Ring ring
Huyễn Thần

Huyễn Thần

Tác giả: Vân Thiên Không

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217235

Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.

g, sau đó…. Đang trong tích tắc hắc y đạo tặc tới gần, cái đuôi dài nhỏ vung mạnh lên, vung lên một phát giống như ảo ảnh, nhất thời…. Đầu nhọn vĩ châm lớn hơn nửa thước của cự hạt đâm vào gáy hắc y nhân đứng đằng sau lưng nó, cả người run rẩy, chất lỏng làu trắng sữa theo tinh hồng vĩ châm chảy ra….

Trong nháy mắt giết liên tục mấy người, nhất thời mọi người không khỏi sợ hãi ngừng cước bộ, từ lúc đầu đến giờ, chưa người nào có thể đụng tới một cái lông của cự hạt, mà nó….Cũng thắng dễ như trở bàn tay giết chết bảy đồng bọn của chúng, trong đó có một pháp sư cấp 3A cùng với hai cung thủ cấp 2B!

Cho tới giờ, người tham gia chiến đấu chỉ còn lại bốn người sống sót, trong đó có hai người mất đi lực chiến đấu, mà đối phương… Ngoài nam hài thân bị hai mảnh băng trùy mất đi lực chiến đấu, nữ hài kia cùng với cự hạt này cơ bản là hoàn hảo không tổn hao gì!

Cho dù không kể đến cự hạt, chỉ sợ bọn chúng cũng không có cách nào chiến thắng nữ hài kia, huống chi nàng chưa tổn hại chút nào, đối với bọn chúng mà nói gần như đây là lực lượng vô địch kinh khủng?

Những tên còn lại không khỏi nhìn nhau vài lần, sau một khắc… Một tên dựng binh khí lên một lần nữa, điên cuồng gào thét hướng cự hạt đánh tới, nếu muốn chết, bọn chúng thà chết trong tay cự hạt, về phần chạy trốn? Bọn chúng muốn cũng không dám nghĩ, nếu trở về phải chịu đựng đủ hành hạ mà chết, tốt hơn hết là thống khoái mà chết trận, như vậy tối thiểu người nhà bọn chúng không bị liên quan đến!

Đối mặt với địch nhân điên cuồng đánh tới, tám chân của cự hạt chậm rãi vung lên, vẫy bay vĩ châm trên người hắc y đạo tặc, bình tĩnh nhìn bốn hắc y nhân đối diện vọt tới.

Sau khi rút ra kinh nghiệm, hắc y nhân mặc dù điên cuồng liều mạng nhưng vẫn còn chút thông minh dùng trận hình dày đặc như cũ, dù chết bọn chúng cũng muốn xẻ của địch nhân một ít thịt!

Con mắt có chút mơ hồ, cự hạt mở mạnh miệng, một đạo sóng lục nhạt hình xoắn ốc nhanh chóng xuất hiện trước miệng nó, xoay tròn kịch liệt, phóng tới!

Gần! Càng gần hơn….

Nhìn càng ngày càng gần bốn người hắc y nhân, cự hạt rốt cục chậm rãi ngẩng đầu lên, sau đó lao mạnh xuống, phun ra một hồi khí thể màu lam nhạt!

Ô…

Giữa tiếng gào thét kịch liệt, hắc y nhân đang vọt tới chỉ thấy một loại tanh hôi, sau đó…. Tay chân liền bủn rủn, mặc dù có thể tiếp tục chạy trốn nhưng lực lượng lại nhanh chóng mất đi!

Vù…

Nhìn thấy một màn này, tám chân của cự hạt đạp lên lần nữa, nhất thời… Một thân ảnh thật lớn bay lên trời, một khối giống như mây đen hướng bốn hắc y nhân kia như một cái lồng chụp đến.

Ba tức...... Ba tức...... Ba tức......

Tám cái chân lớn bén nhọn hơn cả những lưỡi dao sắc bén, dễ dàng đem bốn hắc y nhân đánh ngã xuống đất, sau đó… Tám cái chân dài bén nhọn của cự hạt quay như chong chóng vũ động lên, thanh âm xay thịt chói tai vang lên, nhất thời… Khoảng đất trống trong rừng vẩy đầy máu tươi, thịt nát cùng những đoạn xương gãy bay ra các hướng!

Hôm nay post sớm cả ngày mềnh có việc:113:

--------------------------------------------------------------------------------------------

Mời đăng kí dịch tại đây: http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=28889

Góp ý tại đây:http://tangthuvie/forum/showthread.php?p=2337862#post2337862 HUYỄN THẦN

Tác giả: Vân Thiên Không

Chương 36: May mắn được cứu.

Dịch: tranbaolong

Biên dịch & biên tập: blackcat132

Nguồn: http://tangthuvie

Ngơ ngác nhìn bốn thi thể hắc y nhân bị cự hạt điên cuồng dẫm lên, Lệ Ti thật sự kinh ngạc, ngây ngốc nhìn mọi thứ, sau một khắc… Ánh mắt Lệ Ti dần trở nên thất thần, bị doạ cho ngất đi!

Không sai, đấy là cự hạt, chính là bảo bối của hắn - Tiểu Cường! Dựa vào bản năng của động vật, làm cho nó cảm nhận được lam bào pháp sư cùng với hai cung thủ, bọn họ đều có thể uy hiếp tính mạng của nó, bằng vào bản năng chiến đấu của một hạt tử, nó lặng lẽ lựa chọn phương thức trốn tránh chờ cơ hội.

Đối với lam bào pháp sư cùng cung thủ mà nói, chính nó với bất kì công kích nào đều là rất khó có hiệu quả, trừ phi bọn họ hoàn toàn không chú ý, Tiểu Cường ra tay đánh lén, nói cách khác, không làm như vậy chỉ là muốn chết!

Cũng may cơ hội tốt nhất đã tới, trong lúc Lệ Ti muốn bẻ gãy quyền trượng, tất cả mọi người kinh hoảng, liều mạng ngăn chặn Lệ Ti thực hiện hành động đó, Tiểu Cường nắm bắt thời cơ này đem kẻ có khả năng uy hiếp lớn nhất với tính mạng của nó tiêu diệt đi!

Nhìn thấy Tiểu Cường cuối cùng xuất hiện ở trước mặt, hắn không khỏi vui mừng khôn xiết, nhất là sau khi nó đã tiêu diệt hết tất cả địch nhân, hắn hoàn toàn không có cảm giác sợ hãi cũng như tội lỗi, cho dù Tiểu Cường tàn nhẫn dùng tám cái chân của mình dẫm bốn hắc y nhân thành thịt vụn, hắn không cảm giác thấy tội lỗi, tại trong mắt hắn những người này cùng với dã thú trước kia mà hắn giết không hề có sự khác biệt!

Với sự xuất hiện của Tiểu Cường, địch nhân hoàn toàn bị tiêu diệt, làm cho hắn đối với sinh tồn một lần nữa dấy lên hi vọng, ra lệnh cho Tiểu Cường quay lại tìm kiếm hàng hoá của Lệ Ti, sau đó dưới sự trợ giúp của Tiểu Cường hắn trèo lên lưng nó, rồi đem Lệ Ti