h chóng nói.
Lăng Thiếu Nghị cười đến càng thêm đáng sợ: “Anh cả, hiện tại anh không được mặc cả điều kiện, có điều anh yên tâm, chỉ cần tôi lấy được hai thứ này, tự nhiên tôi sẽ thả Kỳ Hinh!”
“Mày còn muốn gì?” Lăng Thiếu Đường bình tĩnh, trong hơi thở ngập tràn sự dũng mãnh nguy hiểm.
“Ký tài liệu, ngay lập tức!” Lăng Thiếu Nghị quát.
“Đường – ” Kỳ Hinh sống chết lắc đầu, trán cô bị hai khẩu súng dí sát.
Lăng Thiếu Đường nắm chặt tay thành quả đấm, gân xanh trên cánh tay nổi rõ, bỗng anh duỗi tay, trầm giọng nói: “Bút!”
“Đường, anh không được ký tên, không được! Anh không cần lo cho em, có nghe thấy không!” Kỳ Hinh gào thảm thiết.
“Hinh Nhi, không cần nói gì hết!” Lăng Thiếu Đường nhìn về phía Kỳ Hinh, đôi mắt ngập tràn vẻ đau lòng.
Sau đó Lăng Thiếu Nghị ném chiếc bút qua chỗ Lăng Thiếu Đường, anh lật tài liệu đến tờ cuối cùng, vung bút, để lại trên mặt giấy chữ viết kiên cường.
“Được, được, ha ha!” Lăng Thiếu Nghị vừa thấy anh ký tên, vui sướng cười to.
Lăng Thiếu Đường ném mạnh tài liệu ở trong tay anh, tay khác nắm chặt lại, cái bút ký tên ở lòng bàn tay vỡ tan.
Lúc này Lãnh Thiên Dục cười âm u lạnh lẽo: “Lăng Thiếu Nghị, mày cho rằng mày còn mạng để trở thành người thừa kế Lăng thị ư? Mày giết người đứng đầu MCN, cho dù mày trở thành người thừa kế Lăng thị, tao cũng sẽ hạ lệnh truy sát!”
Lăng Thiếu Nghị nhíu mi hừ lạnh: ” Nếu tôi có thể giết một người đứng đầu, lqd cũng có thể giết hai, tôi muốn xem lệnh truy sát của anh nhanh hơn hay Blown Away của tôi nhanh hơn! Ha ha!”
“Tao nên bắn chết tên khốn nạn, máu lạnh như mày từ lâu rồi!” Lãnh Thiên Dục nhanh chóng nắm chặt thành quả đấm, ánh mắt ớn lạnh dường như có thể đóng băng con người!
“Đúng vậy, tôi sợ quá…Đáng tiếc, anh nên chú ý tới anh em của anh đi!” Lăng Thiếu Nghị mỉa mai nói, sau đó hắn nhìn kỹ chữ ký trên tài liệu, mãn nguyện gật đầu, đóng tài liệu, dứt khoát nói:
“Vật thứ hai tôi muốn là – tay phải của anh!”
“Lăng Thiếu Nghị, mày thật sự chán sống rồi !” Giọng nói của Hoàng Phủ Ngạn Tước đầy lạnh lẽo, trên mặt không còn vẻ tao nhã.
Mà hai người khác cũng ngập tràn vẻ đáng sợ.
Kỳ Hinh cảm thấy máu trong cơ thể như chảy ngược, cô nhìn Lăng Thiếu Đường chăm chú, trên mặt cắt không còn một giọt máu.
Lăng Thiếu Nghị hừ lạnh, rút dao găm trên người ra, ném tới dưới chân Lăng Thiếu Đường: “Tôi muốn anh tự mình cắt đứt tay phải của anh! Nếu không anh sẽ nhìn thấy tay phải của Kỳ Hinh!”
“Lăng Thiếu Nghị, anh điên rồi!” Anh ấy là anh cả của anh, sao anh có thể độc ác như thế!”
Kỳ Hinh không nhịn được, không, cô sẽ không để cho Lăng Thiếu Đường làm vậy, cô không muốn vì mình mà Lăng Thiếu Đường mất đi tay phải, cô tình nguyện mất đi tay phải của chính mình!
Lăng Thiếu Nghị không hề để ý tới sự phẫn nộ và chất vấn của Kỳ Hinh, hắn chỉ nở nụ cười tàn khốc nhất, nhẹ nhàng ép hỏi Lăng Thiếu Đường: “Anh tự cắt, hay không cắt?”
Ngay sau đó, hắn rút ra một cây dao khác, kéo tay phải của Kỳ Hinh ra, đặt mạnh lên bàn, hai mắt lạnh lẽo nhìn Lăng Thiếu Đường.
Chương 238: Muốn Cánh Tay Phải Của Mày
“Buông Hinh Nhi ra!” Lăng Thiếu Đường chau mày, ngay sau đó anh xoay người nhặt con dao găm trên mặt đất lên, rống to nói: “Cái tay này tao có thể cho mày, nhưng tao muốn mày thả cô ấy ra trước!”
Kỳ Hinh liều mạng lắc đầu, liều mạng giãy dụa: “Lăng Thiếu Đường, anh nghe cho rõ, nếu anh thực sự dám làm như vậy, cả đời này em sẽ không tha thứ cho anh, em sẽ hận anh cả đời!” Nước mắt như những hạt chân trâu xinh đẹp nhỏ giọt xuống, bao bọc lấy khuôn mặt đau thương của cô.
“Hinh Nhi, đừng khóc, em khóc anh sẽ đau lòng!” Lăng Thiếu Đường hận không thể lập tức tiến lên, giật lấy khẩu súng để ở trên trán Kỳ Hinh giết chết hai tên đang giữ chặt cô!
“Lăng Thiếu Đường, tôi nói rồi, anh không có tư cách mặc cả với tôi, tôi muốn tay phải của anh, chỉ cần anh chặt đứt nó, Kỳ Hinh sẽ không có chuyện gì!” Lăng Thiếu Nghị dùng khí thế bức người nói.
Lăng Thiếu Đường chậm rãi cầm lấy con dao: “Hi vọng mày nói lời giữ lời, bằng không tao sẽ cho mày biết hậu quả của việc chọc giận tao!” Ánh mắt anh tràn ngập vẻ khát máu tàn nhẫn.
“Không – -” Trái tim Kỳ Hinh giống như bị xé tan, dập nát, cô hét khàn cả giọng, tiếng hét đầy đau đớn.
“Chậm đã – -” Giọng nói lười nhác của Cung Quý Dương vang lên, một tay của hắn gian xảo dò xét bên hông.
Ánh mắt sắc bén của Lăng Thiếu Nghị quét về phía Cung Quý Dương.
Cung Quý Dương cười tà ác: “Không phải mày muốn khiến cho Lăng Thiếu Đường sống khổ sở cả đời sao?”
Lăng Thiếu Nghị không nói gì, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Cung Quý Dương, ánh mắt tràn ngập vẻ đề phòng.
Cung Quý Dương chậm rãi đứng dậy – –
“Không cho đứng lên!” Ngay sau đó Lăng Thiếu Nghị lập tức dùng súng nhắm về phiá Cung Quý Dương ý bảo hắn ngồi xổm xuống.
Cung Quý Dương miễn cưỡng cười: “Tao nói này Thiếu Nghị, mày có biết ngồi xổm trên mặt đất trong thời gian dài như vậy chân sẽ rất tê không? Như vậy đi- -” Hắn còn chưa nói xong, liền ngồi xuống dưới đất, duỗi đôi chân dài ra dùng hai tay liền vuốt:
“Được chứ?”
Lăng Thiếu Nghị không dám xem thườ
