Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3217255
Bình chọn: 8.5.00/10/1725 lượt.
xuống, lại bị lão dùng chưởng hút mất. Phút
chốc cả mười Thần-ưng đều bị bắt. Lạ thay, mười Thần-ưng bị áp lực bàn
tay lão bà, không sao bay được.
Trưng Đế thấy vậy. Vẫy tay bảo Quách A:
– Sư muội, không được động thủ.
Binh-bộ thượng thư Chu Bá đứng ngoài nhìn thấy dáng dấp lão bà rất quen
thuộc. Trong nhất thời ông không nhớ ra đã gặp lão ở đâu. Ông hỏi:
– Xin cao nhân cho biết phương danh, quí tính.
Bà-lão cười nhạt:
– Các người tự nhận nghĩa hiệp, mà ta đánh trống xin vào trình bày kế
sách. Các ngươi không được lời chào hỏi. Cũng chẳng kéo ghế mời ta ngồi. Vì vậy ta mới bảo trời đất rộng. Mà chẳng có ai.
Bà lạng mình, chỉ thấy bóng trắng thấp thoáng, bà đã rút được kiếm đeo
phía sau Quách A. Uốn cong người, nhảy vọt lên không, bà lão quay đến
năm vòng liền, đáp xuống trước mặt Phương-Dung. Ánh kiếm đã loé lên đưa
vào cổ nàng, Phương-Dung nhảy lùi liền bốn bước, tay nàng rút kiếm phản
công. Song bà lão cũng nhảy theo, mọi người chỉ thấy hoa mắt lên,
Phương-Dung với lão bà đã chiết được trên mười chiêu.
Trưng Đế hỏi Chu Bá:
– Sư thúc! Người nghe nhiều, biết rộng! Có thấy nói trong phái Long-biên còn nữ cao nhân nào khác ngoài Nguyễn Phan tiên sinh không?
Chu Bá ngơ ngẩn xuất thần, một lúc rồi nói:
– Thần chưa từng nghe qua.
Quách A, Trần Năng sợ lão bà là gian tế, truyền dẫn Thần-hổ, Thần-báo, Thần-ưng bao vây kín như thành đồng vách sắt.
Giữa vòng vây, lão bà với Phương-Dung quấn lấy nhau như hai quả cầu bạc. Không ai đủ nhãn lực phân biệt được kiếm của người nào. Trưng Nhị nói
với Trưng Đế:
– Kiếm pháp hai người cùng một môn hộ. Phương-Dung tuổi trẻ, thông minh. Lão bà kinh nghiệm, nội lực thâm hậu. Nếu đấu trong vòng ba trăm hiệp,
khó biết ai thắng, ai bại. Còn đấu ngoài ba trăm hiệp, e Phương-Dung
thua vì nội lực kém hơn.
Chu Bá ngơ ngẩn một lúc nói:
– Long-biên kiếm pháp, chỉ người chưởng môn mới học được hết tinh hoa.
Tôi tưởng hiện trên thế gian này, chỉ có Đào Kỳ, Phương-Dung,
Phật-Nguyệt biết xử dụng mà thôi. Không ngờ lão bà này lại cũng biết xử
dụng. Không biết bà là ai? Cứ như tuổi tác, ắt bà ngang vai với nhạc phụ của tôi.
Trần Năng ghé tai Chu Bá:
– Sư huynh coi kìa! Lão vừa xử dụng nội công Tản-viên, vừa xử dụng nội
công Long-biên. Lão khéo léo hợp hai thứ làm một. Cho nên kiếm chiêu khi âm, khi dương.
Hai người đấu được trên bốn trăm hiệp. Trưng Nhị sợ một trong hai người
bị tử thương, Lĩnh-Nam thiệt mất một kiếm khách. Bà bảo Trần Năng:
– Sư thúc vào can hai người ra đi.
Trần Năng vận Lĩnh-nam chỉ, chĩa lên không:
– Xin hai vị ngừng tay!
Miệng nói, bà phóng hai chỉ, véo, véo vào giữa kiếm hai người. Hai người bị chỉ lực Thiền-công mạnh như vũ bão, đẩy kiếm lệch ra ngoài. Cả hai
cùng lùi lại.
Phương-Dung chắp tay hướng lão bà:
– Đa tạ tiền bối nương tay.
Lão bà cười nhạt:
– Nương với chả nương! Ta cố gắng mà không thắng được mi.
Lão chỉ Trần Năng:
– Con nhỏ kia! Nội công của mi rõ ràng của Tản-viên, tại sao lại pha lẫn thứ nội công kỳ lạ. Dường như của phái Liêu-đông?
Câu nói vừa dứt, lão phóng chưởng đánh Trần Năng. Cả triều đình đều kêu
lên kinh ngạc. Vì chiêu bà phát ra tên Ngưu hổ tranh phong của Tản-viên. Công lực mạnh như núi lở băng tan.
Trần Năng không dám khinh thường. Bà vận khí ra Thủ-tam-dương kinh đỡ.
Bình, lão bà tóc dựng ngược, mắt lộ vẻ kinh khủng. Còn Trần Năng lui lại đến hai bước. Thắng bại đã phân.
Chu Bá đứng ngoài lược trận, kinh hãi nghĩ:
– Công lực sư muội hơn ta nhiều. Mà đối chưởng với lão bà này, còn bị
sút kém. Ta tưởng trên đời chỉ có Đào Kỳ với sư phụ, có thể thắng được
sư muội mà thôi. Lão là ai mà hết xử dụng kiếm pháp Long-biên đến xử
dụng chưởng Tản-viên?
Lão bà cười nhạt:
– Khá lắm! Thì ra lão già chưa chết Trần Đại-Sinh đã dốc túi truyền cho mi bản lĩnh một đời của lão. Hãy đỡ chưởng nữa của ta.
Lão bà vung tay ra chiêu Ngưu tẩu như phi. Chưởng phong không có gió
lộng. Đúng là chưởng âm nhu. Trần Năng không dám coi thường. Bà vận
Thiền-công Vô ngã giả tướng, cũng phát chiêu Ngưu tẩu như phi. Chưởng
không có gió. Hai chưởng gặp nhau, sùy một tiếng. Cả hai đều lùi lại.
Lão bà ngơ ngẩn, tay ôm chưởng xuất thần suy nghĩ. Mắt mơ màng nhìn vào không gian xa vời.
Phương-Dung vẫy mọi người lùi lại.
Lúc đầu thấy lão bà dùng thân pháp Long-biên. Phương-Dung tưởng bà là
cao nhân bản phái. Sau khi chiết trên bốn trăm chiêu. Bà mới thấy kiếm
chiêu của lão bà không hoàn toàn giống Long-biên. Đôi khi còn pha thêm
nội lực Tản-viên vào nữa. Kiếm pháp của bà nhiều chỗ sai lạc. Song lão
bà kinh nghiệm chiến đấu, nên mới chống nổi.
Lão bà nói với Trần Năng:
– Ta lầm! Lúc đầu thấy chỉ lực của mi làm mất nội lực của ta. Ta cho
rằng mi xử dụng nội công Liêu-đông. Song qua chưởng vừa rồi, dường như
mi xử dụng một thứ nội công quang minh chính đại, hóa giải chưởng lực
của ta. Nội lực mi tới trình độ này, ta e hơn cả Lê Đạo-Sinh. Ai dạy mi
nội công đó.
Trần Năng lễ phép:
– Người dạy tiểu nữ không biết võ công. Ngài người Tây-Trúc, pháp danh Tăng-Giả Nan-Đà.
Lão bà khách khí hơn:
– Ta muốn lĩnh giáo mấy