càng nghiêm trọng. Cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, bên trong có bốn năm hành khách. Nguỵ Tông Thao không nói một lời đi vào, Dư Y vội vàng đuổi theo. Dọc đường trầm mặc thẳng đến tầng trệt. Sau khi ra khỏi thang máy thì bước chân Nguỵ Tông Thao lại lớn như cũ, Dư Y đi theo phía sau anh, phát hiện đây mới là tốc độ bình thường của anh, nếu anh không đợi cô, cô chạy theo sẽ mệt chết được. Nhưng mỗi lần hai người cùng đi với nhau, cô chưa bao giờ có loại cảm giác này.
Dư Y chạy chậm tiến lên, nhanh chóng kéo lấy cánh tay anh, mím môi đi về hướng phòng khách sạn. Bước chân Nguỵ Tông Thao ngừng một chút, tốc độ lập tức thoáng chậm lại.
Đi vào phòng khách sạn, Nguỵ Tông Thao trực tiếp mở cửa sổ sát đất của ban công ra, bên ngoài lại mưa, bầu trời âm u, ẩm ướt oi bức.
“Ba tháng trước lúc anh tới nơi này thì mùa mưa mới bắt đầu, buổi sáng có nắng, buổi chiều trời bắt mưa, trời vẫn còn nắng, tuy rằng đi ra ngoài không tiện lắm, nhưng đỡ hơn bây giờ một chút.”
Càng vào mùa mưa thì mưa càng to, khiến cho người ta chán ghét. Mưa mỗi ngày không dứt, mặt trời cũng trốn vào trong mây, sấm sét vang dội. Đường xá ở Campuchia vốn tàn tạ, vào những ngày mưa càng thêm lầy lội
“May là mùa mưa cũng sắp hết, rất nhanh sẽ đến tháng mười một.” Luồng không khí oi bức ngoài cửa hoà vào với khí lạnh, Dư Y đi đến sau lưng Nguỵ Tông Thao, thấp giọng nói: “Mùa hè năm trước em còn đang tình nguyện dạy học, nơi đó thường xuyên mưa to, em không thích trời mưa, cho nên em đã đến Nho An Đường.”
Cô kéo theo một cái va li nho nhỏ, mặc một cái váy dài, đi trên con đường nhỏ ở Nho An Đường, rất nhiều người ở ven đường nhìn cô đánh giá.
Cô đưa chứng minh nhân dân cho bà chủ, bà chủ cúi đầu lẩm nhẩm: “Dư Vĩ?”
Ngô Tuệ Nam không nhận biết được chữ “Y” này, Dư Y nhẹ giọng giải thích, từ đó ở lại nơi ấy. Vài ngày sau thì cô gặp được người con trai của Ngô Tuệ Nam.
“Thật ra em rất thất vọng.” Dư Y nhìn trời mưa như trút nước, chìm vào trong ký ức: “Cha em rất khôi ngô tuấn tú, em không ngờ Ngô Thích lại có bộ dáng này. Một dạo em đã hoài nghi bà chủ lừa cha em, sau đó thì em thấy được ảnh của gia đình bọn họ, lúc bọn họ chụp tấm hình đó, chắc là em mới mười một tuổi, bộ dáng Ngô Thích nhìn được lắm.”
Nguỵ Tông Thao nghe cô nhắc đến bà chủ cùng Ngô Thích, lại nhắc tới Nhạc Bình An thì trong lòng không khỏi chấn động, nhìn về phía cô, thấy Dư Y cười cười: “Chỉ cần nhìn đến bức ảnh kia thì ai cũng sẽ tin rằng Ngô Thích chính là con ruột của cha em.”
Anh ta vốn nên có tướng mạo rất tốt, nếu anh ta lớn lên ở nhà họ Nhạc thì có lẽ chứng tự kỷ cũng có thể chữa khỏi. Ngô Tuệ Nam khôn có học vấn, không hiểu giáo dục, đã nuôi Ngô Thích thành một bộ dáng khúm núm. Thân là mẹ thì bà ta là một người mẹ vĩ đại, nhưng thân là phụ huynh thì bà ta rất tệ.
“Em chỉ là muốn đi nhìn anh ta, nếu như em có một người anh thì vậy cũng không sai.”
Họ Nhạc ở Hải Châu đã biến mất, anh em chú bác vốn không thân thiết mấy, ngoài cha mẹ ra thì chỉ có ông nội là người mà cô yêu nhất. Cô rất muốn lại có người thân ở bên cạnh, cho dù người thân này ra vẻ không quá thích cô, ngơ ngác ngây ngốc không muốn nói chuyện với người lạ.
Nguỵ Tông Thao bỗng nhiên nói: “Tiếc là anh đã mang em đi.” Anh kéo vai Dư Y qua, ôm cô vào trong ngực, khe khẽ thở dài một hơi: “Tại sao không nói cho anh biết sớm một chút?”
Dư Y ở trong ngực anh buồn bực một hồi, mới nhỏ giọng nói: “Không có gì để nói, cũng không có cơ hội nói.”
Nguỵ Tông Thao vạch trần cô: “Em chết mà còn sĩ diện.” Anh bỗng nhiên tức giận, đẩy Dư Y ra, nhìn cô: “Em cảm thấy rằng chuyện này khiến cho em mất mặt, cha em có con riêng, anh trai thì lại không giống anh trai. Nếu không phải em bị anh bắt gặp, khi trở về từ phòng Trần Chi Nghị em cũng sẽ không nói với anh, có phải hay không?”
Dư Y không nói lời nào, Nguỵ Tông Thao trầm giọng nói: “Em thậm chí còn có thể tiếp tục lén lút gặp mặt anh ta. Dư Y, anh rất hiểu em, liên quan đến chuyện của anh thì em sẽ thẳng thắn với anh, nhưng khi chuyện quan hệ đến bản thân em thì em sẽ không nói một câu nào. Đừng lại giấu diếm anh cái gì nữa, bao gồm chuyện em đi gặp bác sĩ tâm lý. Anh muốn em bất kể chuyện gì xảy ra đều nói tất cả với anh, anh muốn biết toàn bộ về em!”
Anh muốn hiểu rõ hoàn toàn Dư Y, không cho phép bản thân có nửa phần nào không biết đối với cô. Người phụ nữ này chỉ có anh mới có thể hiểu biết rõ ràng, cô khóc hay cười chỉ có anh có thể tường tận. Cô cũng không còn có cơ hội đi du lịch một mình, anh sẽ không cho phép trong bất cứ thời điểm nào của cô không có bóng dáng anh.”
Ngoài cửa sổ mưa rơi tầm tã, lại bắt đầu sấm sét, trong vườn hoa xa xa đã không còn bóng dáng người nào cả, sắc trời càng ngày càng tối.
Trên người Nguỵ Tông Thao có mùi thuốc lá nhàn nhạt, cũng không có khó ngửi, bàn tay của anh vừa to vừa rộng, ngón tay có vết chai mỏng, khi xoa trên da có một cảm giác ma sát sâu sắc. Dư Y dường như bị anh “doạ sợ”, thành thành thật thật đứng yên, một cử động cũng không dám.
Bàn tay trượt tới bả vai cô, cầu vai của váy dài bị chậm rãi hạ xuống, Dư Y b
