Teya Salat
Yêu em trọn kiếp không phai

Yêu em trọn kiếp không phai

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324415

Bình chọn: 9.00/10/441 lượt.

ổng giám đốc.” Cô thư ký e dè nhìn anh chào.“Ừ, cô cứ làm việc của cô đi.” Anh đáp.Cô gái mỉm cười rồi đi đến phòng tổng giám đốc gõ cửa:“Chị Khánh Đan, tài liệu em đã mang đến rồi đây ạ!”“Ừ, em mang vào đi.” Khánh Đan dịu dàng đáp.Hải Nguyên thấy vậy nhíu mày.Cô thư ký đặt tập tài liệu lên bàn cho Khánh Đan rồi nói nhỏ:“Chị ơi tổng giám đốc Dương đến rồi, trông anh ấy có vẻ không vui lắm khi nhìn thấy văn phòng thay đổi nhiều như này.”Khánh Đan nhìn cô gái mỉm cười:“Đây là văn phòng của chị, chị thích làm gì anh ấy quản được à?”“Chị không sợ anh ấy nổi giận ư? Ngày trước chỉ vì vài thứ trong phòng tổng giám đốc bị xê dịch mà nhân viên dọn dẹp đã bị mắng một trận tơi bời đấy!”“Vậy à?” Khánh Đan mỉm cười, đúng lúc đó Hải Nguyên bước vào, Khánh Đan liền mỉm cười nói: “Ai dám tức giận bởi cách trang trí văn phòng của chị thế?”Hải Nguyên nghe cô nói liền mỉm cười: “Ai mà to gan vậy?”Khánh Đan mỉm cười nhìn anh rồi nói với thư kí: “Em ra ngoài đi, lát chị xem xong tài liệu thì chị mang ra cho.Cô thư kí vâng dạ rồi đi ra khỏi phòng.“Nghe nói anh rất bất mãn khi em biến văn phòng của anh thành như này!”“Anh không dám, em thích làm thế nào thì làm như vậy.” Hải Nguyên mỉm cười rồi tiến lại ngồi bên cạnh cô vòng tay ôm lấy cô. Khánh Đan lườm anh và đẩy anh ra:“Đây là công ty đấy!”“Cho bọn họ mười cái gan cũng không dám nhìn vào đây đâu.” Hải Nguyên nói và ôm chặt cô hơn không cho cô thoát khỏi vòng tay của mình.“Anh nghiêm khắc với nhân viên vừa thôi!”“Không nghiêm không trị được.”“Mà anh vừa bình phục đã đến đây làm gì, sao không ở nhà nghỉ ngơi?”“Thì nhớ em mà.”Khánh Đan nghe anh nói khẽ bĩu môi nhưng ánh mắt lại toát lên sự hạnh phúc.“Đi, chúng ta về nhà thôi.” Hải Nguyên đứng dậy và kéo cô ra khỏi ghế.“Còn chưa tan ca mà.”“Mặc kệ, cũng sắp tan ca rồi, hôm nay về sớm chút, anh đưa em đến một nơi.” Không đợi sự đồng ý của cô anh liền kéo cô ra khỏi văn phòng, cô cau mày nhìn anh nhưng vẫn bước theo anh.“Tài liệu chị kí rồi, em tự vào văn phòng lấy nhé!” Khánh Đan nói khi đi qua chỗ thư ký, cô gái nhìn bóng hai người nắm tay nhau ra khỏi công ty khuất dần, cô khẽ mỉm cười. Cô làm việc ở đây mấy năm nhưng chưa bao giờ cô thấy tổng giám đốc trong bộ dạng hạnh phúc như vậy, hạnh phúc của họ thật khiến cô ngưỡng mộ vô cùng.2. Cầu hôn.Hải Nguyên đưa Khánh Đan đến cô nhi viện. Dự án này sau khi Hải Nguyên hôn mê, Khánh Đan vẫn cố gắng hoàn thành đúng thời hạn và tiếp nhận trẻ mồ côi từ các nơi.“Anh muốn đưa em đến đây ư?”“Ừ, anh có một món quà tặng cho em. Em đứng ở đây đợi anh một lát nhé!”Hải Nguyên nói rồi đi vào trong, Khánh Đan nhìn theo anh đi khẽ mỉm cười.“Cô Khánh Đan, chú Hải Nguyên bảo chúng con gọi cô vào.”Khánh Đan nhìn một nhóm trẻ con đứng trước mặt mình, bé trai thì mặc vest, bé gái mặc váy công chúa bất giác mỉm cười và đi theo bọn trẻ. Cô cùng bọn trẻ đi đến một cái cây buộc toàn dây màu đỏ, lại gần hơn nữa thì nhìn thấy những tấm ảnh chụp cô và anh treo trên cây, từ khi hai người quen nhau đến bây giờ. Bé trai rút một dây vải đưa cho cô, trên đó có ghi: “Ngày hai mươi tháng chín, lần đầu tiên gặp cô ấy, khuôn mặt ngố ngố nhưng rất đáng yêu! Thỏ Ngố! Ha ha.” Khánh Đan mỉm cười rồi rút mội sợi khác xuống đọc.“Ngày… Nhìn khuôn mặt tức giận của cô ấy thật đáng yêu!”“Ngày… Cô ấy bị ốm. Ngồi ngắm cô ấy đang ngủ cảm giác thật lạ. Nếu cứ chăm sóc cô ấy mãi như thế này cũng hay.”Hóa ra hôm cô bị ốm vì ngã xuống bể bơi anh đã ngồi bên cạnh cô cả ngày chăm sóc cô. Nước mắt trên khuôn mặt cô bất giác rơi xuống.Cứ như vậy, Khánh Đan rút từng dây xuống kiên nhẫn đọc hết nó. Kỉ niệm của hai người như ùa về trước mặt cô, từ lần đầu tiên hai người quen nhau, lần đầu tiên hai người cãi nhau, cùng đi chơi, cùng chia sẻ nỗi buồn, niềm vui của cuộc sống. Từng chuyện, từng chuyện đều được anh ghi chép lại, từng động tác của cô đều được anh chú ý. Nước mắt cô không ngừng rơi xuống trên khuôn mặt.Sau khi đọc hết các dải dây buộc trên cây Khánh Đan nhấc hộp quà dưới gốc cây lên mở nó ra, trong hộp là chiếc cặp tóc anh tặng cô năm cô mười bảy tuổi và một mảnh giấy ghi “Hi vọng hôm nay em không từ chối!”.“Cô Khánh Đan nhìn kìa.”Khánh Đan nghe bọn trẻ nói liền ngẩng lên trên bầu trời thấy một cánh diều đuôi thả một dải dây đỏ có ghi hàng chữ đen đậm: Khánh Đan, hãy làm vợ anh nhé!Hải Nguyên từ phía sau bước lên trước mặt cô mỉm cười dịu dàng.“Khánh Đan, đây là món quà anh muốn tặng cho em.” Anh nói rồi quỳ xuống trước mặt cô:“Em đồng ý lấy anh nhé!”Mọi người từ lúc nào cũng đến đông đủ đứng xung quanh, thấy Khánh Đan im lặng không nói gì rất sốt ruột.“Đồng ý đi! Đồng ý đi!”Khánh Đan nhìn mọi người, cả nhà đều có mặt, bạn thân, đồng nghiệp cũng đều ở đây, cô nhìn Hải Nguyên một lúc lâu, nước mắt lại rơi xuống vì cảm động.“Em hãy làm vợ anh nhé!” Hải Nguyên thấy cô im lặng cảm thấy hơi lo lắng. Mọi người xung quanh cũng im lặng nhìn cô chờ đợi.“Em đồng ý!” Khánh Đan mỉm cười.Hải Nguyên nghe vậy sung sướng vô cùng, anh đứng bật dậy và bế cô lên quay một hồi:“Cô ấy đồng ý rồi, cuối cùng cũng đồng ý rồi. Ha ha… Khánh Đan, anh đợi câu