Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214580
Bình chọn: 8.00/10/1458 lượt.
g-tôn Thi, cháu cùng Ngô tướng
quân đánh vào Lục-giang trấn, bao vây Thành-đô ngăn không cho Công-tôn
Thuật chạy về phía Đông.
Nghiêm Sơn hỏi Phùng Vĩnh-Hoa:
– Sư muội đánh nhau với Công-tôn Tư lâu ngày, sư-muội hiểu rõ hết khả
năng tướng sĩ Hán, Thục, vậy theo ý sư-muội nên đánh Cẩm-dương như thế
nào. Vì Công-tôn Thuật hiện dồn đại quân ở đây để ngăn ta.
Phùng Vĩnh-Hoa im lặng suy nghĩ. Trước mắt nàng là đám quân ở Dương-bình quan khóc như mưa, như gió, khi quân Hán chiếm thành. Biết bao nhiêu
binh tướng Thục tự tử không chịu đầu hàng. Gương mặt thành khẩn của
Công-tôn Tư, y khẩn khoản xin nàng với anh hùng Lĩnh-nam thực hiện lời
giao ước giữa Đặng Thi-Sách với Công-tôn Thiệu. Nhất là giao tình giữa
Thiên-sơn lão tiên với Khất đại-phu. Nàng được thư của Đặng Thi-Sách,
Đào Thế-Kiệt rằng Đinh Đại và Trưng Trắc sang Trung-nguyên quan sát tình hình, rồi đưa ra quyết định tại chỗ, tiếp tục trợ Hán đánh Thục hay có
thái độ khác. Thư tới đã lâu mà sao không được tin tức gì của họ? Nàng
đoán có lẽ giờ này Đinh Đại, Trưng Trắc đến với đạo Lĩnh-nam, bàn kế
sách với Đào Kỳ, Nam-hải nữ hiệp. Vì vậy nàng muốn ngừng tiến quân, chờ
tin tức đạo Lĩnh-nam.
Phùng Vĩnh-Hoa đáp:
– Bây giờ Công-tôn Thuật dồn hết lực lượng ra đối đầu với đạo quân
Hán-trung. Vậy phải báo cho đạo Lĩnh-nam đánh Thành-đô ngay. Nhờ Tham
quân Lê Hữu-Bằng đi với Quế-Hoa đến Việt-tây báo cho Đào hiền-đệ tiến
quân ngay tức thì.
Quế-Hoa khẳng khái nhận lời. Nghiêm Sơn, Phương-Dung cùng gọi riêng Quế-Hoa ra chỗ khuất đưa cho nàng hai chiếc hộp dặn:
– Sư muội đưa hộp này cho Đào sư-đệ và hộp này cho Hoàng sư-tỷ giùm ta.
Quế-Hoa mở to mắt nhìn hai người rồi nheo mắt cười:
– Hai hộp này là cẩm nang diệu kế để Đào đại-ca đánh giặc phải không?
Phương-Dung lắc đầu:
– Không! Đó là quà của Nghiêm đại-ca gửi cho Hoàng sư-tỷ và ta gởi Đào đại-ca.
– Như vậy là quà riêng tức là chuyện riêng chứ không phải chuyện công phải không?
– Ừ đây là chuyện riêng của ta với Hoàng sư tỷ.
– Thế thì tiểu muội không mang đâu.
– Tại sao?
Quế-Hoa nheo mắt:
– Lĩnh-nam vương Tả tướng-quân gửi quà cho Vương-phi. Quân-sư gửi quà
cho phu quân, đây là chuyện riêng tôi không làm. Muốn tôi làm phải trả
công.
Phương-Dung biết Quế-Hoa tính còn trẻ con hay đùa, nàng nói:
– Được sau khi đi về, sư-muội muốn gì ta sẽ tặng.
Quế-Hoa cùng Vương Hữu-Bằng lên đường đến Việt-tây.
Phùng Vĩnh-Hoa đợi Phương-Dung với Nghiêm Sơn trở lại rồi nói tiếp:
– Chúng ta không cần đánh chiếm Cẩm-dương làm gì. Cứ dàn quân dùng dằng
với địch, cho hai đạo kia tiến vào Thành-đô. Vậy ngày mai Nghiêm
vương-gia đi cùng với Thái-sư thúc Khất đại-phu mang theo Thần-nỏ Âu-lạc đến Cẩm-dương, chúng ta trực diện đánh nhau với địch
Sáng hôm sau, Nghiêm Sơn mời Khất đại-phu cùng Vĩnh-Hoa, Thần-nỏ Âu-lạc
tứ hùng đi theo đến Cẩm-dương dàn trận ra cánh đồng. Bên Thục, Thái-tử
Công-tôn Tư cũng dàn quân đối trận. Tuy thành mất, nguy đến nơi, mà
tướng sĩ Thục vẫn khẳng khái, hàng ngũ chỉnh tề.
Quân-sư Thục là Tào Mạnh gò ngựa hỏi:
– Chúng ta đánh nhau mãi, chết nhiều quân quá rồi, bây giờ chúng ta cùng nhau đấu võ, không biết bên Hán có tướng nào nhận không?
Phùng Vĩnh-Hoa thủng thỉnh thúc ngựa ra trước trận:
– Tại sao lại không? vậy chúng tôi để bên Thục cho đầu đề trước.
Trấn-bắc đại tướng-quân Ngụy Đảng phi ngựa ra nói:
– Nhất sinh tôi biết đấu kiếm, đánh chưởng và bắn tên. Vậy có tướng nào dám đấu cùng ta không?
Nghiêm Sơn từng nghe Ngụy Đảng có biệt hiệu là Tiểu Dưỡng Do-Cơ thì biết tiễn thủ của y không phải tầm thường. Trong lần theo Triệu Khuôn mang
quân cứu Ngỗi Hiêu ở Lũng-thượng, khi bị quân Phùng Dị đánh gấp quá,
Ngỗi Hiêu bỏ thành chạy. Một mình Ngụy Đảng trên gò cao với một cây
cung, bất cứ tướng Hán nào tiến lên đều bị bắn chết. Sau đích thân Phùng Dị phi ngựa lên, y bắn bốn mũi trên đầu Phùng gạt được, đến lần thứ năm thì y bắn hai mũi một lúc, một hướng cổ, một hướng bụng. Phùng gạt mũi
hướng bụng, thì mũi tên khác bay tới cắt đứt dây cương ngựa, vì vậy quân Hán phải lui lại. Bây giờ nghe Ngụy Đảng thách đấu bắn cung, Nghiêm Sơn nhìn các tướng Hán ngơ ngác chưa biết tính sao.
Cao Cảnh-Kiệt phi ngựa ra nói:
– Ta là Cao Cảnh-Kiệt, người Việt đất Lĩnh-Nam. Ta muốn cùng tướng quân
thi bắn tên. Vậy tướng quân cứ ra đề đi, ta sẵn sàng tiếp.
Nghiêm Sơn tỉnh ngộ:
– Mình thực lú lẫn, có Thần-nỏ Âu-lạc ở đây mà quên đi.
Ngụy Đảng chỉ vào cây cung nói:
– Chúng ta mỗi người dùng ba mũi tên và một con ngựa, cùng đấu với nhau ở trước ba quân. Chúng ta sai cắm bốn góc bốn cây cờ. Nếu ai chạy ra
ngoài sẽ bị thua. Cung ai gãy cũng bị thua, dĩ nhiên ngã ngựa cũng bị
thua.
Cao Cảnh-Kiệt cười:
– Thế thì được rồi, chúng ta không ai mặc giáp, thế mới gọi là anh hùng. Ngụy tướng quân có đồng ý không?
– Dám chứ ! Nhưng ta đặt vấn đề, nếu thua ta phải đầu hàng bên Hán, ngược lại ngươi thua cũng phải đầu hàng bên ta.
Cao Cảnh-Kiệt gật đầu:
– Cứ thế! Nào chúng ta cùng đấu.
Cao Cảnh-Kiệt trở về trận, bỏ áo giáp cỡi ngựa trận không yên phi ra
trước trận. Chàng chỉ mặc có chiếc áo