Old school Easter eggs.
Vương phi 13 tuổi – Phần 3

Vương phi 13 tuổi – Phần 3

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210580

Bình chọn: 10.00/10/1058 lượt.

g, tóc đen tung bay.

Nhàn tản tựa như đang dạo chơi trong vườn vắng, đạp không bay đến.

Ánh mặt trời từ trên cao chiếu rọi xuống người họ, tỏa hào quang rực rỡ, thật giống như thần tiên hạ phàm.

Đẹp đến mức khiến người ta không sao dời mắt, kinh diễm khiến lòng người rung động.

Nhẹ nhàng tiến đến, giống như bọn họ không phải đang bay trên không trung mà là đang dạo chơi trên mặt đất. Gió nhẹ phất qua khiến vạt áo nhẹ nhàng bay múa.

“Võ công thật cao cường!”

Ngẩng đầu nhìn sáu người đang phá không bay đến, đến ngay cả người hiểu sâu biết rộng, võ công cao cường như Hiên Viên Triệt cũng không khỏi ca ngợi một câu.

Có thể bay trên không như đi dưới đất bằng chắc chắn khinh công cùng nội lực phải vô cùng thâm hậu mới có thể làm được.

Đến cả hắn, cũng không thể bay lượn nhẹ nhàng như vậy.

Lưu Nguyệt nghe thấy lời ca ngợi của Hiên Viên Triệt, thoáng kinh ngạc, hai mắt khẽ động, bàn tay đang nắm hỉ cầu khẽ động.

Nhẹ tựa lông hồng, bay lướt đến đây.

Sáu người một kiệu bay tới nhanh vô cùng.

Một khắc trước còn đang ở khoảng không cách xa cửa điện, một khắc sau đã đến ngay trước cửa chính điện.

Người phía dưới đều trừng lớn mắt, ngẩng đầu nhìn lên đoàn người đang bay đến.

Tiếng nhạc im bặt, tiếng pháo ngừng nổ.

Cả mấy người người đang náo nhiệt là thế, vậy mà lúc này đây lại lặng yên như tờ, không một tiếng động.

Nhưng nét mặt ai đấy đều vô cùng khiếp sợ.

Đột nhiên, trong lúc đó, trong Lưu Ly điện, hàn quang chợt lóe, vô số mũi tên nhọn hoắt phá không bay ra.

Hướng đoàn người sáu người một kiệu đang bay tới kia phóng đến.

Sát khí sắc bén, nhanh như tia chớp.

“A…………………………” Mấy quan viên bên dưới nhìn thấy cảnh này nhất thời chấn kinh, kêu lên một tiếng rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Đó là thần tiên trên trời, sao lại có thể………………..

Tiếng kêu sợ hãi còn đang trong cổ họng, hình ảnh trên trời lại đột nhiên biến đổi.

Mắt thấy hàng nghìn hàng vạn mũi tên đang bắn tới sáu người kia.

Thế nhưng, vẻ mặt sáu người vẫn bình thản như thường, tay áo khẽ vung lên, phất một cái.

Bộ dáng khinh thường ngạo mạn, giống như đang đuổi đi con ruồi bay trước mặt.

Không chút khó khăn, không tốn chút sức.

Nhưng, ngay khi tay áo bọn họ phất lên, hàng nghìn hàng vạn mũi tên đang bắn về phía bọn họ bỗng dưng dừng lại ngay giữa không trung, giống như đang bị chặn lại bởi một bức tường vô hình, rồi lại bất chợt rơi hết xuống dưới.

Đừng nói đến việc đả thương sáu người bọn họ, ngay cả cơ hội để vô số mũi tên kia đến gần bọn họ cũng không có.

Sáu người kia cứ thế nhanh chóng bay tới, tốc độ so với lúc trước không chậm hơn chút nào.

Giống như chưa từng bị trận thế ngàn tên kia bắn tới.

Mấy võ tướng bên dưới thấy vậy không khỏi hít một hơi lạnh, trừng mắt hoảng sợ. Đây là loại võ công gì?

Mà ở giữa chính điện, Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt thấy vậy, quay đầu nhìn nhau một cái.

Trong mắt đối phương đều nhìn thấy sự thấu hiểu.

Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt, bọn họ công khai thành thân, chính là sự khiêu khích Minh Đảo cực điểm.

Minh Đảo nhất định sẽ không để cho bọn họ thuận lợi đến với nhau, nhất định bọn chúng sẽ tới đây ngăn cản.

Cho nên, bọn họ đã sớm sắp xếp xong xuôi trận thế để đối phó.

Không sợ bọn họ tới, chỉ sợ bọn họ không tới.

Nhưng, hai người thật sự không ngờ được, người tới đây lại mạnh như vậy, võ công cao cường đến thế.

Chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái, cũng đã lộ ra năng lực tuyệt kĩ khiến người khác khiếp sợ.

Trong điện, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt đang mặt đối mặt, mắt nhìn mắt, ngoài điện lại đang biến đổi.

Hàng nghìn hàng vạn mũi tên vừa rơi xuống.

Từng quả cầu nhỏ màu đen lại đột nhiên bắn ra không ngừng, lao vút tới chỗ sáu người kia.

Cầu nhỏ màu đen nhanh như điện, bay ra vun vút, tiếng xé gió sắc bén vang trong không khí.

Màu đen quỷ dị phá không, tiếng xé gió chói tai.

Đây chính là bom đất của Lưu Nguyệt, sau khi trở lại Thiên Thần đã được nàng cải biến đi một chút, lực nổ mạnh hơn rất nhiều.

Người mặc bạch y thấy vậy, sắc mặt vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng, thân hình khẽ chậm lại, dừng lại trên khoảng không phía trên đỉnh kiệu.

Chân chạm đỉnh kiệu, hai tay hắn hợp lại, ngay sau đó lại vung lên.

“Rầm rầm rầm…………….”

Trong nháy mắt, chỉ thấy một loạt tiếng nổ điếc tai liên tiếp vang lên.

Khói đen cuốn lên, bao phủ toàn bộ kiệu lớn cùng đám người.

Võ tướng bên dưới thấy vậy, không khỏi cùng thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra, bọn chúng cũng vẫn không qua nổi vũ khí của Hoàng hậu bọn họ.

Bọn họ biết trong thiên hạ này không ai có thể ngăn cản được Hoàng hậu của bọn họ mà.

Song, những thứ mà đám võ tướng không nhìn thấy được, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt lại nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

Một chưởng của người mặc bạch y kia bắn ra, nội lực cường đại vô cùng, bắn thẳng tới bom đất mà bọn họ bắn ra.

Hai lực va chạm vào nhau, mới khiến bom kia phát nổ.

Nhưng khoảng cách còn xa đám người kia rất nhiều, không có khả năng đả thương được bọn họ.

Lúc này nhìn lên bầu trời, lại thấy rất rõ ràng kiệu lớn kia mặc dù bị khói đen bao phủ, nhưng lại không mảy may bị tổn hại chút nào.

Hiên