Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324544

Bình chọn: 8.00/10/454 lượt.

ồi á? Ừ! Vậy may gặp”

“Ngủ ngon!”

“Ngủ ngon!”

Quân cúp máy, hí hửng đi lên phòng mà không hề hay phía sau mình có một người tức đến mức muốn đứt mạch máu.

Trong khi anh vất vả tránh mặt cô, có lúc cảm thấy như không thể chịu đựng thêm thì cô lại nhởn nhơ tối đến là đi chơi mất mặt. Đã thế mỗi lần đi chơi về gương mặt luôn rất tươi tắn, dường như việc mỗi ngày không gặp mặt anh với cô chả là vấn đề gì.

Anh vì ai mà lo lắng nửa đêm phải chạy xe đi tìm thế này? Sợ cô một mình về khuya sẽ gặp nguy hiểm, ai ngờ cô lại lên ga chạy một mạch về đến nhà.

Lại còn một mặt nổi giận quát anh, một mặt lại cười cười nói nói với đứa quỷ quái nào trong điện thoại. Thiên quả thật rất muốn hét lên cho đỡ tức.

Thiên hậm hức đi vào tủ lạnh tu một hơi nước cho hạ hỏa. Đến khi cảm giác nghẹn ứ trong lồng ngực bớt đi mới chợt nhận ra một điều. Cô chưa bao giờ nổi giận với anh cho đến ngày hôm nay. Trước đây anh nói gì, làm gì cô đều thờ ơ như đang xem một chương trình TV vô bổ. Thế mà hôm nay đã biết tức giận. Dường như sự bất cần trong cô đang giảm đi ít nhiều.

Thiên mấy phút trước còn tức nổ mắt giờ đứng trước cửa tủ lạnh mà cười ngây ngô.

Chương 8:

Canteen trường học giờ giải lao ồn kinh khủng, mọi người xếp hàng nóng lòng đợi mua thức ăn không quên tranh thủ to nhỏ trò chuyện. Những chiếc bàn ăn chật cứng người ngồi rôm rả bàn tán đủ mọi chủ đề.

Một mình ngồi ở chiếc bàn trung tâm, Quân đang tập trung ăn trưa bỗng bị một bàn tay đặt lên vai làm cho giật mình.

“Quân! Là mày đúng không? Con quỷ! Làm gì mà biệt tích đến giờ hả?”

Cô gái đứng phía sau Quân phấn khích la lớn. Rất may là xung quanh đang ồn ào, nếu không chắc chắn mọi người đã dồn mắt về phía cô.

“Linh?”

Quân chau mày, sắc mặt không mấy khả quan, hoàn toàn trái ngược với vẻ rạng rỡ của Linh lúc này.

“Trời! Hóa ra học cùng trường. Lâu này mày chết ở đâu vậy hả?”

Không để ý đến thái độ của Quân, Linh vui vẻ ngồi xuống.

“Ở nhà chứ đâu.”

Quân thờ ơ trả lời, cầm lon nước tu cạn một hơi.

Gương mặt bừng sáng của Linh bỗng vụt tắt, nheo mắt nhìn Quân, Linh chau mày:

“Gặp lại tao mày không vui à?”

“Ừ.”

Quân không ngần ngại thừa nhận.

Đôi mắt Linh trong phút chốc tối sầm, nước mắt từ từ dâng lên rồi trào ra, lăn dài trên má.

Quân im lặng không nói gì, đôi mắt lạnh băng bị một màn sương u ám bao phủ, sắc mặt càng lúc càng trở nên u uất.

Ngồi lại thêm một lát, cô lặng lẽ đứng lên rời khỏi.

“Mày ác vừa thôi Quân!”

Linh ở phía sau đứng bật dậy mà quát lớn, hai hàng nước mắt lã chã tuôn rơi.

Một vài người ở nhà ăn bắt đầu chú ý đến hai người, một số còn nghĩ đây là cảnh một cặp đồng tính đang chia tay nhau.

Quân khựng lại, sống lưng cứng đờ, không quay người lại, cô lạnh giọng:

“Sống cuộc đời của mày đi và để tao yên! Tao nhờ mày đấy!”

Dứt lời, Quân không chút do dự đi thẳng ra cửa, bỏ lại Linh phía sau gục mặt xuống bàn khóc nức nở.

Quân không trở về lớp, cứ thế đi thật nhanh ra phía sau trường như đang chạy trốn điều gì đó cho đến khi nhìn thấy một hồ nước yên ả.

Nắng mỏng manh chiếu xuống mặt nước trong vắt có thể nhìn thấy sỏi dưới đáy.

Cụm sen trắng bung tỏa từng cánh tinh khôi đẹp mĩ miều.

Quân ngồi thu mình trên bờ, cằm để trên đầu gối, đôi mắt vô hồn nhìn chăm chăm vào cụm sen trắng ngoài xa.

Nếu trái đất hình vuông thì tốt biết mấy! Sẽ có những góc cạnh để cô lẩn trốn. Tại sao nó lại hình tròn để đi kiểu gì rồi cũng gặp lại nhau?

Quân có dùng cả cuộc đời để suy nghĩ cũng không thể ngờ rằng có một ngày mình sẽ chạy trốn người bạn thân. Tất cả chỉ vì những nông nổi trong quá khứ, một phút sai lầm để hậu quả không gì có thể bù đắp. Cô quả thật không dám đối diện với Linh.

Thời gian cứ thế miệt mài trôi qua kéo dần mặt trời về tây, làn khói xám xanh nhanh chóng nuốt chửng trời đất trong cái vẻ thê lương của ngày tàn.

Quân lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi, bước từng bước nặng nề ra nhà xe.

….

Cả tiếng rồi, bầu trời ầm ĩ với cơn mưa xối xả, gió giật tung từng thân cây đen đúa như muốn đem chúng cùng bay về trời.

Trong căn phòng tối không một ánh đèn, Quân nằm cuộn tròn trong chăn như trái bóng, tĩnh lặng lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ.

Bóng đêm bên ngoài đè lên khung cửa sổ nặng nề đến nghẹt thở, bốn bức tường im lìm như ngăn cách mà cũng như giam dữ, hơi thở càng lúc càng bị bòn rút đến hấp hối.

Đầu óc ngổn ngang suy nghĩ thì thật đáng sợ, nhưng đầu óc trống rỗng đến quay quắt thì càng đáng sợ hơn.

Ngoài những sinh hoạt cần thiết, hằng ngày Quân chỉ ngồi bó gối trên giường, khi nào cảm thấy mỏi thì nằm xuống, nằm chán lại ngồi dậy. Cứ như thế mỗi ngày dài lê thê đi qua chớp mắt đã một tuần. Cảm giác như một ngày dài hơn một tuần.

Một tuần – đó chính là khoảng thời gian Quân không đến trường, thậm chí còn không đi đâu ra khỏi nhà. Mỗi khi đến bữa, cô xuống nhà ăn qua loa sau đó lại trở về phòng, khóa trái cửa ở lì trong đó. Mọi người trong nhà đều nghĩ cô bệnh, hỏi han và để nghị đi bác sĩ thì cô từ chối, chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra.

Trong tiếng mưa ồn ào và gió rít sắc lạnh ngoài cửa sổ, tiếng gõ cửa phòng truyền đến tai Quân.