Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214383
Bình chọn: 8.5.00/10/1438 lượt.
i Cảnh-Kiệt:
– Đại-ca dùng tài Thần-nỏ phải không? Hai người bị bắn cùng một bộ vị rất cân đối. Tài thực. Thôi đại-ca cho giam họ lại.
Phương-Dung sai quân sĩ đem cỏ khô lên mặt thành đốt, lửa bốc cao, lại cho quân reo hò thật lớn. Cao Cảnh-Anh hỏi:
– Sư muội định làm gì thế?
Phương-Dung giải thích:
– Tôi làm thế để Công-tôn Thi biết Ba-trung bị đánh, tất y sai quân về
cứu viện, y sẽ bị Hán-trung thứ-sử phục tại Nam-giang tiêu diệt.
Đêm đó Nghiêm Sơn đốt củi để quân sĩ sưởi, giết trâu bò làm tiệc chiến
thắng tưng bừng. Phương-Dung ghé tai Nghiêm Sơn nói nhỏ mấy câu. Nghiêm
Sơn cười, gật đầu đồng ý. Vương cùng Phương-Dung, Cao Cảnh-Kiệt uống
rượu trong trướng, giam Đức-Hiệp, huyện-lệnh phòng bên cạnh. Rượu được
vài tuần, một tên quân giả làm sứ giả của Công-tôn Tư vào thưa:
– Tiểu nhân là Nhật-Thanh, thái giám hầu cận của Thái-tử. Thái-tử sai
tiểu nhân đến đây yết kiến Vương-gia. Như Thái-tử đã hứa, người bỏ
Dương-bình quan, Kiếm-các, Võ-đô, Nam-bình, Bình-võ, Giang-du cho quân
Hán. Hôm nay người án binh bất động để Vương-gia đánh Công-tôn Thi. Xin
Vương-gia mau tiến vào Thành-đô, Thái-tử sẽ làm nội ứng.
Nghiêm Sơn giả vờ say nói:
– Ta hứa tấu với Kiến-Vũ thiên tử phong cho Thái-tử làm Hán-trung vương, cai quản Ích-châu, Tây-xuyên. Lời hứa này không sai. Hôm rồi Thái-tử đã cùng với Quân-sư của ta là Phùng cô nương, tấu nhạc dưới tuyết để cho
ta lấy Dương-bình quan. Ta hứa gả Phùng cô nương cho Thái-tử.
Phương-Dung tiếp:
– Ngươi có công làm việc nảy ta thưởng cho ngươi trăm lạng bạc, ba viên bảo thạch. Thôi ngươi về đi.
Trong này Đức-Hiệp, huyện-lệnh nghe rõ ràng. Đức-Hiệp nhìn thấy trên
tường có con dao. Y đứng dậy dùng chân móc con dao xuống. Lấy chân cắp
dao, cắt dây trói cho huyện-lệnh. Huyện-lệnh thoát khỏi, dùng dao cắt
dây trói cho Đức-Hiệp. Hai người vọt khỏi cửa sổ, biến vào đêm tối đầy
tuyết.
Đến khi tiệc tan. Phương-Dung mở cửa phòng giam Đức-Hiệp, thấy hai người đã biến mất. Nàng mỉm cười nói với Nghiêm Sơn:
– Nhà Công-tôn sắp giết nhau đến nơi rồi. Chúng ta vào Thành-đô trước Tết, thế là xong.
Nghiêm Sơn sai Hành-quân Tư-mã Vương Bá ở lại trấn thủ thành Ba-trung.
Còn bao nhiêu lương thảo chuyển vận về Kiếm-các. Vương với Phương-Dung
về tới nơi thì Sử Hùng cũng tới. Y báo cáo toàn thắng, giết chết bên
Thục hơn vạn quân, nhưng bị một phụ nữ người Lĩnh-nam đánh y ba chưởng, y ngã ngựa bị thương suýt nữa bị giết.
Nghiêm Sơn gnạc nhiên hỏi:
– Võ công người ấy như thế nào?
Y chỉ Quế-Hoa nói:
– Giống hệt cô nương này.
Phương-Dung nhìn Nghiêm Sơn, cả hai cùng kêu lên :
– Không lẽ là Vũ Phương-Anh ?
Khất đại-phu gọi Sử Hùng tới xem mạch y, rồi nói :
– Quả nhiên người đánh Thái-thú là Vũ Phương-Anh. Vì ta thấy Thái-thú bị trúng chiêu Thanh-ngưu qui gia. Nội lực là nội lực Tản-viên.
Nói rồi ông vận khí tay trỏ, chĩa vào đỉnh đầu Sử Hùng. Một lát sau trên đầu Sử có khói trắng bốc lên, y rùng mình đứng dậy, cái đau nhức khốn
khổ đã biến mất. Sử cúi đầu tạ ơn Khất đại-phu.
Các tướng tề tựu đông đủ. Nghiêm Sơn thăng trướng nói :
– Chúng ta phải diệt Công-tôn Thi ngay. Các vị có ý kiến gì không ?
Khất đại-phu đề nghị :
– Bây giờ các thành Võ-đô, Nam-bình, Bình-võ, Hồng-nguyên không bị thụ
địch nữa, nên cử người khác ra đó trấn thủ, cho các tướng Phùng Dị,
Vương Thường, Lai Háp, Chu Á-Dũng về đây để cự địch.
Nghiêm Sơn chắp tay tạ ơn :
– Tạ ơn Thái-sư-thúc dạy bảo.
Vương cho các tướng trẻ ra bốn thành thay cho các đại tướng, chỉ để quân địa phương trấn giữ, quân chiến đấu thì mang về. Vương nói với Phùng
Vĩnh-Hoa :
– Sư muội văn võ toàn tài, các tướng lĩnh đều sợ uy, vậy phiền sư muội ở đây trấn thủ Kiếm-các, Giang-du và Ba-trung, không cho Công-tôn Tư tiến quân cứu em. Để tôi có thể yên tâm diệt Công-tôn Thi.
Phùng Vĩnh-Hoa cười khúc khích. Nghiêm Sơn hỏi :
– Tại sao sư muội lại cười ?
– Tôi cười vì đại ca khéo dùng người quá. Đại-ca định dùng tôi tấu nhạc
với Công-tôn Tư, để đại-ca giết em y phải không ? Đại-ca không sợ tôi đi theo Công-tôn Tư sao ? Này tôi nói cho đại-ca hay, biết đâu tôi không
động tâm muốn làm Vương-phi đất Thục ?
Nghiêm Sơn tủm tỉm cười. Khất đại-phu xen vào :
– Cháu Vĩnh-Hoa đối với Công-tôn Tư hết hiệu nghiệm rồi. Y bị mất thành, quân hao, ý chí nhụt, còn tâm đâu mà tấu nhạc nữa ? Còn Công-tôn Thi
hiện lương thảo tuyệt, ta chẳng cần đánh làm gì. Cứ cho người chuyển
lệnh cho Trường-yên đại hiệp và Ngô Hán cứ cố thủ trong thành, đợi khi
giặc hết lương rút lui, thì đổ quân ra mà đánh. Mặt khác ta cho một
người có mưu lược chặn đường rút quân của Thi, chỉ một trận là tan.
Nhưng Đức-Hiệp, Phương-Anh đã xuất hiện, có thể sư đệ ta cũng xuất hiện. Phương-Dung phải đi mặt này, hầu đề phòng y. Phương-Dung tiếp lời :
– Vậy thì cháu sẽ mang theo các tướng Phùng Dị, Vương Thường, Lai Háp,
Chu Á-Dũng đánh Công-tôn Thi. Còn Nghiêm đại-ca với Phùng sư-tỷ đánh
Công-tôn Tư. Thái sư-thúc đi theo đạo này, vì bên Thục có nhiều cao thủ
lắm, không tầm thường đâu. Chỉ nguyên Công-tôn Tư đã ngang tay với
Nghiêm đại-ca. Sau khi đánh tan quân Côn
