Bạch Nhật Quỷ Hồn - Full

Bạch Nhật Quỷ Hồn - Full

Tác giả: Ưu Đàm Hoa

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323435

Bình chọn: 7.5.00/10/343 lượt.

người kia phải là một cao thủ ở Trung Nguyên, hoặc ở phía Bắc Hoàng Hà.

Lão nhận ra vẻ thất vọng của Thiên Nhi, mỉm cười nói tiếp:

- Lão phu có một vị biểu huynh tên Chu Minh là chủ nhân Lạc Hà Đại Tửu Lâu ở Lạc Dương. Chu Minh trước đây từng là khách võ lâm, nổi danh Nhất Bất Thông, kiến văn rộng như biển. Thiếu hiệp cứ đến đấy hỏi lão sẽ tìm ra người tóc hung!

Hận Thiên mừng rỡ, và không khỏi thắc mắc:

- Vì sao lão ta lại có danh hiệu kỳ quái ấy?

Chủ lão cười khà khà:

- Chu biểu huynh tự hào rằng chỉ không biết có một điều, đó là việc sau khi chết. Ngoài ra, bất cứ điều gì lão cũng kiến giải được!

Nói xong, lão rời bàn về quầy biên một bức thư giới thiệu Hận Thiên với Nhất Bất Thông.

Chờ Thiên nhi ăn xong, Chu lão trao thư và nói với giọng thân tình:

- Đường đến Lạc Dương xa hơn hai ngàn dặm, lão phu xin biếu tặng thiếu hiệp con tuấn mã để đỡ chân!

Hận Thiên thản nhiên đáp:

- Ta không biết cỡi ngựa!

Chu lão nghiêm giọng:

- Lão phu cũng từng là khách giang hồ, nên nhận ra thiếu hiệp có luyện qua khinh công. Vì vậy, việc cưỡi ngựa không có gì là khó cả. Hơn nữa, con tuấn mã này rất hiền và ngoan ngoãn.

Hận Thiên biết mình không thể đi bộ đến Lạc Dương. Đành chấp thuận:

- Chu lão đã có lòng, ta xin tuân mệnh!

Chu Duy Diễn mừng rỡ, đưa Thiên Nhi đến mảnh sân rộng rãi phía sau, dạy cho nó thuật kỵ mã!

Đến chiều thì Hận Thiên đã điều khiển tuấn mã rất thành thục. Chu lão giữ cậu bé ngủ lại một đêm, sáng hôm sau mới kên đường.

Hận Thiên bắt đầu có cảm tình với lão già phúc hậu họ Chu, nhưng tuyệt đối không hé răng tiết lộ lai lịch cũng như mối hận thù của mình! Nó chỉ nhờ Chu chưởng quỷ định giá giùm số châu báu mà mẫu thân đã để lại!

Theo lời khuyên của Chu lão, Hận Thiên đi về hướng Tây Bắc để đến Hán Khẩu, tồi từ đây mà ngược về Bắc. Như vậy sẽ nhanh hơn vì đường quan đạo rộng rãi, bằng phẳng

Sáu ngày sau, Thiên Nhi vòng qua mạn Nam của hồ Bà Dương, ghé vào thành Nam Xương dùng bữa

Nam Xương là thủ phủ của đất Giang Tây, trù phú, thịnh vượng gấp bội Thượng Nhiêu. Đường trong thành người ngựa qua lại tấp nập, ai nấy đều sửng sốt, dán mắt vào cậu bé sơn cước quái dị và xinh đẹp.

Hãn Thanh thản nhiên rẽ về hướng Đông Thành, tìm đến tòa Vọng Hồ Đại Tửu Lâu. Tòa nhà này nằm gần bờ Tây hồ Bà Dương, và nhờ vào vị trí thuận lợi ấy mà trở nên nổi tiếng. Tất nhiên cũng phải tính đến kiến trúc đồ sộ và tay nghề của đầu bếp!

Mông Diện La Sát xuất đạo từ năm mười bảy tuổi, dong ruổi khắp chốn nên chẳng lạ gì tòa Vọng Hồ này. Vì vậy, Thiên Nhi nhớ lời mẹ mà tìm đến đấy.

Hoàng hôn đã buông, ánh tà dương mùa hạ đỏ hồng khiến cảnh hồ Bà Dương cực kỳ diễm lệ. Trận mưa mai vũ tháng sáu như rải ngọc trên mặt nước. Chính vì vậy mà lầu tên Vọng Hồ tửu lâu chật ních người, bàn nào cũng có thực khách.

Hận Thiên đảo mắt nhìn quanh, thấy bàn cạnh lan can chỉ có một người ngồi. Đó là một kiếm sĩ trẻ tuổi, mặc võ phục màu thanh thiên, dung mạo anh tuấn, phong lưu. Chàng ta tuổi chừng đôi mươi, thần thái cao ngạo, những đôi mắt tinh anh kia thỉnh thoảng lại dại đi, khi thì liếc về phía một bàn gần đấy.

Mục tiêu của chàng ta là một nữ lang áo vàng tuổi đôi chín, tuy mặc võ phục nhưng lại lộ rõ vẻ đẹp đoan trang thùy mị. Nữ nhân không ngồi một mình mà còn có ba tỳ nữ áo xanh hầu trà.

Hận Thiên bước đến hầu bàn của chàng hiệp sĩ kia, hòa nhã bảo:

- Mong huynh đài cho phép tiểu đệ được chung bàn.

Khẩu khí của Thiên Nhi giờ đây lễ độ hơn trước đó là nhờ những lời giáo huấn của chủ nhân Mỹ Hương Tửu Lâu Chu Duy Diễn. Lão biết cậu bé xuất thân từ chốn núi rừng, kém phần lễ nghia, nên đã dạy cho cách xưng hô đúng phép!

Phùng Lệ Phi dạy con đủ cả, chỉ thiếu có phần lễ mạo. Điều ấy cũng hiểu vì hai mẹ con chẳng hề tiếp xúc với ai cả.

Nhưng tiếc rằng những lời lễ độ của Thiên Nhi lại được đáp trả rất phủ phàng! Đối phương đã nhận ra cậu bé mặc áo da báo kia còn xinh đẹp hơn mình, bất giác sinh lòng đố kỵ. Gã lạnh lùng nói:

- Hạng người mọi rọ như ngươi đâu đáng ngồi chung với bổn thiếu gia!

Hãn Thanh choáng váng, không ngờ một người phong nhã lại có thể thốt ra những lời cay độc như vậy. Đôi măt Thiên Nhi lóe lên ánh phẫn nộ, định xuất thủ. May thay, nữ lang áo vàng đã lên tiếng:

- Người ta không bằng lòng thì thôi, hiền đệ hãy sang ngồi với ngu tỷ!

Vừa kịp lúc Thiên Nhi nhớ đến lời giáo huấn của tiên mẫu, nuốt giận bước đi. Hoàng y nữ lang ân cần kéo chiếc ghế trống cạnh mình mời. Hận Thiên ngồi xuống.

Mùi u hương và son phấn từ mái tóc huyền, từ thân thể nữ lang tỏa vào mui Thiên Nhi, khiến nó nghe là lạ.

Hận Thiên lạnh lùng, gọi tiểu nhị dọn mấy ăn và ấm trà Long Tĩnh thượng hạng. Tất nhiên, Thiên Nhi phải gọi đúng những món mà mẫu thân đã kể. Tình cờ, đấy lại là hai món thượng đẳng của lâu, giá đắt kinh khủng.

Gã tiểu nhị tròn mắt gãi đầu, lưỡng lự. Gã sợ cậu bé sơn dã kia không đủ tiền trả. Hoàng Y nữ lang hiểu ý, cười bảo:

- Ngươi cứ làm theo ý vị hiền đệ này! Y là khách của ta!

Tên tiểu nhị phấn khởi, cao giọng báo cho chưởng quầy nghe:

- Bát Bửu Hùng Chưởng!

- Lý Ngư Chưng Yến Sào!

Tay gấu và yến s


Insane