g thìa ăn, không thấy mất mặt sao.
Người đi rồi, vẫn còn nhìn? BOSS Tần hé mắt, xem ra trình độ không may của Hàn Dương còn chưa đủ, bằng không chứng kiến người phụ nữ đưa cơm cho Tư Diễn thì sao sắc mặt lại khó coi thế kia? Đem con chuột đẩy sang bên, BOSS Tần đem đống tư liệu ném cho Hàn Dương, “Đối chiếu thẩm tra những người này.”
Đợi khi BOSS đi ra ngoài, Hàn Dương mới mở văn kiện trong tay, sắc mặt chốc lát thay đổi, văn bản tháng trước, rồi tháng trước nữa, muốn mình thẩm tra đối chiếu, muốn chứng thực sao bây giờ mới đối chiếu, mấy người kia hẳn đã có vấn đề đi?
Ông chủ quả nhiên ưa thích tiểu tử kia, bằng không thế nào đem tâm tình phát trên người mình. Hàn Dương đột nhiên cảm thấy lệ rơi đầy mặt, anh có phải nên cân nhắc xin đổi cương vị hay không? Cùng làm việc với tiểu tử kia, kiếm được tiền cũng không tránh được họa a.
Ngôn Tư Diễn ở đại sảnh nhìn thấy Hạ Lâm, cậu nhìn một dáng vẻ thục nữ của người trước mắt, bài trừ nụ cười nói, “Cậu ăn cơm chưa?”
Hạ Lâm nhìn bàn tay băng bó của Ngôn Tư Diễn cười nói: “Tớ trở về sẽ ăn, tay của cậu bị phỏng, có nhiều thứ phải kiêng, tớ làm một ít đồ thanh đạm cho cậu, miệng vết thương sẽ nhanh lành hơn.”
Ngôn Tư Diễn cười khan một tiếng, “Vậy thì cậu cũng cùng đi ra hàng ăn với tớ đi,” tay trái tiếp nhận hộp cơm được giữ ấm trong tay đối phương, Ngôn Tư Diễn dẫn Hạ Lâm đi về phía thang máy.
Nhà ăn công nhân viên chức Tần Phong ở tầng 7, bởi vì đúng lúc tan giờ nên trong nhà ăn rất náo nhiệt. Ngôn Tư Diễn mắt nhìn nhân khẩu dầy đặc trước mắt, tìm một cái bàn cho Hạ Lâm ngồi xuống, “Tớ đi gọi món, cậu ngồi đây.”
Đi đến phía sau đoàn người, Ngôn Tư Diễn lấy thẻ ăn cầm theo người, rướn lên xem thức ăn hôm nay, xem chừng màu sắc không tệ a.
Thật vất vả mới đến lượt Tư Diễn, bỗng người phụ nữ viên đi cao gót bên cạnh không đứng vững, hướng phía Ngôn Tư Diễn nghiêng ngả đổ vào, chỉ chốc lát là chạm vào tay phải của cậu.
Trong nháy mắt, Ngôn Tư Diễn cảm giác mình bị một ai xách lùi xuống một bước, sau đó thấy nữ đồng nghiệp đi cao gót kia ngã thẳng tắp trên mặt đất, toàn bộ nhà ăn bỗng cực điểm yên lặng.
Cậu nghi hoặc nhìn người đang kéo cổ áo mình, lập tức mở to hai mắt, Tần Húc Cẩn sao lại ở chỗ này, rồi lại nhìn người đi sau lưng Tần Húc Cẩn, tựa hồ là người quản lý, tên chuột đồng gì đó.
Vị này tướng mạo quá mức cá tính, lại khiến Ngôn Tư Diễn muốn quên cũng không được, cậu cười khan một tiếng, “Tổng giám đốc, ngài tới thị sát công tác?”
Tần Húc Cẩn buông Ngôn Tư Diễn ra, mặt không biểu tình mở miệng, “Tôi đến xem chất lượng ẩm thực ra sao.”
“Đúng vậy, đúng vậy, tổng giám đốc là muốn thể nghiệm sinh hoạt của mọi người, cho nên chúng ta hôm nay đều dùng cơm ở đây.” Điền Sơ xoa xoa tay, cười ha ha giải thích, “Tổng giám đốc muốn cùng mọi người đồng cam cộng khổ, cũng là muốn xem phương diện ẩm thực có cần cải thiện gì không.”
Ngôn Tư Diễn liếc mắt nhìn Điền Sơ đại thúc, kỳ thật nếu như vị đại thúc này bộ dáng đẹp một chút thì thật thích hợp sang bộ phận PR, ở bên nhân sự thật là mai một quá đi. Ánh mắt cậu dời xuống, nhìn người phụ nữ viên bị ngã trên mặt đất kia đang lắc lư đứng lên, sau đó cường hãn phủi phủi bụi trên người rồi cứ thế từng bước giậm lên đôi dép 10 phân bỏ đi.
Trong nhất thời, Ngôn Tư Diễn cảm thấy nữ đồng nghiệp này rất có can đảm trực diện tiếp nhận bi thảm a.
“Tay của cậu bị thương, còn ra đây làm cái gì?” BOSS Tần nhíu mày.
“Tôi cũng không thể để bạn lách vào a.” Ngôn Tư Diễn ủy khuất, dựa vào phong độ đàn ông đây chính là trầm trọng mà ngọt ngào a.
“Đưa khay ăn cho tôi” BOSS vung tay lên, lấy thẻ ăn trong tay Ngôn Tư Diễn, sau đó toàn bộ đám trở ngại trước mắt liền nhường đường, BOSS mặt không biểu tình nhìn đầu bếp đang run lẩy bẩy trước mặt, “Hai phần cơm A.”
Ngôn Tư Diễn nhìn đầu bếp tay run không ngừng, không khỏi oán thầm, đại thúc, ngươi đừng run a, làm miếng thịt kho tàu kia té khổ a.
Tiếp nhận khay ăn trong tay BOSS đại nhân, Ngôn Tư Diễn liếc mắt nhìn khay ăn của đối phương.
“Cậu muốn khay ăn của tôi?” Tần Húc Cẩn hỏi.
“Không phải” Ngôn Tư Diễn do dự một thoáng rồi mở miệng, “Ngài vừa rồi lúc quét thẻ cũng là tính vào phần ăn của tôi.”
Tần Húc Cẩn: ???
Ngôn Tư Diễn tiếp tục mở miệng, “Tôi mời ngài ăn cơm, con chuột kia coi như không tính.”
“Cái này 20,” BOSS Tần mở miệng.
“Cái gì?” Ngôn Tư Diễn khó hiểu.
“Con chuột 218.”
Ngôn Tư Diễn: ╭(╯^╰)╮
Mấy quản lý phía sau không có gan nghe hai người nói gì, nhưng nhìn một màn BOSS gọi món ăn, hơn nữa tiểu trợ lý còn vặn lại ông chủ, bọn hắn sẽ hiểu một đạo lý. Nếu như BOSS là Phật Như Lai, tiểu trợ lý kia sẽ là mẹ ruột của bọn hắn đi.
Bưng khay ăn đến đối diện Hạ Lâm ngồi xuống, còn chưa kịp nói chuyện chỉ thấy một đạo bóng đen từ bên cạnh mình ngồi xuống, cậu nghiêng đầu xem xét thấy một mặt không biểu tình của BOSS.
“Bên kia không có chỗ ngồi” BOSS nghiêm túc giải thích.
Ngôn Tư Diễn mắt nhìn mấy quản lý kia ngồi đầy một bàn ăn, từ khi nào mấy người kia to gan như vậy, dám ngồi đến không chừa một chỗ cho BOSS chen vào?
Một bên chư vị quản lý nghe lời BOSS đại
