p trai của bạn đến đón kìa.”
Một cậu bé đi cùng Tuyết nói, nhóc nhìn theo tay bạn chỉ, thấy anh, bé vẫy vẫy tay chào anh rồi nói với bạn:
“Mình về nhé!”
“Ừ, tạm biệt!” Cậu bạn nhỏ cũng vẫy tay chào rồi đi trước.
Tuyết chạy đến chỗ anh cười: “Hôm nay chú đẹp trai đến đón cháu à? Mẹ cháu không đến ạ?”
“Tuyết không thích chú đẹp trai đón à? Vậy chú gọi điện cho mẹ cháu về đón nhé! May quá chú đi ăn gà rán không có cái đuôi nhỏ bám theo rồi!”
Anh cười rồi rút điện thoại ra trêu cô bé, cô bé vội nhảy lên đòi cái điện thoại:
“Không không, cháu thích chú đẹp trai đón mà, hì hì.”
Cô bé làm mặt đáng yêu nhìn anh, anh mỉm cười, khẽ xoa đầu cô bé một cái rồi nhấc bổng bé lên xe và đến một quán KFC gần đó, gọi cho cô bé một phần gà. Nhìn cô bé ăn ngon lành, anh bỗng thấy vui. Nếu con anh còn, nó cũng bằng tuổi bé Tuyết, hai chị em nó chắc sẽ rất thân nhau như mẹ chúng vậy. Có lẽ số phận muốn trừng phạt lỗi lầm của anh nên mới không để con ra đời bình yên. Anh lặng lẽ thở dài.
“Chú thở dài gì thế?” Bé Tuyết ngước lên hỏi anh, ánh mắt nó tròn, to, trong sáng y hệt mẹ nó.
Anh nhìn bé rồi lắc đầu cười: “Thở dài vì cháu ăn mà toàn dính mép, xem này.”
Anh nói rồi lấy giấy lau đồ ăn vương trên mép nó, con bé cười hì hì.
Sau khi ăn xong gà rán, anh và bé rời khỏi cửa hàng, đi xe về nhà. Giờ cao điểm nên rất nhiều xe trên đường. Đi tới công viên thì đường tắc không đi nổi, anh khẽ chau mày rồi nhìn xung quanh. Ở công viên có hai cô cậu học sinh đang cười đùa rất vui vẻ, anh bỗng thấy khung cảnh ấy thật quen thuộc. Cách đây nhiều năm anh và cô ấy cũng đã từng rất vui vẻ như vậy. Thế giới này hình như đâu đâu cũng có hình bóng của cô, anh thở dài lấy tay day day thái dương.
“Sao chú thở dài nhiều thế? Chú đang buồn à?” Cô nhóc ngồi trên xe lên tiếng hỏi anh.
Anh nhìn khuôn mặt đáng yêu của con bé, mỉm cười hỏi:
“Sao cháu bảo chú buồn?”
“Trên phim nói người nào hay thở dài là vì người đó có chuyện buồn.”
Anh nhíu mày nhìn vẻ mặt ngây ngô của cô bé, không biết nói gì.
Cô bé lại nói tiếp: “Chú đang nhớ thím phải không ạ?”
“Thím ư?”
“Vâng, mẹ cháu bảo thím đang ở bên nước ngoài, không ở nhà nên chú mới buồn. Chú nhớ thím thì gọi thím về đi, như lúc mẹ cháu đi công tác cháu với bố nhớ mẹ cũng gọi điện bảo mẹ về mà.”
Hải Nguyên nhìn con bé cười, con bé mới sáu tuổi mà nói chuyện như người lớn. Cũng không hiểu Nhật Lệ nói những gì mà con bé lại gọi Khánh Đan là thím. Anh có chút buồn cười nhưng trong lòng lại có chút chua xót.
Chuông điện thoại reo, Hải Nguyên nhìn màn hình thấy ông Văn Thịnh đang gọi, anh chần chừ một lúc rồi quyết định không nhấc máy. Nhưng dường như ông Văn Thịnh vẫn không chịu từ bỏ ý định, ông tiếp tục gọi, Hải Nguyên vẫn làm thinh như không nghe thấy gì.
“Chú, điện thoại reo sao chú không nhấc máy?” Bé Tuyết nghe thấy chuông kêu mãi mà Hải Nguyên không nghe, thấy lạ nên hỏi anh.
“Ừm, cuộc gọi này không quan trọng lắm.” Anh nhìn bé Tuyết nói dối rồi quay đi, nhưng chuông vẫn reo.
“Hình như bà nội gọi cho chú thì phải.”
Hải Nguyên bất lực thở dài cầm điện thoại lên, anh chưa kịp nói thì đầu dây bên kia bà Ngọc Lan đã nói một hồi khiến anh từ đầu tới cuối không nói được lời nào. Từ khi Khánh Đan bỏ đi anh không bao giờ nhắc đến chuyện yêu đương hay đưa bạn gái về nhà, mặc dù ông bà rất sốt ruột. Mẹ anh bên Mỹ cũng thỉnh thoảng gọi điện về nhắc khéo anh nhưng anh luôn vâng dạ rồi cho qua. Vài năm, bà Lan thấy việc nhắc nhở không hiệu quả nên tự mình tìm người mai mối cho anh, nhưng anh đều tìm cách thoái thác, không thì cũng luôn làm con gái nhà người ta mất hứng. Chuyện này đã khiến bà rất khổ tâm.
Nghe bà Lan huyên thuyên lâu rồi anh mới trả lời: “Mẹ gửi cho con địa chỉ, tối con đến nhưng mẹ nhớ lần này là lần cuối cùng nhé, không có lần sau đâu.”
Bà Lan nghe thế mừng rỡ vô cùng: “Được được, con yên tâm, lần này là lần cuối cùng, đảm bảo con sẽ thích con bé cho mà xem…”
Paris.
Mưa đầu mùa, những cơn mưa dài lê thê mãi không dứt, từng hạt trút xuống mặt đường nặng nề. Những cơn mưa đem theo những mảnh kí ức xa xăm… Sau một ngày dạy mệt mỏi, Jessica trở về căn phòng nhỏ ấm áp của mình, thưởng thức bữa cơm tối do chính tay mình làm.
King Coong…!
Buông đũa, cô bước ra cửa mở, nhân viên giao hàng liền hỏi:
“Chào cô, xin hỏi đây phải nhà của Jessica Tran không?”
“Vâng, Jessica là tôi.”
“Cô có bưu phẩm, cô vui lòng kí vào đây để nhận.”
Cô cầm lấy cái bút nhân viên giao hàng đưa cho và kí vào tờ giấy, không quên nói lời cảm ơn rồi nhận lấy món quà.
“Chúc cô buổi tối tốt lành.” Nói rồi người giao hàng quay bước đi.
Cô đóng cửa, đặt hộp quà cùng chậu hoa đỗ quyên lên bàn chần chừ không mở, nhấc lên rồi lại đặt xuống mấy lần. Đây là hộp quà thứ sáu cô nhận được trong bảy năm cô rời xa Việt Nam mà anh gửi cho cô. Có lẽ năm đầu tiên không có vì anh không tìm được cô, những năm sau đều đặn mỗi năm một món vào ngày kỉ niệm hai người yêu nhau. Nhưng chưa bao giờ anh đến gặp cô, có thể vì trước khi đi cô để lại lá thư: “…mong anh đừng bao giờ đi tìm em…”
Quà anh gửi là một sợi đây chuyền mặt ho
