Snack's 1967
Huyễn Thần

Huyễn Thần

Tác giả: Vân Thiên Không

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217210

Bình chọn: 8.5.00/10/1721 lượt.

i, nhất định ta sẽ hảo hảo báo đáp ngươi!”

Mỉm cười lắc đầu, bạch y nữ tử cười ôn hoà nói: “Ngươi không cần cảm tạ ta, đây là việc chúng ta phải làm!”

Ai…

Cảm khái lắc đầu, nội tâm đối với nghề nghiệp mục sư trở kính ngưỡng, sau này trên thế giới này, hắn đối với mục sư đều là nhất mực tôn kính, hiện tại hắn đối với cuối cùng cũng có thể giải thích, tại sao Ôn Toa chỉ nói đơn giản một câu, Tra Khắc Tư liền dẫn hắn vượt qua ngàn dặm, đem hắn an bài ở một địa phương an toàn, đổi lại nếu là hắn, nhất định cũng sẽ làm như vậy, bởi vì… Chúng ta nợ mục sư không phải tình cảm, chúng ta chính là nợ họ một cái mạng của mình!

Sau này dù đã trải qua nhiều chuyện, trong cả đời hắn, đối với mục sư đều dị thường khách khí, hắn có thể đối với mọi người vô tình, nhưng là không thể làm điều đó đối với một mục sư!

--------------------------------------------------------------------------------------------

Mời đăng kí dịch tại đây: http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=28889

Góp ý tại đây:http://tangthuvie/forum/showthread.php?p=2337862#post2337862 HUYỄN THẦN

Tác giả: Vân Thiên Không

Chương 37: Phấn sắc đồng thoại.

Dịch: tranbaolong

Biên dịch & biên tập: blackcat132

Nguồn: http://tangthuvie

Nhìn thấy hắn đã bình phục, bạch y nữ tử mỉm cười nhìn hai người bọn họ nói lời cáo biệt, hắn muốn tặng nàng tiền, giữ nàng lại mời cơm, đều bị nàng mỉm cười cự tuyệt.

Mãi cho đến khi nàng rời đi rồi, hắn mới từ Lệ Ti hiểu rõ mọi thứ, một người là mục sư, là không thể nhận tiền của bệnh nhân, chẳng những không thể nhận tiền, thậm chí cả lễ vật cũng không thể nhận, lại càng không muốn nói tới ăn cơm. Đối với mục sư mà nói, cứu tử đỡ thương chính là thiên chức của bọn họ, một khi thu tiền, bọn họ đã đem chúng thần ra khinh bỉ, sẽ bị mất đi thần thánh lực lượng!

Trên đại địa, nghề nghiệp ít nhất chính là mục sư, bọn họ mặc dù bản thân không làm ra tiền, nhưng là người của mạo hiểm công hội, hội sẽ khấu trừ mười phần trăm trong tài chính, xuất ra một phần mười, trả lương cho mục sư, tiền lương cao thấp, do cấp bậc nghề nghiệp của mục sư quyết định.

Mục sư, giống như công vụ thành viên trên địa cầu, tiền lương là cố định, nhưng lại không thấp, bất quá… Cũng chỉ là không thấp thôi, một người làm mục sư tuyệt đối có thể xem là có thu nhập cao rồi, nhưng là so sánh với các nghề khác vẫn còn rất nhiều nghề có thu nhập cao hơn thế!

Ùng ục… Ùng ục…

Trong lúc hắn đang nói chuyện, đột nhiên… Cái bụng không chịu bỗng kêu lên, xấu hổ nhìn Lệ Ti, hắn nhẹ nhàng nói: “Ta đói lắm, chúng ta cùng đi ăn một chút gì đó nhé!”

Lệ Ti đang mê mang nhìn ta, đến lúc hắn nói mới phục hồi tinh thần, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng liên tiếp gật đầu, rất nhanh nói: “Nga… Hảo a, chúng ta đi ăn cái gì!” Vừa nói chuyện, Lệ Ti vội vã xoay người bước ra cửa.

Nghi hoặc nhìn Lệ Ti bước ra khỏi cửa, không khỏi cảm thấy mê hoặc, nha đầu kia làm sao vậy? Ánh mắt dường như có chút vấn đề a, ngơ ngác nhìn hắn, chính là chân tay bối rối, cúi đầu loạn lên, những thứ này với Lệ Ti trước kia không giống nhau a? Chẳng lẽ buổi tối ngày hôm đó nàng quá mức sợ hãi?

Trong lúc suy tư, hắn đi ra khỏi căn phòng, sau một khắc… Một âm thanh ồn ào vang lên, nghi hoặc nhìn lại, chỉ thấy một đám người đang vây quanh Tiểu Cường, chỉ chỉ trỏ trỏ, mà bộ mặt của Tiểu Cường thì tỏ ra bất đắc dĩ nhìn đám người chung quanh.

Hơi lắc đầu, nội tâm âm thầm than thở rằng Tiều Cường vẫn chưa đủ thông minh, lần trước khi Á Sâm tiễn nó đã có nói qua, tới một địa phương nào đó, không thể tự tiện giết người, không nghĩ tới, nó bây giờ còn chưa nghĩ kĩ, hắn phỏng chừng, chỉ số thông minh của Tiểu Cường hiện tại cùng với một đứa trẻ không sai biệt lắm!

Tách đám người ra, hắn đi tới trước mặt Tiểu Cường, thấp giọng nói: “Tốt lắm Tiểu Cường, người quay về rừng rậm đi thôi, nhớ là đem hàng hoá mang về đây, buổi tối nay ta sẽ chờ ngươi ở trước cửa thành!”

Nghe xong lời của hắn, Tiểu Cường gật đầu, chạy trốn nhảy ra khỏi đám người, tám cái chân thô nhanh chóng vũ động không gian, nhanh chóng rời đi…

Này! Ngươi không đi ăn cơm a!

Đang lúc cảm khái nhìn Tiểu Cường thân ảnh dần mờ đi, thanh âm của Lệ Ti vang lên sau lưng hắn, ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, hắn càng cảm thấy hoảng sợ, vội vàng kéo tay Lệ Ti lôi vào trong phòng.

Vừa rồi vội vàng, hắn cũng không có phát hiện ra cái gì. Nhưng là hiện tại, trên quần áo của Lệ Ti có vết máu, dĩ nhiên đã hoàn toàn đông kết lại thành một khối áp vào trên thân thể, nếu như không phải nàng chưa hoàn toàn trưởng thành, vóc người chưa nóng bỏng, mới vừa rồi mọi người đã sớm ồn ào rồi!

Nghi hoặc nhìn hắn kéo vào phòng, Lệ Ti khó hiểu định mở miệng hỏi, hắn vội vàng giải thích: “Người như thế vậy đi ra ngoài đường sao? Ngươi xem lại quần áo trên người đi, tựa hồ…”

Nghe xong lời hắn nói, Lệ Ti nghi hoặc cúi đầu xuống, nàng cuối cùng đã minh bạch bộ dáng của mình lúc này, hét to lên một tiếng, ngồi xổm trên mặt đất, mặc dù không có lộ ra, nhưng là quần áo sát vào da thịt, làm cho nàng thật sự trông rất gợi cảm!

Nhìn thấy hắn tự động xoay người lại, Lệ Ti rốt c