Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328523
Bình chọn: 9.00/10/852 lượt.
Tây-Hán họ không khổ, không sướng. Đến khi Xích Mi, Vương
Mãng chiếm, họ khổ vô cùng. Sau khi Thục chiếm họ rất sung sướng. Bây
giờ lại thuộc Hán, họ khổ như hồi Xích Mi cai trị. Cho nên chúng tôi có
cảm tưởng mình giúp kẻ bất nhân, đánh người nhân. Do đó trong tiệc chúng tôi không vui, họp nhau đây tìm hiểu sự thực.
Nghiêm Sơn ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
– Ta rời Quang-Vũ sang Lĩnh-nam đúng lúc chiếm Kinh-châu, nên không biết sau đó việc nội trị thế nào. Chúng ta là nghĩa hiệp, các vị nghiên cứu
xem Thục có điều gì khiến dân chúng sung sướng; Hán có điều gì khiến dân chúng đau khổ, chúng ta bỏ những điều khổ cho dân, làm những gì hạnh
phúc cho dân. Đặng Vũ tuy thống lãnh đạo quân này, nhưng ta ở trên.
Thiên tử cho ta trọn quyền thay người, các vị đề nghị gì, ta sẵn sàng
theo. Thiên tử là ta, ta là các vị. Vậy các vị đề nghị đi.
Vi Đại-Sơn tiếp:
– Ngoài trận lão thấy Vũ Chu anh hùng khí phách hiên ngang. Tướng sĩ
Thục bị bắt, đều chịu chết chứ không chịu hàng. Họ giống chúng ta, chúng ta chẳng nên đánh.
Trần Năng lắc đầu:
– Lão bá nói thế thì đúng rồi, nhưng chúng ta cần giúp Quang-Vũ để phục
hồi Lĩnh-nam. Vì vậy dù biết đánh người nhân cũng phải ra tay. Phục hồi
đất nước trên hết.
Câu nói của Trần Năng làm mọi người tỉnh ngộ.
Sáng hôm sau Nghiêm Sơn gọi Đặng Vũ đến nói:
– Đặng đại tư-mã tài ba lỗi lạc, hãy lo chiếm Xuyên-khẩu vào Thành-đô.
Ta với quân sư Phương-Dung đi Hán-trung ngay, hầu gặp Xa-kỵ đại tướng
quân Ngô Hán, duyệt xét tình hình thế nào mới được. Việc quan trọng nhất ta muốn nói với Đại tư-mã rằng: Đất Ích-châu là nơi trước đây Cao-tổ
nhà Hán ẩn náu, sau quật khởi đánh Sở bá vương. Vì vậy tướng quân đi đến đâu cũng phải lấy nhân nghĩa đối với trăm họ, đó là điều cần thiết vậy.
Đặng Vũ, Trưng Nhị tiễn Nghiêm Sơn, Phương-Dung lên đường. Thông thường
các tướng soái đi đâu, binh tướng theo hầu cả hàng vạn để bảo vệ. Nhưng
Nghiêm Sơn, Phương-Dung là người võ công cao cường, không cần hộ tống.
Vương chỉ mang theo mấy thần ưng làm phương tiện liên lạc, với mười tiễn thủ của phái Hoa-lư.
Tiễn Nghiêm Sơn đi rồi, lúc trở về Hồ Đề nói với Đặng Vũ:
– Ngày mai mình chuẩn bị đánh thành Xuyên khẩu. Ở không buồn quá!
Đặng Vũ rùng rình chưa muốn tiến công, cho tới một hôm tế tác báo cho
biết Thành-đô đang rúng động vì đạo quân phía Nam đã tiến tới
Long-xương, Hán-nguyên. Đạo Lĩnh-nam tạm ngừng tiến công để kinh lược
các thành trì, thiết lập hệ thống cai trị, đồn ải cho an toàn mới vào
Thành-đô. Còn đạo quân Tây-xuyên đã đánh được Dương-bình quan, chia làm
hai tiến đánh Ba-trung, Kiếm-các. Thành-đô vội đưa binh tướng ra trấn
thủ mặt Nam, Bắc. Công-tôn Thuật lo lắng vô cùng. Đặng Vũ nghe báo cuống cuồng, vội tập họp tướng sĩ đánh Bạch-đế, Xuyên-khẩu càng gấp càng tốt. Trưng Nhị biết tâm lý y, nàng nên cứ rùng rình không lên tiếng.
Đặng Vũ hỏi:
– Trưng quân sư, bây giờ chúng ta phải tiến quân cho mau mới được.
Trưng Nhị giả vờ:
– Được, vậy chúng ta chiếm Xuyên-khẩu, rồi chia quân ra làm ba. Một đánh Bạch-đế, một đánh Vũ-khê, một đánh Vũ-lăng được chăng?
Đặng Vũ muốn đánh nhanh, không đồng ý:
– Theo ý tôi, ta tiến đánh Xuyên-khẩu rồi vây thành Bạch-đế cầm chân
giặc. Ta tiến dọc theo sông Trường-giang đánh Bồ-lăng. Tới Bồ-lăng chia
làm hai, một theo sông Bồ-giang, một theo sông Nê-giang, tiến đến uy
hiếp Thành-đô.
Trưng Nhị càng đủng đỉnh:
– Đánh như vậy thì mau đấy, nhưng những ải phía sau ta chặn đường tiếp
tế, ta kẹt ở giữa thì nguy đấy. Chi bằng ta cứ thong thả mặc cho hai đạo quân kia vào Thành-đô trước.
Đặng Vũ tức đến đỏ mặt lên, nhưng y vì cần Trưng Nhị nên phải nín nhịn, y nói ngọt:
– Trưng cô nương, xin cô nương giúp tôi... Trọn đời tôi nguyện không quên ơn cô nương.
Trưng Nhị thấy đùa như vậy đã đủ rồi, nàng nói:
– Thôi được, hôm nay chúng ta đánh chiếm Xuyên-khẩu, bao vây thành Bạch-đế. Như vậy Đại-tư-mã vừa ý chứ?
Đặng Vũ mừng cuống cuồng lên, bưng ấn kiếm hai tay đưa trước mặt Trưng Nhị:
– Xin Trưng quân sư điều binh cho.
Đặng Vũ sai đánh trống triệu tập quân sĩ đến nghe lệnh. Trưng Nhị lên trước trướng ngồi:
– Hôm Đặng đại-tư mã muốn chúng ta đánh Xuyên-khẩu, nhất quyết giờ Tý
đêm nay phải vào trong thành. Tướng sĩ nào lui thì chém đầu làm hiệu
lệnh dù cấp nào cũng quyết không tha.
Các tướng Hán nghe nói, mặt nhìn mặt ngẩn ngơ. Kiến-oai đại tướng quân Cảnh Yểm đứng lên thưa:
– Thưa quân sư trận đầu quân sư không dùng đến chúng tôi, chỉ dùng các
tướng Lĩnh-nam mà thắng giặc. Hôm trước giặc cùng ta dàn trận thì dễ,
chứ bây giờ tướng giặc võ công cao, quân sĩ tinh luyện, chúng nhất quyết thủ trong thành làm sao mà đánh vào được. Trước đây Đại tư-mã đã cùng
anh em chúng tôi đánh bao phen, chỉ chết uổng sĩ tốt mà thôi. Bây giờ
quân sư bắt phải vào thành giờ Tý đêm nay, thì thực không thể nào được.
Trưng Nhị nhìn Đặng Vũ cười:
– Đại hội quân ở Quế-lâm, quân sư Phương-Dung đã định sẵn kế sách. Chúng ta đánh bại các cao thủ bên giặc, cần thắng một trận để cho giặc mất
nhuệ khí, bấy giờ sẽ đánh thành. Hai vấn đề đầu tiên, chúng ta đã thành
công