luyện thì mất hết trí nhớ,trong âm kinh, võ công tối cao là khiến một người vừa chết đi, có thể làm chosống lại, mà người sau khi sống lại chỉ có ảnh mà không có hình thể, chẳngnhững có thể sát hại người khác một cách nhanh chóng mà người bị giết không thểphản ứng kịp. Nhưng loại người này phải là nữ nhân, nữ nhân này có thể đi trămdặm trong khoảng thời gian một tuần trà, dù là tường đồng vách sắt vẫn có thểxuyên qua. Tóm lại võ công cao khó mà tưởng tượng.
"Dương kinh" chính là mộtchữ "Ma", Dương kinh còn cao hơn Âm kinh mấy bậc, người luyện Dươngkinh có thể đạt tới cảnh giới vô hình vô ảnh, thiết tưởng vô hình vô ảnh chẳngphải là chuyện thần thoại ư? Ma quỷ còn có ảnh vậy mà đây lại vô ảnh, nếu y ởcạnh mà sát thương người, thì người còn không biết vì sao mình chết.
Âm Dương kinh chính là sự tổng hợpcủa cả hai chữ Mê và Ma vậy.
Đông Phương Thanh Vân trầm tư hồilâu nói :
- Bất kể thế nào, hiện tại chúng tađã có địa đồ, phải mau tới được Thanh Chung cản trở không cho Ma cung và Quỷlâm đoạt lấy Huyền Mê ma kinh mới được.
Tuệ Không thiền sư cùng các vịChưởng môn đồng thanh đáp :
Mọi người chiếu theo địa đồ mà đoánra địa điểm Thanh Cung là ở trên Phụng Hoàng sơn tại Hồ Nam.
Sau đó phân làm ba lộ mà đi.
Đông Phương Thanh Vân do Tích ThưNhân và Thần Quan Tú Sĩ bồi tiếp.
Chưởng môn bảy phái do Thụ Thi ChiêuHồn đưa đường.
Phần còn lại do hai mươi cao thủ củabảy phái chọn ra. Ước hẹn một tháng sau, cả ba lộ phải tới vùng phụ cận.
Vì lộ trình khá dài, Chưởng môn bảyphái lại công khai hoạt động, nên khiến võ lâm thiên hạ chú ý, giang hồ bàn tánxôn xao, tin tức truyền đi nhanh hơn gió, nên chỉ trong thời gian ngắn đã bị Macung biết.
Về phần Đông Phương Thanh Vân vìchàng chưa hề bôn tẩu giang hồ, nên đi nhanh hơn, hẹn rằng sẽ đến Thanh Chungtrước vài ngày. Sau đó tiến vào Thanh Chung để dò xét tin tức trước, rồi bànđịnh kế hoạch để cả ba lộ cùng tiến vào Thanh Chung.
Phụng Hoàng sơn ở tại Hồ Nam, cáchNga My hơn một ngàn dặm, hơn nữa đường xá cách trở, gian nan cho nên lần đi nàycũng gặp nhiều hiểm nạn. Đông Phương Thanh Vân hận không thể bay ngay được tớiPhụng Hoàng sơn, tâm tình vô cùng khẩn trương sau khi chia tay với bảy vịChưởng môn, vội gấp lên đường chẳng quản ngày đêm. Đến hoàng hôn ngày thứ tư,chàng tới một thị trấn. Chỉ thấy thị trấn vô cùng đông vui sầm uất, vì ThầnQuan Tú Sĩ và Tích Thư Nhân tướng mạo quá ư cổ quái nên không dám theo sát bênmình Đông Phương Thanh Vân, nên chàng một mình vào trấn, vì đi bốn ngày đêmliền không nghỉ, nên cảm thấy đã mệt mỏi, do vậy chàng bèn bước vào một phạnđiếm.
Điếm tiểu nhị thấy chàng khôi ngôtuấn tú, tướng mạo bất phàm bèn cung kính hỏi :
- Tôn khách muốn thuê phòng hay dùngcơm?
Đông Phương Thanh Vân nói :
- Hãy chọn một phòng sạch sẽ, saukhi dùng cơm xong sẽ nghỉ ngơi?
Đoạn chàng chọn một chiếc bàn vàngôi xuống gọi vài món ăn.
Lúc này, một thanh y thiếu niên cũngbước vào, hai đạo mục quang sáng rực của thiếu niên chiếu thẳng vào Đông PhươngThanh Vân, đoạn y bước tới cung tay nói :
- Đường dài không có ai làm bạn,huynh đài có thể cho phép tại hạ ngồi mạn đàm không?
Đông Phương Thanh Vân vội đứng lêntrả lễ :
- Thỉnh các hạ cứ tự tiện.
Vừa nhìn thấy thanh y thiếu niên,chút nữa chàng bật kêu lên :
- Tuệ Mẫn?
Thì ra vị thanh y thiếu niên nàytướng mạo cực kỳ giống Tuệ Mẫn, ngoài việc thiếu niên này cao hơn Tuệ Mẫn gầnmột thước ra, còn hình thể cùng tướng mạo đúng là Tuệ Mẫn rồi.
Sau một thoáng kinh ngạc, ĐôngPhương Thanh Vân vội mỉm cười ngồi xuống.
Thanh y thiếu niên vội hỏi :
- Huynh đài là khách quá lộ?
Đông Phương Thanh Vân cười đáp :
- Tha hương lãng du, hành tung vôđịnh. Nay ngẫu nhiên qua trấn, vì trời đã tối, nên vào đây tá túc một đêm, sớmmai lại đi, huynh đài cũng là khách lãng du sao?
Thanh y thiếu niên giọng cảm khái :
- Chính là đồng bệnh tương lân, vôgia lãng du, hành tung vô định?
Nói rồi cùng kêu rượu thịt lên. Cùnglà tuổi trẻ, tính tình cũng đôi phần giống nhau, đặc biệt là từ khi rời giađình tới nay Đông Phương Thanh Vân chưa từng gặp qua người nào trạc tuổi chàngđể kết giao bằng hữu, nên chàng rất cao hứng, nâng ly cười lớn :
- Bèo nước gặp nhau, cũng gọi là cáiduyên thiên lý năng tương ngộ, kính huynh đài một ly, chúc tiền đồ quang minh.
Thanh y thiếu niên cũng nâng ly :
- Chúc huynh đài băng trình vạn an.
Đông Phương Thanh Vân nâng ly uốngcạn, vừa đặt xuống, vừa liếc nhìn tay thanh y thiếu niên thì thấy cánh tayngười này trắng muốt, thon thả, lại e đối phương phát hiện, chàng bèn vội châmthêm rượu, lòng hồ nghi chẳng lẽ thiếu niên này là nữ cải nam trang.
Gần canh hai Đông Phương Thanh Vânmới về phòng, tuy có ngấm vài phần rượu, song cảm thấy vô cùng hưng phấn, vộingồi xuống giường, vận công bức tán tửu khí ra ngoài, vừa định cởi áo lêngiường bỗng nghe ngoài cửa sổ có tiếng động lạ. Đông Phương Thanh Vân vì đangđến Thanh Chung nên dọc đường chỉ lo sợ lộ hành tung, nên không dám khinh xuất,bất giác chàng đảo mắt quan sát một lượt cách bài trí trong phòng, thấy khôngcó chi khác lạ, bèn cởi áo chuẩn bị ngủ, trong lòng cũn