Duck hunt
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210860

Bình chọn: 10.00/10/1086 lượt.

ư Nhân lại gầm lên :

- Các ngươi còn chưa cút đi sao?

Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc nhìnTích Thư Nhân lại thấy Tích Thư Nhân mặt đầy vẻ nghiêm nghị, khí khái uy phong,không thể coi thường.

Điều kỳ lạ là mười lăm đại hán ainấy đều kinh hoảng thối lui một bước, song việc này chỉ xảy ra thoáng chốc,mười lăm tên đại hán lập tức trấn tĩnh, một người hạ giọng :

- Bằng hữu dựa vào đâu mà dám quáttháo ở đây?

Tích Thư Nhân trợn trừng mắt, gầmlên :

- Dựa vào Tích Thư Nhân ta, cùngThiếu chủ của hai mươi bốn tùy tùng, bằng hữu, chẳng lẽ ta không đủ tư cách đểquát tháo ngươi hả?

Chỉ thấy mười lăm gã đại hán thảyđều biến sắc. Một thiếu nữ bỗng cười nhạt :

- Bằng vào ngươi cùng Thiếu chủngươi sao? Hơ, thực to gan, Không Trung quỷ lâm hơn một trăm năm nay độc laiđộc vãng, chưa từng sợ kẻ nào?

Lãnh Tuyết Quyên kinh hoàng thấtsắc, song vẫn giữ được uy thế của một Bang chủ, nàng lạnh giọng :

- Ai nấy trở về nguyên vị?

Tuy chỉ là một câu nói ngắn gọn songmấy người nọ nghe được đều biến sắc, thảy cùng đồng thanh :

- Tuân mệnh Bang chủ.

Nói rồi cả bọn cùng phi thân vàobảo. Lúc này Thạch Lan Dật Tiên hạ giọng :

- Tiểu tử, chúng ta đi thôi. Còn cógì mà hỏi nữa. Nếu nàng có trả lời thì cũng giống như điều ngươi suy đoán, sựthể đã tới thế này lẽ nào ngươi còn chưa minh bạch?

Đi?

Đông Phương Thanh Vân hạ giọng nóivới Lãnh Tuyết Quyên :

- Lãnh cô nương, xin hãy nhớ rõchuyện đêm nay.

Nói đoạn chàng khoát tay ra hiệu choba vị tùy tùng rồi bỏ đi, Lãnh Tuyết Quyên nước mắt lưng tròng, kêu lên :

- Tướng công? Sao chàng có thể hiểulầm ý của tiện thiếp? Tướng công...

Song nàng đã không còn thấy bóng ảnhcủa chàng đâu, chàng đã đi xa rồi.

Trời rạng sáng, Đông Phương ThanhVân, Thạch Lan Dật Tiên, Tích Thư Nhân ngồi im lặng trong động, trầm mặc...

Đã nghe Thạch Lan Dật Tiên vang lên:

- Tích Thư Nhân, ngươi nói đi?

Tích Thư Nhân gật đầu nói :

- Phụng cáo Thiếu chủ, vừa rồi tạiÂm Dương phong thuộc hạ thấy đám đại hán nọ lại là mười lăm trong số hai mươibốn đệ tử của tôn sư năm xưa, Thiếu chủ, uẩn khúc trong việc này thực khiến tạihạ khó hiểu.

Đông Phương Thanh Vân lãnh đạm :

- Điều này ta đã biết.

Tích Thư Nhân ngạc nhiên :

- Làm sao Thiếu chủ biết?

- Từ tiếng quát của ngươi cùng việccác đại hán nọ biến sắc kinh hoàng thoái bộ?

- Chẳng lẽ Thiếu chủ còn phát hiệnđược điều gì?

- Phát hiện được nhiều việc, hơn nữarất đáng sợ.

- Đáng sợ ư?

- Phải, khiến toàn bộ kế hoạch củata trước đây đều phải thay đổi.

Nói đoạn Đông Phương Thanh Vân lạitrầm tư không nói...

Hồi lâu sau, Thạch Lan nói :

- Tiểu tử, lẽ nào ngươi không hoàinghi sao?

Đông Phương Thanh Vân vẫn trầm tưmặc tưởng, không đáp lời...

Thạch Lan bỗng gầm lên :

- Tiểu tử, sự thông minh, cơ trí củangươi đã đi đâu hết cả rồi?

Đông Phương Thanh Vân lắc đầu :

- Lẽ nào chỉ có thể dựa vào cơ tríđể đối phó tất cả sao?

- Hừ, ngươi lại đang giở trò ma gìvậy, ngươi chẳng biết sự thể nguy cấp, đặc biệt là song thân ngươi...

Đông Phương Thanh Vân bỗng cắt ngang:

- Tiền bối hãy nói thử xem, Lãnh TuyếtQuyên nếu nói nàng phải nói nàng gặp song thân vãn bối ở đâu?

Thạch Lan nói không chút đắn đo :

- Ở Không Trung quỷ lâm?

- Đúng vậy, lại thêm mười lăm trongsố hai mươi bốn đệ tử của gia phụ gia nhập Không Trung quỷ lâm?

- Và như vậy có thể biết rằng songthân ngươi đang bị giam cầm tại Không Trung quỷ lâm.

- Không sai, song sự đáng sợ lạikhông phải là điều này?

Tích Thư Nhân bỗng đứng bật dậy haitay nắm lấy hai vai Đông Phương Thanh Vân, giọng run run :

- Lẽ nào sư tôn bị giam cầm tạiKhông Trung quỷ lâm là sự thật?

- Đúng vậy?

Thạch Lan cũng tiếp :

- Hoàn toàn là sự thật?

Tích Thư Nhân bỗng quì sụp xuống,toàn thân run bần bật, giọng nghẹn ngào :

- Phải, cần phải làm sao đây?

Trời đã sáng hẳn, tầng mây trùngtrùng, sắc trời u ám, gió thổi ào ào, ngàn thông xào xạc. Cả ba người vẫn ngồiim trầm tư mặc tưởng nơi cửa động, cặp mày chau lại, tâm sự trùng trùng. TíchThư Nhân lúc này đã bình tĩnh lại bèn hỏi :

- Thiếu chủ nói, sự đáng sợ còn ởphía sau, vậy điều đó là gì?

Đông Phương Thanh Vân buồn rầu :

- Khi ta mang mặt nạ của Tuệ Mẫnlên. Lãnh Tuyết Quyên đã lộ vẻ kinh hoàng biến sắc.

Thạch Lan gật đầu :

- Đúng vậy, với chiếc mặt nạ này,Lãnh Tuyết Quyên rất quen thuộc mà còn tựa hồ cảm thấy lo lắng cho sự an nguysinh mạng của chủ nhân chiếc mặt nạ.

Đông Phương Thanh Vân nói :

- Do vậy có thể nói Không Trung quỷlâm có mối quan hệ rất mật thiết với Hàn Đàm ma cung, ngoài ra vì sao bỗng cóquá nhiều cao thủ của Không Trung quỷ lâm xuất hiện tại Âm Dương bang, vãn bốithấy có hai điểm khả nghi khiến tự thấy càng đáng sợ hơn, lo lắng hơn.

- Lo lắng điều chi?

- Điểm thứ nhất, Quỷ lâm và Ma cungcùng có căn cứ địa. Điểm thứ hai, Quỷ lâm và Ma cung đồng thời xuất hiện nhiềucao thủ, có phải cũng vì bộ Huyền Mê ma kinh tại Thanh Chung mà tới chăng?

- Đúng vậy, có thể là lưỡng hổ tươngtranh, cả hai cùng tranh nhau Huyền Mê ma kinh.

- Không phải, thoạt đầu vãn bối cũngnghĩ như vậy?

- Vì sao không phải?

- Không thể vậy được?

- Vì sao ngươi đoán vậy?

- Khi ở Âm Dương