pacman, rainbows, and roller s
Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324482

Bình chọn: 8.00/10/448 lượt.

nói êm dịu như nhung với cái tên rất đẹp – Hoài Quân.

Họ yêu nhau và sớm trở thành cặp đôi hạnh phúc nhất trong mắt mọi người. Thiên khi đó đã nghĩ sẽ chẳng điều gì có thể chia cách họ.

Để rồi vào một sáng mùa đông hai năm trước, anh chua chát biết tin Hoài Quân đã đi du học mà không một lời từ biệt. Cho đến khi máy bay mang theo người yêu bé nhỏ của anh đáp xuống miền đất xa xôi không một kỉ niệm, anh mới hay biết cô đã đi.

Tất cả chỉ vì một hiểu lầm nhỏ nhoi, cô không cho anh cơ hội giải thích, lập tức kết tội rồi nhẫn tâm bỏ đi. Anh đã luôn tự hỏi tình yêu của anh dành cho cô tại sao dễ dàng bị đập tan bởi cơn sóng gió yếu ớt.

Ba năm trời anh vừa oán hận bản thân cũng vừa oán hận cô. Nỗi đau cắm rễ vào trái tim, từng nhịp đập, từng hơi thở đều nhói buốt tê tái. Từng giờ từng phút anh bị sự đấu tranh giữa hi vọng và tuyệt vọng dày vò. Một phần trong anh luôn ấp ủ hi vọng cô sẽ trở về. Một phần lại sợ hãi với suy nghĩ anh đã mất cô mãi mãi. Mỗi sáng thức dậy, anh xoa dịu nỗi đau bằng cách tự nhủ hôm nay cô sẽ về. Để rồi đêm đến, khi vây quanh là bốn bức tường và sự cô đơn từ từ bòn rút chút sức lực cuối cùng, anh lại tự nói với bản thân ngày mai cô sẽ về.

Cuộc đời vẫn luôn như thế, nó dồn con người ta đến bước đường cùng rồi mới cho điều kì diệu xuất hiện. Vào lúc Thiên dần tin rằng mình không thể đứng lên được sau sự ra đi của Hoài Quân thì Uyển Quân xuất hiện.

Ban đầu khi nghe mẹ mình nhắc đến tên cô, anh vừa không vui vì bên cạnh xuất hiện một cái tên nhắc anh nhớ về một người, vừa cảm thấy tò mò vì cái tên ấy thân quen. Mang theo tâm trạng phức tạp, anh từ từ tiếp xúc với cô và đã rung động.

Khi ở bên Uyển Quân, những nỗi nhớ khắc khoải triền miên suốt hai năm trời đều tan biến như chưa hề tồn tại. Thế nhưng khi không có cô bên cạnh, nó lại lập tức quay về xây nền trong lòng anh. Trước khi có câu trả lời cho tình cảm mới chớm nở này, anh không cho phép mình mạo hiểm.

Chương 7:

Lí do đầu tiền bà Phương gợi ý cho Quân học cùng trường với Thiên là muốn anh và cô có thể cùng nhau đi học, cùng nhau về học cho vui. Hơn nữa ở cùng một nhà, học cùng một trường sẽ tiện hơn rất nhiều. Nếu có trục trặc xe cộ thì người này cũng có thể giúp người kia.

Nhưng mọi chuyện đã chẳng diễn ra như dự định. Thiên và Quân không học cùng một khoa nên lịch học gần như khác nhau. Đi học cùng nhau đã là chuyện khó, cùng về học lại càng khó hơn.

Tệ hơn nữa, gần đây Thiên cố ý tránh mặt Quân. Anh luôn tìm đủ lí do để không về cùng cô vào những buổi họ trùng lịch. Sáng cũng đặc biệt thức dậy sớm hơn để đi học trước. Trong bàn ăn, anh rất ít khi trò chuyện với cô, chỉ cắm cúi ăn cho xong bữa rồi lập tức rời khỏi bàn. Những hôm ông bà Phương bận việc bên xưởng trà không về nhà dùng bữa, anh đều ăn tối ở ngoài còn Quân ở nhà ăn cùng cô giúp việc. Hai người sống chung một nhà mà như ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Quân là người nhạy cảm nhưng luôn cố tình không để ý đến mọi thứ. Trước thái độ của Thiên, cô biết cũng mặc kệ dù trong lòng có chút không vui.

Trước khi cô bắt đầu đi học, hai người khá thân với nhau. Vì phần lớn thời gian ông bà Phương ở bên xưởng nên gần như nhà chỉ có cô, anh và chị giúp việc. Có lúc anh còn đùa với cô rằng hai người giống như đôi vợ chồng trẻ mới cưới.

Hồi đó mỗi khi dùng bữa xong cả hai thường cùng nhau xem phim, có hôm cùng đi nghe guitar mộc, hôm thì dạo bờ hồ hoặc công viên, đi ăn uống gì đó… Mối quan hệ giữa hai người nhìn vào trông rất giống một cặp nhưng lại không phải. Không có sự ràng buộc, không ai làm tổn thương ai, vì không thật sự ở bên nhau nên sẽ chẳng ai bỏ rơi ai. Cảm giác rất dễ chịu!

Nhưng chỉ sau ngày cô bắt đầu đi học, thái độ của anh thay đổi nhanh đến mức khiến cô hụt hẫng. Cảm giác giống như nhớ ra mình có một món đồ rất đẹp nhưng rồi cũng nhớ ra món đồ đó đã bị mất từ lâu.

“Làm cái gì mà mặt mũi héo hắt vậy?”

Đó là câu nói của Diệu khi nhìn mặt Quân lúc đang nghĩ về chuyện của Thiên.

“Yêu đời thế này mà héo hắt gì.”

“Thôi đi! Nhìn mặt chán đời lắm luôn. Đã vậy dạo này hút thuốc nhiều hơn mọi khi nữa.”

Hiếu nhận xét.

“À! Tại đời mình đẹp quá rồi nên hút thuốc cho nó bớt đi. Đẹp vừa đủ là được rồi.”

Quân nhún vai.

Cả nhóm chẳng còn câu nào để cãi nữa. Những điều Quân nói ra luôn khác thường, nhưng chẳng ai tìm ra lí lẽ nào bắt bẻ lại.

Như cái lần mọi người ngồi tưởng tượng sau này lấy vợ sẽ sinh bao nhiêu đứa con, ai cũng bảo đông con cho vui cửa vui nhà, đến dịp lễ tết còn có tiếng nói tiếng cười, riêng cô lại nói chẳng nên sinh đứa nào.

Lí lẽ của Quân là một đứa trẻ lớn lên và hạnh phúc với tuổi thơ được vài năm ngắn ngủi rồi cũng bắt đầu nếm trải cay đắng tình đời, chịu đựng những mất mát, mệt mỏi với những toan tính và cuối cùng đau ốm bệnh tật sau đó chết. Hơn nữa ba mẹ cũng chẳng thể sống bên chúng cả đời. Thế nên theo cô thì hãy cố hết sức để không mang đứa trẻ nào đến thế giới này chịu khổ. Nhưng nếu đứa trẻ đó đã thực sự được hình thành thì quyền của nó là được sống, không được phép ép nó phải chết.

Mọi người nghe đều không đồng tình nhưng lại