đang ngồi trên bãi cát thì đột nhiên trái tim đập mạnh.

“Vũ Ân?” Giọng anh vang lên, rồi nhanh chóng bị tiếng sóng biển hút đi.

Bỗng nhiên người phụ nữ xoay người, ánh trăng trong sang chiếu thẳng lên người cô ta, vừa xinh đẹp lại tràn ngập sự quyến rũ.

“Thiếu Đường —-“ Giọng của cô ta hơi run rẩy, lập tức đứng dậy, chậm rãi đi về phía Lăng Thiếu Đường đang đứng cách đó không xa.

Lăng Thiếu Đường nhìn thấy An Vũ Ân càng ngày càng lại gần mình, tình cảm trong lòng vốn phức tạp, nay gặp lại cô, tự nhiên trong lòng thấy xúc động , đồng thời, trái tim anh lại thấy áy náy, bởi vì,với việc cô mất tích, anh hầu như chằng quan tâm tới, người này, không phải là người lúc trước anh từng yêu cuồng nhiệt.

Anh thật không ngờ rằng đêm nay An Vũ Ân lại chủ động gọi điện thoại cho anh, đã ngồi ở bờ biện đợi anh lâu như vậy, suy nghĩ lại dù sao mình cũng nên đồng ý hẹn gặp, tuy rằng anh không biết cuối củng mình nên lấy thân phận gì và tình cảm nào để đối mặt với người phụ nữ này.

“ Nhiều năm không gặp, em —- có khỏe không?” Lăng Thiếu Đường khó khăn tìm cách nói ra một câu như thế, dù sao hai người đã từng thích nhau, sao có thể nói quên là quên ngay được.

Chỉ là, gặp lại cô, anh lại phát hiện trái tìm mình đã có thể đập chậm rãi yên ổn trở lại.

An Vũ Ân đi đến bên cạnh Lăng Thiếu Đường, đôi mắt dạt dào tình cảm nhìn anh không hề chớp mắt, dần dần trong mắt bắt đầu chứa đầy nước mắt.

“ Đã không còn anh bên cạnh, sao em có thể khỏe mạnh được?” Cô ta nhẹ nhàng mở miệng nói, giọng nói chứa đầy sự thê lương và đau buồn.

Lăng Thiếu Đường nhìn bộ dạng hai mắt đẫm lệ của An Vũ Ân, trong lòng thấy hơi chua xót, anh cúi đầu nói: “ Nhiều năm như vậy, em đã đi đâu?”

An Vũ Ân buồn bã cười, nước mắt rơi đến bên môi. “Em đi đến nhiều nơi, giống như một người lang thang, nhưng mỗi khi đi qua một nơi, trong lòng lại nhớ đến anh nhiều hơn một chút, em ——– từ trước đến nay em không quên được anh!”

Lăng Thiếu Đường nghiêm mặt, một lát sau, anh nhẹ nhàng nói: “ Vũ Ân, mọi chuyện đều qua rồi, quan trọng là về sau em có tính toán gì không?”

An Vũ Ân không trả lời câu hỏi của anh, mà chỉ nhẹ giọng hỏi: “Thiếu Đường, anh ghét bỏ em à? Anh vẫn không chịu tin lời nói lúc trước của em, ở trong lòng anh, em thực sự vẫn là người như thế ư?”

Giọng cô vang lên mang theo chút kích động.

“ Em hiểu nhầm rồi, anh không ghét bỏ em, chỉ là sự việc lúc trước xảy ra quá đột ngột, anh —“ Lăng Thiếu Đường than nhẹ một tiếng, muốn giải thích, nhưng lại không biết làm thế nào để an ủi cô.

Dù sao nhà họ Lăng cũng có lỗi với cô.

Chương 195: Âm Mưu

Beta: Meo Miu Ciu

Em chỉ là lông mi ở dưới trông chừng cho anh

Tất cả cảm giác của anh là vui sướng hay là bi thương

Trong sự cô độc, em cầu nguyện cho anh

Ban ngày nhớ nhung, ban đêm rơi lệ

Trong gió lớn thoáng qua bóng hình

Hi vọng cầu xin nó mãi mãi đừng trở lại. . . . . .

☆☆☆☆☆☆☆☆

An Vũ Ân nhẹ nhàng xoay người, quay mặt về phía biển rộng lớn, lau đi giọt nước mắt trên khóe mi, tỏ ra vui vẻ nói: “Thiếu Đường, anh còn nhớ rõ khung cảnh lần đầu tiên anh đưa em đến bờ biển không? Đó là lần duy nhất em cảm thấy hạnh phúc!”

Nói xong, cô quay sang, con ngươi tràn đầy hạnh phúc nhìn Lăng Thiếu Đường đứng ở phía sau.

Lăng Thiếu Đường không nói gì, chỉ gật đầu.

“Anh còn nhớ rõ lần đấy anh nói gì với em không?” An Vũ Ân ngẩng đầu, nhẹ giọng hỏi.

Cơ thể cường tráng của Lăng Thiếu Đường ẩn đi vẻ cứng đờ, đáy mắt lưu lại hình ảnh An Vũ Ân xinh đẹp, anh mở miệng lần nữa nói: ” Nhớ rõ!”

An Vũ Ân nghe thấy anh nói câu này thì vô cùng hạnh phúc, cô ta nhẹ nhàng cười, tiến lên trước, chầm chậm kéo bàn tay to của Lăng Thiếu Đường, nhìn thẳng vào ánh mắt của anh nói: “Ở bờ biển, anh từng nói với em ——”

“Vũ Ân, anh muốn em làm cô dâu của Lăng Thiếu Đường, từ nay về sau, anh sẽ là toàn bộ hạnh phúc của em!” Lăng Thiếu Đường lặp lại trôi chảy không sót một từ nào lời nói mà năm đó anh đã nói với cô ta, biểu cảm trên mặt cũng chăm chú.

An Vũ Ân chậm rãi nở nụ cười, giống như một đóa hoa đêm xinh đẹp, diễm lệ: ” Thiếu Đường, anh nhớ rõ, thật sự anh nhớ rất rõ!” Trong lòng Lăng Thiếu Đường có chút kh