Anh Hùng Lĩnh Nam

Anh Hùng Lĩnh Nam

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324351

Bình chọn: 8.00/10/435 lượt.

ta. Y bịa ra rằng được ngài nhập mộng báo cho biết rằng sẽ đem

Thần-nỏ cùng âm binh giúp y đánh giặc Nam-chiếu. Y có làm bài thơ nói về giấc mộng này như sau:

Mỹ hỹ Giao-châu địa,

Du du vạn tải lai.

Cổ hiền năng đắc kiến,

Chung bất phụ linh đài.

Tạm dịch:

Giao-châu đất đẹp thay,

Dằng dặc vạn năm nay.

Người hiền xưa nay thấy,

Thực không phụ lòng này.

Tài-liệu chữ Hán:

ĐVSKTT, Ngoại-kỷ.

Bắc-ninh tỉnh thần tích.

4. Đền thứ tư, là Cao-công từ, đền ở bờ sông Đại-than, huyện Gia-bình,

tỉnh Bắc-ninh. Nay là xã Cao-đức, huyện Gia-lương, tỉnh Hà Bắc.

Tài liệu chữ Hán Việt-Nam:

Việt điện U-linh.

Lĩnh Nam chích quái.

ĐVSKTT, Ngoại-kỷ.

Thiên-Nam vân lục.

ĐNNTC.

Bắc thành địa dư chí lục.

Đại Viêt địa chí.

Bắc-ninh tỉnh địa dư.

Bắc-ninh phong cảnh tập.

Bắc-ninh toàn tỉnh địa dư chí.

Bắc-ninh toàn tỉnh địa dư chí.

Ngọc phả cổ lục.

Tài liệu Trung-quốc:

Giao-châu ngoại vực ký

Thủy-kinh chú q.14

Thái-bình hoàn vũ ký, phần Nam Viêt ký, q.170

Tục bác vật ký

Nên chú ý là các sách Trung-quốc đều chép tên ngài là Cao Thông. Còn các sách Việt thì chép là Cao Nỗ hay Cao Lỗ.

Ngôi đền mà Đào Kỳ và Thiều Hoa trú ngụ đã bị Trương Phụ phá năm 1407.

Hốt nhiên một phi tiễn xé gió hướng Đào Kỳ bay tới. Nó đưa côn gạt đánh

kịch một tiếng. Côn, tiễn đụng nhau toé lửa, cánh tay nó tê chồn. Nó

định nhặt mũi tiễn lên xem thì hai mũi khác lại bay đến, một hướng cổ,

một hướng ngực.

Không dám chần chờ, nó xuống trung bình tấn đưa côn gạt mũi tên hướng

cổ. Lần này kình lực mạnh quá, cây côn sút tay văng ra xa, cả người nó

bị rung động. Nó còn đang bàng hoàng thì mũi tên thứ nhì đã đến trước

ngực. Nó nghĩ thầm:

– Thôi thế là hết đời.

Hoàng Thiều Hoa thấy sư đệ bị lâm nguy, nàng rút kiếm gạt. Mũi tụ tiễn

chạm vào kiếm đánh choảng một cái. Cây tiễn đổi chiều bay xẹt qua tai

Đào Kỳ. Còn Hoàng Thiều Hoa suýt văng mất kiếm, cánh tay nàng tê chồn.

Về võ công thì Phạm Bách không bằng các cháu, nhưng ông kinh nghiệm lịch lãm nhiều. Biết đây là đại cao thủ, ông lên tiếng:

– Cao nhân nào, xin xuất hiện. Tại sao lại nấp nấp, ẩn ẩn như tiểu nhân vậy?

Bình một tiếng, cánh cửa mở rộng, hai người bước vào. Đó là một nam lùn

tịt để chòm ria môi trên, tuổi trung niên. Một nữ dáng người yểu điệu

thanh thoát. Cả hai đeo trường kiếm trên lưng.

Phạm Bách giật mình:

– Thì ra Phong-châu Vũ gia. Thảo nào tụ tiễn có kình lực mạnh đến thế... Chẳng hay nhị vị tới đây có điều chi dạy bảo?

Nguyên hai người này lạ một cặp vợ chồng. Chồng tên Vũ Hỷ, vợ tên Vũ

Phương Anh. Họ là sư huynh, sư muội đồng môn, xuất thân từ phái

Tản-viên, là đệ nhất danh môn chính phái. Mấy năm gần đây, tự nhiên họ

phản sư môn, qua lại tác quái trên giang hồ. Hành vi của họ thường ác

độc, ghê tởm, nên người ta tặng cho họ danh hiệu Phong-châu song quái.

Tản-viên là phái võ chủ trương phản Hán phục Việt, nhưng Song-quáiï lại

đi làm việc cho phủ Tế-tác của Cửu-chân. Võ lâm Lĩnh Nam nghe đến họ

không ai mà không táng đởm kinh hồn.

Phạm Bách là đệ tử danh môn, tuổi đã cao, ông không muốn dùng danh từ Song quái nên gọi trật đi là Phong-châu Vũ gia.

Vũ Hỷ hỏi:

– Phạm lão tiên sinh, dám hỏi lão tiên sinh đi đâu đây?

Phạm Bách chột dạ, nhưng vẫn cười dòn:

– Hai vị khéo đùa. Phạm gia chúng tôi làm nghề chế mắm, cất nước mắm đã

hơn 40 năm. Từ Nam tới Bắc, ai mà không từng ăn qua, hoặc không thì cũng đã từng ngửi qua. Hôm nay lão tải một số hàng ra Luy– lâu bán. Chẳng

hay nhị vị có dắt hàng cho không?

Phương Anh cười:

– Nếu thực vậy, thì ra lão gia không có ý gì khác ư? Vì mười ngày qua,

tôi thấy đệ tử Phạm gia tải nước mắm hơi nhiều hơn hàng ngày. Lại nữa họ đều là những người võ công cao cường. Võ công của họ là võ công Đào

gia, chứ không phải của Phạm gia.

Phạm Bách suy nghĩ:

– Có lẽ hai con quỷ này nó đã khám phá ra kế hoạch của mình rồi chăng?

Song ông vẫn nói lảng:

– Phạm mỗ xuất thân là đệ tử Đào gia, thì võ công Đào gia, Phạm gia có gì khác nhau đâu?

Vũ Hỷ cười gằn:

– Tiên sinh bằng ấy tuổi, mà nói năng còn hồ đồ như con nít vậy. Đừng

hòng lấy vải thưa mà che mắt thánh. Tiên sinh là tục gia đệ tử Đào gia,

võ công tầm thường thôi. Đằng này trong những người đi theo, đều có võ

công tuyệt luân cả. Họ là nội đồ của Đào gia. Ta nghe Đào gia làm phản,

Thái-thú Cửu-chân sức giấy đi khắp thiên hạ, ai lấy được đầu Đào Thế

Kiệt, Đinh Đại thì được thưởng 1.000 lượng vàng, ai bắt một nội đồ của

Đào gia thì được thưởng 500 lượng. Ai bắt được ngoại đồ của Đào gia thì

được thưởng 200 lượng. Trong đám người theo lão, ít ra có ba nội đồ, 50

ngoại đồ và khoảng 60 gia đinh.

Đào Kỳ nghe Vũ Hỷ nói, thì mừng lắm. Như vậy bố, mẹ, cậu, mợ, anh chị,

suy huynh chưa ai bị bắt. Có lẽ tất cả đang trên đường đào tẩu, nên thái thú mới treo thưởng để bắt.

Phương Anh chỉ Hoàng Thiều Hoa và Đào Kỳ:

– Hai người này có phải là đệ tử Đào gia chăng?

Hoàng Thiều Hoa hiên ngang bước ra nói:

– Đúng, ta là tam đệ tử cuả Đào gia. Nếu hai người có bản lĩnh thì lại đây bắt mà nạp cho người Hán.

Dứt lời nàng rút kiếm phóng một chiêu thần tốc vào mặt Phương An


Lamborghini Huracán LP 610-4 t