Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3211554
Bình chọn: 10.00/10/1155 lượt.
đừng để lộ hình tích.
Nàng lại gọi hàng tướng Hán là Vương Thường, tước mới là Phục-ba tướng quân lại dặn:
– Tướng quân cùng với Giao-long nữ đi tiên-phong kéo cờ Hán giả làm quân Ngô Hán về Trường-an tiếp giá. Huyện lệnh My-thành tất ra đón. Tướng
quân chiếm lấy thành. Cần nhất đừng cho một người nào chạy thoát.
Nhắc lại hai anh em Nguyễn Tín, Giao-Chi, dùng ngựa trực chỉ hướng
Phù-phong. Chiều tối đó tới nơi, Giao-Chi quan sát thành, thấy tường
cao, hào sâu. Nàng nói với Nguyễn Tín:
– Anh coi, thành cao như thế này, mà đánh làm sao vào được?
Hai người nhập thành trời chập choạng tối. Giao-Chi hỏi thăm đường tới phủ thái-thú. Tới nơi, nàng nói với quân canh:
– Ngươi vào báo với Đô thái-thú có sứ giả của Lĩnh-nam vương tới yết kiến trình mật thư.
Lát sau một hán tử trung niên, dáng điệu hùng vĩ đi ra. Giao-Chi nói nhỏ với anh:
– Anh xem, Đô Dương coi bộ to lớn không kém gì sư bá Cao Cảnh-Minh. Lý
Thái-Hiên bảo Đô Dương phong tư tài mạo tuyệt vời quả đúng. Ừ sao những
người thân với Nghiêm đại-ca đều có cử chỉ giống nhau như vậy nhỉ?
Đô Dương bước tới trước mặt. Giao-Chi chắp tay xá, nói tiếng Việt:
– Tiểu muội là Nguyễn Giao-Chi ở đất Lĩnh Nam, cùng anh là Nguyễn Tín, vâng lệnh Lĩnh-nam vương yết kiến Đô sư-huynh.
Đô Dương chắp tay mời:
– Thì ra hai vị là chỗ sư huynh, sư đệ với Nghiêm đại-ca đấy. Xin mời vào. Tôi gốc người Cửu-chân, Lĩnh Nam.
Y nói câu đó bằng tiếng Việt rất rõ ràng. Y còn nhại giọng của Giao-Chi
nói chữ Lĩnh thành chữ Nĩnh làm hai người cười ồ lên. Thế là cả ba không còn khách sáo nữa. Họ chuyện trò như pháo rang. Đô Dương kể những kỷ
niệm hồi thơ ấu cùng Nghiêm Sơn tập võ với nhau, sau đó y theo Nghiêm
Sơn chinh chiến khắp Trung-nguyên. Y nói:
– Trong trận đánh Côn-dương, tôi với Nghiêm đại-ca tả xung hữu đột bắt
Vương Mãng. Nghiêm đại-ca bị thương đến bốn nơi, còn tôi bị thương hết
ba nơi. Chiến trường kéo dài trên 40 dặm. Phía Vương Mãng chết hơn 20
vạn, phía Hán hơn 10 vạn. Trận đánh thực khủng khiếp.
Tới phủ Thái-thú, Đô Dương sai pha trà đãi khách. Phân ngôi chủ khách, y cất tiếng hỏi:
– Nghiêm đại-ca vẫn mạnh khỏe chứ?
Giao-Chi đáp:
– Nghiêm đại-ca vẫn bình thường. Người từ Lĩnh Nam trở về phạt Thục,
thành công. Nay trên đường về Trường-an yết kiến Thiên-tử. Người hiện
đang ở My-thành. Người nhớ đến Đô huynh, sai chúng tôi thỉnh sư huynh
đến My-thành đàm đạo. Nói rồi trình binh phù của Nghiêm Sơn. Đô Dương
kính cẩn cầm lấy để sang bên cạnh. Y hỏi về tình hình Lĩnh Nam và binh
Thục. Giao-Chi cứ sự thực trình bày. Nàng dấu đoạn anh hùng Lĩnh Nam
phản Hán giúp Thục. Đô Dương truyền gia nhân thết tiệc đãi khách. Tiệc
đang giữa chừng, quân vào báo:
– Có Thánh-chỉ khẩn cấp từ Trường-an tới.
Đô Dương vội vàng đứng lên nói:
– Hai em cứ tự tiện, để ta ra tiếp chỉ đã.
Đô Dương đứng lên, Giao-Chi cũng liếc mắt nhìn Nguyễn Tín rồi đi theo.
Tới công đường sứ giả người đầy bụi, chứng tỏ vừa trải qua một cuộc hành trình cực nhọc. Đi theo sứ giả là một võ quan, lưng đeo bảo kiếm tướng
mạo uy nghiêm. Đô Dương quỳ xuống hướng về Trường-an lạy bốn lạy, nói:
– Hạ thần thái-thú Phù-phong, Tân-bình hầu kính cẩn tiếp chỉ.
Sứ giả mở cuộn giấy cầm lên định đọc. Bất thần viên võ quan rút kiếm chém một nhát vào cổ Đô Dương.
Động tác thần tốc vô cùng. Giao-Chi, Nguyễn Tín thất kinh, không kịp đưa kiếm cứu Đô Dương. Hai người xuất chưởng tấn công viên võ quan, để y
phải thu kiếm về tự cứu mình. Y vội chuyển lưỡi kiếm về hướng cổ
Giao-Chi, còn tay trái đỡ chưởng của Nguyễn Tín.
Đô Dương thấy kiếm viên võ quan đánh xuống đầu mình, những tưởng sẽ nguy đến tính mạng, không ngờ được Giao-Chi, Nguyễn Tín cứu. Y lăn mình đi
một vòng, nhảy vọt lên cao. Thì vừa lúc Giao-Chi đã rút kiếm ra đấu với
viên võ quan. Hai kiếm chạm nhau choang choang, tóe lửa. Giao-Chi yếu
thế lui dần. Nguyễn Tín cũng rút kiếm nhảy vào vòng chiến với em. Viên
võ quan kiếm thuật rất tinh vi, nội lực hùng hậu. Nhưng hai anh em
Nguyễn Tín, Giao-Chi hợp lại, khiến y luống cuống. Đô Dương thấy
Giao-Chi thắng thế, y quay lại chụp tên sứ giả. Viên sứ giả lạng người
đi tránh khỏi, rồi phát chưởng tấn công. Đô Dương nhảy lùi lại phía sau, rút thanh kiếm treo trên tường đâm sứ giả, hỏi:
– Các người là ai, mà dám đến đây ám sát ta?
Sứ giả quát lớn:
– Ta tuân chỉ Thiên-tử đến đây bắt phản tặc.
Đô Dương tấn công ba chiêu kiếm liền, đẩy lùi sứ giả hỏi:
– Ngươi bảo rằng tuân chỉ, thế chiếu chỉ đâu? Tại sao chưa đọc chiếu chỉ đã hành thích ta?
Có tiếng nói ở ngoài:
– Đây chiếu chỉ đây.
Một người mặc quần áo đen, rút kiếm tấn công Đô Dương, kình lực mạnh vô
cùng. Đô Dương vung kiếm đỡ. Hai thanh kiếm chạm nhau, Đô Dương cảm thấy cánh tay tê rần. Y quát lớn:
– Quân bây đâu, hãy vào bắt tụi giặc này cho ta.
Khi viên võ quan tấn công Đô Dương, quân hầu đã chạy ra ngoài kêu binh sĩ. Bây giờ binh sĩ tràn vào bao vây công đường.
Đô Dương quát lớn:
– Ngừng tay.
Giao-Chi, Nguyễn Tín ngừng tay nhảy lui lại. Quân sĩ dương cung chĩa vào sứ giả, viên võ quan và người mặc quần áo đen, chỉ chờ Đô Dương ra