XtGem Forum catalog
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212941

Bình chọn: 10.00/10/1294 lượt.

tay Quốc, rồi tát yêu một cái :

– Chúc em lên đường thành công. Sau khi hoàn tất, sư tỷ hy vọng được nghe em hát bản Đào yêu.

Trong các anh hùng thời Lĩnh-nam, chính sử cũng như huyền sử đều chép

rằng Thiều-Hoa là người nhu mì nhất, tình tình rộng rãi, thương yêu sư

đệ, sư muội như con đẻ. Điều này đã đúng với Đào Kỳ. Nàng hơn Đào Kỳ có

năm tuổi. Khi Đào hầu nhà tan, cửa nát không biết sống chết ra sao. Nàng trông coi Đào Kỳ như mẹ trông coi con. Vì vậy suốt cuộc đời Đào Kỳ,

chàng chỉ nghe lời có mấy người. Đứng đầu là cha mẹ, sau đó đến

Thiều-Hoa.

Trời sinh ra phụ nữ có tính nhu thuận, lấy đức dạy dỗ trẻ con. Họ được

đứa trẻ dành cho tình thương đằm thắm. Trần Quốc là đứa trẻ mồ côi, Trần Quốc-Hương mang về nuôi nấng, dạy dỗ. Chính lòng yêu thương quảng đại

của ông làm cho Trần Quốc kính yêu ông vô bờ bến. Từ hôm nàng theo quân

đến giờ, bên cạnh có sư bá Nam-hải. Nhưng bà uy nghiêm quá, nàng thấy

thiếu thân mật. Còn Hoàng Thiều-Hoa, lúc nào cũng ôn nhu đằm thắm với

nàng. Bây giờ Thiều-Hoa lại lấy ngọc đeo trên người tặng cho. Cảm động

quá, không biết nói sao, nàng ôm chặt lấy Thiều-Hoa, rơm rớm nước mắt.

Hai chị em ôm nhau một lúc rồi nàng buông ra nói :

– Em sẽ nhớ lời sư tỷ mãi mãi.

Hai người chuẩn bị hành trang. Hôm sau lên đường. Trên đường đi nàng hỏi Vương Phúc :

– Vương đại-ca, tôi nghe đại-ca văn võ toàn tài, muốn thỉnh thị đại-ca một việc được không ?

Vương Phúc cảm động nói :

– Xin cô nương cứ nói, tôi sẵn sàng.

– Khi tặng ngọc cho tôi, sư tỷ Thiều-Hoa nói chờ tôi trở về hát bản Đào

yêu. Tôi không biết bản này, gặng hỏi ngọn gốc bản nhạc, thì đại sư-bá

dạy rằng, trên đường đi hỏi đại-ca. Vậy Đào yêu là gì ? Là Yêu hoa Đào

hay Con yêu tinh họ Đào ? Hay Cây Đào thành yêu ?

Vương Phúc cười :

– Không phải đâu! Đào là cây Đào, Yêu là tốt tươi. Đào yêu là bài thơ

trữ tình trong thiên Quốc-phong, Kinh-thi. Bài thơ ca tụng đức độ của

người con gái, khi về nhà chồng biết thích nghi, hòa hợp với gia đình

nhà chồng.

– Bài thơ đó như thế nào ? Xin đại-ca giảng cho tôi nghe.

Vương Phúc đọc:

Đào chi yêu yêu,

Chước chước kỳ hoa,

Chi tử vu quy,

Nghi kỳ thất gia.

Đoạn này ý nói có cây hoa Đào tươi tốt. Có người con gái đi lấy chồng,

đối đãi hòa thuận với gia đình nhà chồng. Bài thơ rất phổ thông, vì vậy

sau này, khi chúc tụng một cô gái đi lấy chồng, người ta thường đề trên

lụa mấy chữ:

Chi tử vu quy.

Hoặc

Nghi gia, nghi thất.

Vừa khen đức độ cô gái, vừa chúc may cho cô. Lối viết chữ trên lụa chúc

con gái đi lấy chồng, ý tứ rút trong Kinh-thi. Nó vừa có tính chất bình

dân, vừa có tính chất bác học cổ truyền.

Trần Quốc vẫn chưa hiểu, hỏi:

– Bài thơ có bốn câu thôi ư?

– Còn chứ, tất cả là 12 câu. Tám câu sau là:

Đào chi yêu yêu,

Hữu phần kỳ thực,

Chi tử vu quy,

Nghi kỳ gia thất.

Đào chi yêu yêu,

Kỳ điệp chăn chăn,

Chi tử vu quy,

Nghi kỳ gia nhân.

Nghĩa là cây đào tươi tốt, đầy trái mũm mĩm. Người con gái nhà kia đi

lấy chồng. Đoạn dưới nói : Cây đào tươi tốt trái cây thơm ngon. Người

con gái đi lấy chồng, hòa thuận với cả gia đình nhà chồng.

Ghi chú

Bản dịch của Kim Y Phạm Lệ Oanh:

Cây đào non mơn mởn,

Rực rỡ muôn đóa hoa.

Thiếu nữ vui duyên mới,

Êm hòa đạo thất gia.

Cây đào non mơn, mởn,

Quả núc nỉu đầy cành.

Cô kia vừa xuất các,

Cầm sắt vui duyên lành.

Cây đào non mơn mởn,

Lá óng mượt xanh tươi.

Cô kia về nhà mới,

Gia đình thêm đông vui.

(Thi Kinh Quốc Phong, bản dịch của Kim Y Phạm Lệ Oanh, thủ bút của Trương Cam Khải, Cành-Nam, Hoa-kỳ xb Q1,trg 19-21)

Bây giờ Trần Quốc mới hiểu ý Hoàng Thiều-Hoa, nàng liếc nhìn Vương Phúc mặt đỏ lên. Để đánh trống lảng, nàng hỏi :

– Vương đại-ca có bản nhạc này không ?

Vương Phúc đáp :

– Có chứ. Bản nhạc thường dùng để tấu khi đưa cô dâu về nhà chồng.

Chàng mở bọc, lấy khúc nhạc hai tay đưa cho Trần Quốc. Trần Quốc liếc qua, rồi cầm cây đàn bầu bên cạnh dạo lên, cất tiếng hát.

Vương Phúc lấy ống tiêu trong bọc ra, để lên môi, hòa tấu. Một người là

danh gia đệ tử của môn phái có hàng nghìn năm kinh nghiệm âm nhạc. Một

người là đấng tài hoa đất Thục. Tiếng tiêu, tiếng đàn bầu hòa lẫn với

tiếng hát Trần Quốc. Tài ở chỗ là ngựa vẫn vỗ vó dòn dã trên đường, mà

tiếng đàn, tiếng tiêu, tiếng ca không bị ngắt quãng. Ca hết Trần Quốc

nói :

– Khúc nhạc này âm điệu vui quá nhỉ?

Hai người phi ngựa đi Mỹ-cơ. Thái-thú Mỹ-cơ tên Trần Ngọc-Thái, trước y

là tướng dưới quyền Vương Phúc, mới được Vương Phúc tiến cử với Đào Kỳ. Y ra ngoài thành đón tiếp :

– Không biết đại-nhân với cô nương đến có chuyện gì dạy bảo không ?

Vương Phúc nói :

– Tôi cần một con thuyền buôn thực lớn, ngày mai dùng đường thủy, nhập Kim-sa giang, theo Kim-sa giang đến Giang-an.

Trần Ngọc-Thái nói nhỏ :

– Tiểu nhân nghe tin hôm qua có trận đánh ở Giang-an. Thành Giang-an bị

một đạo quân từ trên núi đổ xuống đánh úp. Thái-thú bị bắt phải đầu

hàng. Nghe nói ở Long-xương, Trấn-đông đại tướng-quân của Thục tử trận,

thành cũng mất rồi, không rõ đạo quân nào ? Từ đâu tới ?

Trần Quốc nghe nói mừng khôn tả, nghĩ thầm :

– Hai ông cụ Tri