vui rồi đấy.”
Đúng là cô đang dần vui lên, dù trong lòng vẫn luôn cố hữu một cảm giác nặng nề nhưng niềm vui đã có thể len lỏi. Rõ ràng cô sẽ chẳng vì ai mà buồn cả đời, người Đăng nói sẽ làm cô vui chính xác không phải là một người xác định mà là tất cả những người bạn xung quanh cô. Dù biết rằng thời gian nó chẳng đặc biệt vì cô mà trôi qua, nhưng cô thật sự cảm kích những ngày tháng đều đặn đi vào quá khứ để nỗi đau trong cô nhạt dần.
Cùng với niềm vui nho nhỏ, Quân trở về nhà, thong thả tắm rửa.
Từ phòng tắm đi ra, cô nhảy phóc lên giường, mắt nhìn chăm chăm vào điện thoại.
Quả nhiên vài phút sau điện thoại đổ chuông thật.
Không cần nhìn màn hình, Quân bắt máy, hào hứng hỏi:
“Đi làm về rồi à?”
“Ừ! Anh đi ăn khuya với mọi người, vừa về đến phòng.”
Tiếng Đăng dịu dàng, chầm chậm trả lời như đang báo cáo với một nửa còn lại của mình.
“Có ăn giùm em một tô không?”
Quân cười khúc khích, giọng nói trong hẳn.
“Có! Ăn thay em một dĩa rau.”
Đăng cười qua hơi thở.
“Em không ăn rau.”
“Thì vậy nên em anh mới ăn giùm em.”
“Này! Cãi giỏi lắm rồi đấy. Thôi, hát cho trẫm nghe trẫm còn đi ngủ.”
Quân lên giọng rất giống đức vua đang lệnh cho bề tôi.
“Từ từ hãy ngủ… À… ý anh là nếu chưa buồn ngủ thì vô Paltalk chém gió đỡ buồn.”
Đăng ngân dài dọng nói như đang chờ đợi sự đồng ý của Quân.
“Room đông không anh?”
“Chắc khoảng ba người, vừa nghe đánh DJ vừa chém gió.”
Đăng dừng một chút vừa như đang suy nghĩ lại như đang để cho Quân có thời gian suy nghĩ
“Nhưng mà nếu em buồn ngủ thì để anh hát cho em nghe rồi đi ngủ.”
Có lẽ có chút nhầm lẫn khi Quân nghe ra trong giọng nói của Đăng có phần luyến tiếc, và cũng có chút nhầm lẫn khi cô nghe chính mình trịnh trọng tuyên bố:
“Để em onl.”
Thế là sau mười phút, Quân đã chính thức đăng nhập phần mềm chat Paltalk và có mặt trong room chat có tên Orc Boo.
Quân là người vô sau cùng, nhìn sang danh sách đúng là chỉ vỏn vẹn ba người.
Trước khi mọi người kịp chào nhau, bài nhạc đầu tiên được người mà Đăng gọi là anh Boo phát qua mic – Computer Melody.
Tiếp sau đó, màn giới thiệu qua loa được tua nhanh để chính thức đi vào tiết mục chém gió. Theo lời Đăng nói thì Boo là “đại ca của đại ca của anh”.
Nói chuyện khoảng năm phút sau, Quân nhận ra cả Đăng và Boo đều là DJ, các từ ngữ họ dùng để bình luận về một track nhạc hoàn toàn xa lạ với cô. Tuy nhiên nhạc Boo đánh rất hay nên Quân cũng không bận tâm hai người nói gì mà chỉ chuyên tâm lắng nghe.
Khúc dạo đầu là như thế, nhưng chẳng bao lâu sau Đăng và Boo đều nói sang chủ đề khác, một chủ đề mà cả Quân cũng có thể tham gia. Chủ đề ấy mang tên là… Đấu Trường Thú.
Room chat ba người lập tức trở nên sôi nổi, hóa ra cả ba đều đang ấp ủ luyện được tuyệt chiêu combo. Đối với những game thủ lão làng, giết Shenlong hay đi đến vòng bao nhiêu không còn là thứ họ bận tâm, khả năng chiến đấu combo mới là điều họ nhắm đến.
Combo là chiêu thức khó nhất trong trò chơi, đòi hỏi người chơi ngoài việc nắm rõ rất cả các chiêu thức của nhân vật mình sử dụng còn phải có đầu óc nhanh nhậy, kết hợp các động tác hợp lí để đánh bật đối thủ lên không trung, ra tay giết hắn cũng ngay trên không trung mà không để một lần chạm đất cho đến khi giọt máu cuối cùng của hắn mất đi và cơ thể như cái xác khô nằm sóng soài dưới sàn đấu.
Bàn luận sôi nổi, lời nối lời, câu nối câu, tiếng cười nối tiếng cười, Quân rất lâu sau mới vô tình liếc nhìn đồng hồ máy tính, giật mình thấy đã hơn bốn rưỡi sáng.
Liếc nhanh ra phía cửa sổ như sợ đồng hồ mình chạy sai, cô bị bầu trời xám trắng làm cho ngỡ ngàng. Thì ra trời đã gần sáng thật.
Rời khỏi bàn máy tính, Quân mồi một điếu thuốc rồi đi đến bên cửa sổ, mạnh tay kéo hai tấm rèm dúm lại hai bên để khung cửa kính đưa ánh mắt cô nhìn ra bầu trời mờ sương bên ngoài.
Chương 9:
Tiết trời se lạnh.
Mờ như khói.
Ảo như sương.
Xám ngắt lạnh lùng.
Quân thẫn thờ hồi lâu, không nhìn rõ tâm trạng của chính mình.
Bất chợt điện thoại reo lên.
“Em ngủ rồi à? Xin lỗi vì kéo em vô Pal nói chuyện để em ngủ trễ thế này.”
Vừa có tín hiệu báo nhận cuộc gọi là Đăng đã vội áy náy nói ngay.
“Không sao! Vui mà anh. Hôm nay em cũng không phải học gì.”
“Thôi em đi ngủ đi! Nếu không phải đi học thì ngủ dậy gọi cho anh nhé!”
“Ừ! Anh cũng ngủ đi nhé. Giờ này chắc không cần hát ru nữa đâu. Đi ngủ đi!”
Giọng Quân nhỏ nhẹ như tiếng mèo kêu.
Đăng ở đầu dây bên kia cười hiền, đợi cô cúp máy mới yên tâm để điện thoại xuống, tắt máy rồi lên giường nằm gác tay lên trán.
……..
Đó là một giấc ngủ rất sâu và không mộng mị.
Quân khoan khoái mở mắt ra, ngáp dài vươn vai, mắt nhìn vào đồng hồ để bàn. Đã là hai giờ chiều.
Bên ngoài cửa sổ, nắng nhảy nhót trên tán lá cây sáng bừng sức sống.
Gió nhí nhảnh quần quanh không gian.
Quân mặt mũi tỉnh táo đi ra từ phòng tắm, một tay với điện thoại, tay còn lại cầm gói thuốc lá bên cạnh điện thoại.
Vừa mối thuốc cô vừa gọi cho Đăng.
“Em dậy rồi hả?”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm ấm quen thuộc, bất giác Quân thấy tim mình bình yên. Đăng vẫn luôn như thế, nói chuyện với c
