Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3217130
Bình chọn: 9.5.00/10/1713 lượt.
nhảy lui về sau hai
bước, phóng Lĩnh-nam chỉ đỡ chưởng của bà. Song áo ông đã bị rách hở cả
vai lẫn ngực.
Lại đến lượt lão bà la lên một tiếng kinh ngạc:
– Đúng! Ngươi họ Chu song tên không phải là Bá mà là Đức-Anh. Ngươi tên Chu Đức-Anh.
Chu Bá kinh ngạc. Ông lùi lại:
– Xin lão bá dạy cho ít lời.
Lão bà ngồi xuống ghế cười nhạt:
– Còn dạy gì nữa. Ngươi lại đây ta nói cho mà nghe.
Chu-Bá đến bên cạnh lão, nhưng ông ớn lão ra tay bất thần. Ông vận công đề phòng. Bà ghé tai nói nhỏ mấy câu. Chu Bá lắc đầu:
– Tôi không tin.
Lão bà cười nhạt:
– Ngươi không tin ư? Ta nói ra cũng không sao. Khi ngươi được một tuổi.
Ngươi bị chó cắn vào vai trái. Đến nay thẹo vẫn còn. Giữa vú trái ngươi
có mụn nốt ruồi đỏ. Như vậy đủ chưa? Ngươi là cháu ta. Ta là cô ngươi.
Ngươi giống anh ta như đúc.
Chu Bá kinh hoàng, đến trước lão bà quì gối:
– Cháu kính cẩn ra mắt Cô mẫu.
Lão bà, để cho Chu Bá lạy đủ bốn lạy. Bà ôm đầu Chu Bá khóc:
– Cháu ơi! Cô cứ tưởng cháu chết rồi! Không ngờ cháu còn sống trên thế gian này. Giòng họ Chu của ta không tuyệt tự.
Từ hồi có trí nhớ, mối khổ tâm, đau đớn trong lòng Chu Bá, dằn vặt ông,
vì ông không biết rõ nguồn gốc mình: Cha, mẹ, họ hàng, sinh quán ở đâu.
Ông ở với một nhũ mẫu mù lòa, câm điếc. Bà không biết chữ. Bà làm lụng
cực kỳ vất vả để nuôi ông. Hàng xóm cho biết: Hồi ông được ba tuổi, nhũ
mẫu bồng ông đến trang Thái-hà xin cư ngụ. Bà bị thương tích đầy người.
Lê Đạo-Sinh thương tình, cho thầy thuốc cứu trị. Bà không chết, song trở thành tàn tật. Bà được trao cho việc đan chiếu, đan rổ, sống qua ngày.
Đến khi Chu Bá lớn lên, học hành thông minh. Lê Đạo-Sinh thu làm đệ tử.
Ông được Lê gả con gái cho. Từ đấy ông sống một cuộc đời giàu có, sang
trọng. Song nỗi khổ tâm về xuất thân, vẫn không được giải. Có lần Lê
Đạo-Sinh úp mở cho ông biết: Cha mẹ ông trước đây, từng khởi nghĩa phục
Việt, bị thất bại, cả hai đều tử trận. Ông hỏi thêm, Lê lắc đầu, trả lời không biết.
....
Trước kia thân phụ Chu Bá xuất thân là một lạc hầu, có chí lớn. Năm Chu
Bá được ba tuổi. Ông cùng vợ, và em gái tên Chu Tái-Kênh khởi binh phản
Hán phục Việt. Được nửa năm sau, nghĩa quân bị đánh tan. Song thân Chu
Bá chết tại trận. Tái-Kênh vừa chiến đấu, vừa ôm Chu Bá chạy trốn. Quân
Hán đuổi theo bao vây trùng trùng điệp điệp. Tái-Kênh chiến đấu cho đến
lúc ngã xuống không biết gì nữa.
Khi nàng tỉnh dậy, thì thấy mình nằm trên giường, người đầy vải băng bó. Một trung niên nam tử xuất hiện bưng nước cho nàng uống. Nàng hỏi:
– Đây là đâu? Cháu tôi đâu?
Trung niên nam tử xưng mình họ Trần tên Đại-Sinh. Ông cho biết, chính
ông đã xung vào vòng vây quân Hán, cứu được Tái-Kênh ra. Còn đứa cháu.
Trong lúc chiến đấu, bị thất lạc mất.
Tái-Kênh dưỡng bệnh ở trang ấp Trần Đại-Sinh ít lâu sau thì khỏi. Nhà
tan, cửa nát, nàng không còn chỗ dung thân. Trần Đại-Sinh tỏ ý lưu nàng ở lại trang của ông. Hai người cách nhau đến hai mươi tuổi. Trần Đại-Sinh đã đến tuổi bốn mươi. Còn Tái-Kênh mới ở tuổi hai mươi. Ông chưa cưới
vợ. Hai người hàng ngày trao đổi võ công. Bấy giờ Trần Đại-Sinh mới biết nàng thuộc phái Long-biên. Chỉ một năm, hai người thương yêu nhau. Họ
thành vợ chồng. Một năm sau, Tái-Kênh sinh ra đứa con gái. Nàng đặt tên
là Trần Thiếu-Lan.
Hai vợ chồng sống bên nhau suốt hai mươi năm đầm ấm. Năm Thiếu-Lan hai
mươi tuổi. Ông bà gả cho đệ tử phái Long-biên tên Trần Anh. Năm sau
Thiếu-Lan sinh đôi, đẻ ra Quỳnh-Hoa, Quế-Hoa. Hai vợ chồng Trần Anh là
người có chí lớn. Ông bà liên lạc với anh hùng thiên hạ, định khởi binh
phản Hán phục Việt. Trần Đại-Sinh khuyên không nên, vì chưa đến lúc,
phải ẩn nhẫn, chờ khi tiềm lực đủ, hãy phất cờ. Còn như khởi binh sớm
chỉ thêm mất mạng vô ích. Tái-Kênh không chịu, đòi khởi binh ngay. Thế
là hai vợ chồng Trần Đại-Sinh bất hòa.
Ông khuyên bà:
– Phàm muốn khởi binh làm đại sự, cần kết hợp anh hùng thiên hạ. Người
người đồng tâm, mới hy vọng thành công. Nay nhà mình, tôi không có trang ấp. Lực lượng của ta chỉ có một trang của Trần Anh, tráng đinh chưa quá ngàn người. Nếu như ta bất thần khởi binh, giỏi lắm chỉ đủ sức đánh
chiếm một huyện. Sau đó quân Hán các nơi kéo đến, sức người đã không đủ
chống giặc, còn lương thảo không đủ nuôi quân trong ba tháng. Thế mà ta
khởi binh thì tan nhà cửa nát vô ích mà thôi.
Tái-Kênh cương quyết:
– Cách đây hai mươi năm, anh tôi khởi binh. Tuy không thành công, cũng
đốt được ngọn lửa phục quốc lên. Nay Tích Quang đang núp sau đại nghĩa:
Đem văn hiến Trung-nguyên dạy dỗ man di mọi rợ. Ông không thấy dân chúng cúi đầu ca tụng chúng như bậc thánh đó sao? Tôi muốn khởi binh, truyền
hịch kể tội y, lột mặt nạ giả nhân giả nghĩa, mưu Hán hóa người Việt.
Ông không muốn giúp tôi với con cũng được. Ông nên lánh mặt đi. Chúng
tôi nguyện đem cái chết đền ơn Quốc-tổ.
Bà cầm thanh kiếm bẻ làm đôi thề:
-Nếu tôi thành công. Ông đừng vác mặt về nhìn mẹ con chúng tôi. Ngược
lại, tôi thất bại, dĩ nhiên tôi chết. Ông cũng không cần thương xót, làm gì.
Thấy vợ, con gái, con rể nhất quyết khởi binh. Ông rủ Nguyễn