có được, nhưng ta có thể khẳng định, đây chính là một siêu cấp liệp sủng, là một tồn tại vô địch!”
Dừng lại một chút, khuôn mặt của Á Sâm chợt nhuốm đầy thần sắc cô đơn, âm thanh nặng nề buồn bã của đại ca vang lên: “Chuyện của ngươi, ngươi đã nói cho ta rất nhiều lần rồi, nếu đúng như vậy, phải chăng không lâu nữa ngươi sẽ tìm đường trở về nhà sao?”
Hắn có chút sững sờ khi nghe đại ca nói, sau đó bỗng cảm thấy buồn bã thương tâm, mặc dù không nỡ rời xa Á Sâm đại ca, nhưng hắn là người địa cầu, hắn thuộc về địa cầu, hắn phải trở về!
Nghĩ tới đây, hắn càng thêm thương cảm, u buồn nói: “Á Sâm đại ca, người yên tâm, đệ sẽ ở lại nơi này thêm vài ngày nữa. Hơn nữa, cho dù có về tới địa cầu đệ cũng nhất định sẽ không quên huynh đâu, mặc dù không thể gặp mặt nhau, nhưng chỉ cần trong tâm còn nhớ đến nhau thì dẫu cách nhau cả một thế giới, chúng ta vẫn mãi mãi là huynh đệ tốt nhất!”
Ha ha ha…
Á Sâm sảng khoái cười phá lên, vui mừng vỗ lên bả vai hắn, nói: “Phải, là đại ca ta đã quá nhi nữ tình trường rồi. Không sai, ngươi nói không sai, xem ra tầm mắt của ngươi còn lớn hơn đại ca rất nhiều!”
Bị hai cái vỗ của Á Sâm, mặc dù không đến nỗi phải thương gân động cốt như một năm trước, nhưng lực lượng mạnh mẽ đó vẫn không phải là thứ mà hắn có thể tiếp nhận nổi.
Nhìn vẻ mặt thống khổ của hắn, Á Sâm mới hồi phục tinh thần trở lại, khẩn trương tra xét hồi lâu, đến khi xác định rõ không làm hắn gặp phải thương tích gì mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
Có điều đối với sức mạnh thân thể của hắn, Á Sâm lại cảm thấy tò mò. Cứ như lời của đại ca nói, hắn có thể chịu được hai chưởng kia mà không gặp thương tích gì nguyên nhân không phải vì hắn đã tráng kiện thêm nhiều ít bao nhiêu, chủ yếu là do tính mềm dẻo co dãn của cốt cách cùng cơ nhục đã tăng lên rất nhiều, đã hoá giải được toàn bộ đại lực của huynh ấy. Nếu đổi lại một năm trước, có thể hai cái bả vai của hắn đã xong rồi!
Những khoảng thời gian tiếp theo, Á Sâm không hề đi ra ngoài để săn thú như thường lệ mà cả ngày dẫn hắn đi chơi khắp trong thôn, giới thiệu cho hắn một số điều về cái thế giới này. Có điều, dường như Á Sâm cũng chưa từng đi ra ngoài quá xa, giải thích những điều mình đã từng nhìn thấy cũng chẳng đầy đủ gì khiến hắn càng nghe càng cảm thấy hồ đồ.
Cuối cùng, hai năm sau khi tới cái thế giới này, hắn từ biệt Á Sâm, mang theo tiểu hạt tử bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm con đường trở về nhà.
Trước khi đi, Á Sâm cũng chẳng có đồ vật gì tốt để tặng cho hắn, một người thợ săn thì biết lấy đâu ra đồ vật tốt đây? Ngoại trừ mấy khối tinh thạch trong suốt cùng 1000 đồng tệ, chị dâu còn tỉ mỉ may cho hắn một bộ áo giáp mới bằng da thú, bởi lẽ bộ đồ kia của hắn đã sớm rách rưới không chịu nổi, mặc dù vẫn còn mặc tạm được nhưng quả thật nó đã quá bẩn thỉu và khó nhìn.
Đồng tiền của thế giới này và nhân dân tệ của địa cầu cũng không khác nhau nhiều lắm, mỗi đồng tệ là một khối, mỗi ngân tệ bằng 10 khối, kim tệ là 100 khối. Đương nhiên, trên thế giới này còn có thuỷ tinh tệ, tử tinh tệ, có điều chúng không phải là đơn vị lưu thông phổ biến, chủ yếu đổi lấy để mang theo cho tiện mà thôi.
Một thuỷ tinh tệ đổi được 10.000, một tử tinh tệ là 100.000, mặt khác nói về vật giá ở thế giới này so với địa cầu cũng không có khác biệt lớn, mua một đồ vật phải mất một lượng kim tiền tương ứng, có điều ở đây có rất nhiều đồ vật mà trên địa cầu không có.
Từ biệt vợ chồng Á Sâm cùng với những người thợ săn trong thôn, rốt cuộc hắn đã hưng phấn bước lên con đường đơn độc. Mục tiêu hiện giờ của hắn chỉ có một, đó là đi tìm Tra Khắc Tư, dù sao năm đó người cứu hắn chính là ông ấy, nhất định sẽ biết nơi hắn xuất hiện đầu tiên, sau đó hắn có thể tìm được đại thảo nguyên, tìm được đường trở về nhà!
Đứng trên lưng Tiểu Cường, hắn quay lại vẫy tay một lần cuối với vợ chồng Á Sâm đại ca đã lùi rất xa rồi dứt khoát quay đầu, lớn tiếng ra lệnh cho Tiểu Cường dùng tốc độ nhanh nhất tiến về phía trước, trên mặt hắn, từng giọt lệ cứ thế tuôn rơi không sao ngăn được bởi trong tim hắn ẩn ước biết rằng, cả đời này có thể hắn sẽ không bao giờ còn được gặp lại họ nữa.
Đừng nghĩ Tiểu Cường là hạt tử mà cho rằng hắn hành động chậm chạp mà nhầm, thực ra một hạt tử bé nhỏ có thể là kẻ chậm chạp thong thả, nhưng Tiểu Cường lại hoàn toàn khác biệt, hắn to lớn phi thường, mạnh mẽ phi thường!
Tám cái chân khổng lồ mạnh mẽ không ngừng vũ động một cách nhịp nhàng khiến hắn phảng phất cảm thấy giống như đang được ngồi trên một chiếc xe động cơ ở thế giới của mình, đầy vững vàng nhưng cũng không kém phần tốc độ băng băng tiến về phía trước, ước chừng vận tốc của Tiểu Cường lúc này không sai biệt lắm vào khoảng trên dưới sáu mươi dặm một giờ.
Hôm nay tung hỏa mù đến đây thôi. Nghỉ một tuần nha các bẹn :113:. Rất mong các bẹn tiếp tục ủng hộ bộ truyện :ex10:
--------------------------------------------------------------------------------------------
Mời đăng kí dịch tại đây http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=28889 HUYỄN THẦN
Tác giả: Vân Thiên Không
Chương 19: Đế Tư tiểu thành.
Dịch: Bạch
