Vương phi 13 tuổi
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213253
Bình chọn: 9.00/10/1325 lượt.
phản ứng, tất cả đều rơi vào trạng thái hoang mang, trên vách núi đá này trong chốc lát họ mất cả Vương gia và Vương phi .
Kia sương trắng trên miếu độc yên lượn vòng, một mảnh tịch liêu.
“Vương. . . . . .” Tiếng rống vang vọng quanh quẩn ở toàn bộ vách núi phía trên.
Dưới vách núi, Lưu Nguyệt mãnh phác hướng Hiên Viên Triệt đuổi theo, mãnh lực gian đầu hướng tầm tay Hiên Viên Triệt mà rơi xuống.
Hiên Viên Triệt mắt như muốn nổ tung nhìn đuổi theo Lưu Nguyệt mà rống lên: “Nàng điên rồi.”
Hắn thật vất vả mới đem nàng ném quay về vách núi đen, nàng lại còn đi theo nhảy xuống.
“Ta không điên.” Lưu Nguyệt so với hắn thanh âm đáp trả còn lớn hơn vài phần, một bên cổ tay vừa động nơi đó vẫn đeo một cái bao cổ tay không giống bao cổ tay mà cũng không phải dùng để bảo vệ tay, mạnh mẽ cứng rắn, hô một chút khiêu khai, bên trong một vật dài nhỏ thẳng hướng phía trên mà phóng đi.
Hiên Viên Triệt còn không có thấy rõ ràng đó là cái gì, thân thể đột nhiên dừng giữa không trung, lắc qua lắc lại không rơi xuống nữa .
Hiên Viên Triệt hai mắt trợn to, khiếp sợ vạn phần nhìn theo Lưu Nguyệt cùng vật kia, một cây dài nhỏ thiên tàm ti.
Chú thích by pracell: sợi tơ, đây là 1 loại tơ tằm trong truyền thuyết, vừa cứng vừa dẻo dai, không sợ nước, lửa.
Chương 94 : Nguy cơ lớn (2)
Edit : Pracell
**
Hắn nhớ rõ trong bảo khố của hắn có mấy thứ này, nhưng đã sớm đưa chìa khóa cho Lưu Nguyệt, tùy nàng quản lý, bất quá hắn chưa từng nghĩ đến thiên tàm ti còn có thể dùng như vậy.
Hai mắt kinh ngạc nhìn sợi thiên tàm ti thật mỏng manh, nhưng lại có sự mềm mại dẻo dai ngay cả kiếm cũng không chém đứt, Hiên Viên Triệt chậm rãi, gắt gao nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Lưu Nguyệt.
Đáy mắt chậm rãi hiện lên một chút ấm áp ôn nhu, Hiên Viên Triệt thấp giọng nói: “Nàng thật ngu ngốc.”
Cúi đầu mắng, nhưng bên trong lại đầy tình cảm nhộn nhạo thắm thiết.
Lưu Nguyệt một tay nắm chặt lợi kiếm, một tay nắm lấy Hiên Viên Triệt phía dưới, không hành động dư thừa, quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt của nàng, mặt đường đường chính chính nói: “Ta không ngu ngốc, ta chỉ biết hạnh phúc của mình phải do mình tự nắm giữ, nếu chàng là hạnh phúc của đời ta, vậy ta cũng sẽ tuyệt không buông xuôi từ bỏ, ai cũng không thể cướp đoạt chàng khỏi tay ta, cho dù là thần chết cũng không thể.”
Càng nói càng nắm chặt tay Hiên Viên Triệt, kiếp trước nàng không thể kiếm được tình cảm như vậy, kiếp này nếu đã có, vậy tuyệt sẽ không buông tay.
Hiên Viên Triệt nghe vậy, nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh kiên định, cả người đầy chấp nhất và quyết tuyệt.
Lập tức, không khỏi nhẹ nhàng nở nụ cười, thấp giọng khẽ nói: “Con ngốc này.”
Lưu Nguyệt lần này không phản bác Hiên Viên Triệt nữa, chỉ trừng mắt nhìn hắn, trong mắt ngập tràn kiên định.
Không nói một lời, trong lòng nhộn nhạo, hai người nhìn nhau.
Trong mắt ta có chàng, trong mắt chàng có ta.
Trừ thân ảnh của nhau phản chiếu trong mắt, còn lại tuyệt đối không có gì khác nữa.
Gió núi vù vù thổi qua, quất vào vạt áo hai người, một bên đỏ sẫm, một bên xanh biếc, khung cảnh mờ ảo lâng lâng.
Hai tay đồng thời nắm chặt, Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt đồng thời nở nụ cười, quang mang trong mắt có thể so với nhật nguyệt trên trời cao.
Lướt qua mắt, Lưu Nguyệt nhìn xuống bên dưới Hiên Viên Triệt.
Còn khoảng cách khá xa, thiên tàm ti của nàng không đủ dài.
Nếu ở hiện đại còn có thể dùng vũ khí bằng hợp kim tiên tiến, giờ trong tay chỉ có thiên tàm ti, chiều dài lại không đủ, không thể làm gì được.
(106)
“Đưa kiếm cho ta.” Đang suy nghĩ cách, Hiên Viên Triệt đột nhiên lên tiếng, đưa tay còn rảnh ra.
Lưu Nguyệt nhìn bàn tay kia một mảng đã hóa đen, sắc mặt không khỏi trầm xuống, nhưng không nhiều lời, năm ngón tay lập tức buông lỏng, nhuyễn kiếm liền rớt xuống trong tay Hiên Viên Triệt.
Cầm chắc nhuyễn kiếm, Hiên Viên Triệt quay đầu lại, cắm mũi kiếm vào vách đá, chỉ thấy trường kiếm cứ như đâm vào đậu hũ, lún sâu vào đất đá, Hiên Viên Triệt tựa lực vào kiếm, Lưu Nguyệt lập tức thấy sức nặng cả người được buông lỏng một chút.
Chương 95 : Nguy cơ lớn (3)
Edit : Pracell
**
Nhướng mày, Lưu Nguyệt nhất thời buông Hiên Viên Triệt vừa bám vào được vách núi, đế hài (đế giày) dày dưới chân, đột nhiên lòi ra một lưỡi dao mỏng manh sắc bén, cắm sâu vào vách núi, cổ tay vung lên, tàm ti rút lại vào tay.
“Con nhóc quỷ sứ này, trên người rốt cục còn giấu bao nhiêu thứ loạn thất bát tao (loạn thất bát tao: tầm xàm ba láp ^^) như vậy nữa hả?” Dùng kiếm chống đỡ, Hiên Viên Triệt nhìn động tác của Lưu Nguyệt, nhất thời nhướng mày, nhìn nàng, nhếch miệng nói.
Tiểu Vương phi của hắn, hằng ngày nhìn thật bình thường, nhưng mỗi khi tới thời điểm mấu chốt thì cả người đều là vũ khí.
“Đây là tiền cược cho tính mạng đó.” Lưu Nguyệt cực kỳ tự nhiên trả lời.
Hiên Viên Triệt nghe vậy hơi nhíu mày, cũng không định đi hỏi Mộ Dung tướng quân phủ, liệu có cần phải trang bị chỉnh tề cả người như vậy để giữ mạng hay không, lập tức vươn tay hướng Lưu Nguyệt, nói: “Đi nào.”
“Ta cõng chàng.” Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt, trầm giọng
