ồn ào, vừa bước qua khỏi cửa đã nhìn thấy Dương thị nằm trên giường, quần áo rách bươm, người hầu đang thay quần áo cho bà ta. Dương thị, cổ vẫn đang chảy máu, đôi mắt lồi ra, đầu tóc rối tung, hai tay nắm chặt thành quyền.
“Huyền Diệu, xảy ra chuyện gì thế?”
“Mẹ cả!” Huyền Diệu ngả đầu vào lòng Liễu Oanh khóc lóc thảm thiết.
“Phu nhân, lão gia cho gọi tất cả mọi người đến đại sảnh ạ!” Triệu quản gia tập tễnh đi vào, mồ hôi vã ra như tắm.
“Xảy ra chuyện gì vậy Triệu quản gia?”
“Đại công tử, Tam công tử cùng phu nhân của hai vị đều xảy ra bất trắc mất rồi.”
“Gì thế?”
Người Liễu Oanh bỗng bủn rủn, may mà Hồng Y kịp thời đỡ bà ta khỏi ngã sụp xuống đất.
“Sao có thể... như thế được?” Đôi mắt Liễu Oanh đầy ngập kinh hoảng cùng hoài nghi không thể tin nổi. Là kẻ nào, có thể trong vài canh giờ ngắn ngủi ra tay giết hết các cao thủ trong phủ Thái úy một cách dễ dàng như vậy?
“Mẹ cả ơi....” đôi tay của Huyền Diệu bám chặt cánh tay Liễu Oanh .
“Đừng sợ, con vẫn còn mẹ cả đây. Nào, chúng ta lên đại sảnh.”
Trong đại sảnh, cảnh tượng thật kinh hoàng với nhiều thi thể bị chết thảm với nhiều tư thế khác nhau, cực kỳ tàn nhẫn. Diệp Tông dường như già thêm mấy chục tuổi. Lão đờ đẫn ngồi trên ghế, đôi mắt mờ lệ nhìn thi thể từng đứa con cháu trong đại sảnh.
“Cha ơi!”
“Ông ơi!”
Diệp Mỵ Nhi khóc nghẹn ngào, nhìn thấy Huyền Diệu còn sống nó vội chạy lại.
“Huyền Diệu ơi, Mỵ Nhi sợ lắm.”
Liễu Oanh một tay ôm Huyền Diệu, một tay ôm Mỵ Nhi, rành rọt nói: “Đừng sợ. Vẫn còn mẹ, vẫn còn ông nội. Chúng ta nhất định sẽ bắt hung thủ phải đền tội.”
“Mẹ ơi...”
“Thím ơi...”
Liễu Oanh ra hiệu cho Hồng Y đưa hai đứa sang bên vỗ về an ủi.
“Cha! Kẻ nào mà có bản lĩnh ghê gớm thế này, chỉ trong vài canh giờ đã giết sạch các cao thủ trong phủ nhà ta không chừa một ai?”
Liễu Oanh dường như nghĩ đến điều gì đó, vội chạy đến trước mặt Huyền Diệu và Mỵ Nhi hỏi: “Vữa nãy hai đứa có ở trong phòng không?”
“Vừa nãy chúng con tới Thiên Vân Các.”
Diệp Tông hầu như kiệt sức, lão đau khổ đến cùng cực. Chỉ vài canh giờ trước cả nhà còn ngồi bên nhau, như thế nào bây giờ âm dương cách trở.
“Cha ơi, con hiểu rồi. Cha đừng buồn, việc cần làm bây giờ là tìm ra hung thủ trả thù cho Đại ca và Tam đệ. Cha thử nghĩ mà xem, tại sao con, Huyền Diệu cùng Mỵ Nhi lại bình yên? Vì chúng con ngẫu nhiên có việc ra khỏi phòng nên mới thoát chết. Điều này chứng tỏ hung thủ rất thuộc đường đi lối lại trong phủ, con cho rằng hắn vẫn ẩn nấp đâu đây.”
Diệp Tông bây giờ mới tỉnh táo trở lại.
Liễu Oanh đi đến bên các thi thể, cố nén đau thương kiểm tra kỹ càng một lượt.
“Cha xem, vết thương trên người họ thoạt nhìn là do các binh khí khác nhau gây ra, nhưng dựa trên tình trạng vết thương thì có thể nói là do một người gây ra.”
Diệp Tông kinh ngạc gấp bội vội vàng đi đến kiểm tra từng vết thương trên các thi thể. Là một người từng trải chốn sa trường, lão không mất bao lâu đã biết hung thủ chỉ có một người. Lão cau mày đấm mạnh xuống nền nhà, rồi đứng dậy phân phó Triệu quản gia: “Đi gọi tất cả người trong phủ Thái úy tập trung ở sân trước.”
Triệu quản gia lập tức bước đi thi hành lệnh của lão.
“Cha định làm gì?”
“Ta không nghĩ ra kẻ nào có bản lĩnh như vậy. Nếu có cao thủ như thế trong phủ sao ta lại không biết? Nếu hắn vẫn còn trong phủ này thì lát nữa nhất định sẽ trà trộn vào trong đám đông.”
Sân trước phủ Thái úy đèn đuốc sáng rực.
Diệp Khuynh Thành như một tia chớp xẹt xuống, dừng ngay trên nóc nhà. Dưới sân có đến một hai trăm người, Khuynh Thành vận linh thức, hơi thở từng người lọt vào trong não cô.
Đôi mắt Khuynh Thành lóe sáng lần theo linh thức kiểm tra từng người một. Bất giác cô bé cau mày, tay nắm thành quyền. Có một kẻ cô không thể cảm nhận được, điều này cho thấy hắn rất lợi hại, có lẽ nào hắn chính là hung thủ gây ra huyết án lần này? Xác định rõ mục tiêu rồi, Khuynh Thành nhanh chóng biến mắt khỏi nóc nhà.
Hiện giờ nhà họ Diệp bao người đã bị giết hại, tâm trạng ông nội cô đang rất suy sụp, nếu ông ra ứng chiến tất sẽ thất bại nặng nề. Kẻ kia lại đang ở trong phủ, hắn có võ công cao hơn hẳn cô và ông nội? Cô phải làm gì bây giờ? Khuynh Thành vừa nghĩ vừa cởi bộ trang phục dạ hành.
Khuynh Thành lúc này vẫn chưa biết rằng, ở tinh cầu Lam Tử Tinh này, ba vương triều cực kỳ sùng bái kiếm, ai ai cũng mơ ước mình sẽ trở thành Kiếm vương. Họ chia làm ba đẳng cấp là Kiếm sĩ, Kiếm sư và Kiếm vương. Mỗi đẳng cấp lại chia thành ba hạng sơ cấp, trung cấp và cao kỳ; ngoài ra còn chia thành nhóm nội công, ngoại công nữa. Tuy nhiên, trên tinh cầu Lam Tử Tinh này đến nay chưa từng xuất hiện một kiếm sỹ ngoại công nào cả.
“Tốt rồi!” Trong đầu Khuynh Thành đã phác thảo ra một kế hoạch hoàn hảo, cô bé nở nụ cười bí hiểm rồi cứ để nguyên quần áo thế mà ngủ.
Liễu Oanh chôn cất mọi người xong xuôi, trông bà tiều tụy đi rất nhiều, phủ Thái úy vốn đông vui nay trở nên lạnh lẽo vô cùng. Bà hít sâu một hơi rồi đi đến cửa phòng Diệp Tông: “Thưa cha?”
“Cửa không khóa, con cứ vào đi!”
Liễu Oanh đẩy cửa bước vào nói: “Cha vẫn chưa đi ngủ ư?”
“Nhà họ Diệp