lực, hắn phải đề cao thực lực của chính mình, một kích vừa rồi của Ngải Pháp Lực Áo, hắn thậm chí còn không nhìn thấy đối phương ra tay như thế nào, nếu không nhanh chóng tăng thực lực của bản thân lên, gặp phải cao thủ sợ rằng hắn ngay cả bản thân bị giết như nào cũng không biết.
Nghĩ đến thực lực, hắn không khỏi nhớ đến Lệ Ti đã đưa cho hắn một thư bổn (quyển sách), mặc dù không biết rốt cuộc đây là cái gì, nhưng là từ kim thư trên người hắn có thể nhận thấy đây thật sự là một bảo bối a!
Nhẹ nhàng cầm quyển sách nặng trịch ở trong lòng, ở cái thế giới này, phải có lực lượng thân thể, nếu không có thì vĩnh viễn đừng bao giờ nghĩ đến thành tựu cao, cùng với giang hồ trên địa cầu là giống nhau, Ngải Trạch Lạp Tư thế giới chính là giang hồ, phải nắm giữ một lực lượng thần bí.
Giang hồ trên địa cầu, mọi người phải nắm vững chính là nội lực, giang hồ nhân sĩ ở cái thế giới này, thì phải nắm vững chính là đấu khí hoặc là ma lực! Nói cách khác, không có những thứ đó thì vĩnh viễn không bao giờ ngẩng đầu lên được!
Thần Phong phổ!
Nhìn các chữ ở bìa sách, hắn không khỏi nghi hoặc lắc đầu, nhớ kĩ mới vừa rồi Lệ Ti nói với hắn là Thần Phong đấu khí, hiện tại nhìn lại mới biết đây chỉ là Thần Phong phổ mà thôi.
Nhẹ nhàng mở trang bìa, chỉ thấy trong sách có tổng cộng chín trang sách, đều là dùng vàng nguyên chất chế tạo thành, mặc dù mỏng nhưng là rất chắc chắn, xem ra không phải đơn thuần chỉ là mỗi vàng nguyên chất thôi.
Bên ngoài ánh sáng rực rỡ, phản chiếu từ những trang sách, trong nhất thời, hắn phảng phất giống như nhìn thấy tiên cảnh, quanh thân hào quang bắn ra bốn phía!
Lạch cạch!
Vội vàng khép kim thư lại, nhanh như chớp đem bổn thư cất vào trong lòng, phải biết rằng… Hiện tại trong phòng không có cửa, quang mang mạnh như vậy sẽ phản xạ đến các phòng ngoài, một khi bị cao thủ chú ý đến, giết người cướp của, hắn rất có thể bị chết oan a!
May mà bây giờ cũng là giữa trưa rồi, trên đường cũng ít người qua lại, hơn nữa hắn phản ứng cũng rất nhanh, hào quang chợt loé lên liền bị hắn thu lại, người đi lại trên đường cũng chỉ thấy một tạo kim quang chợt hiện một chút thôi, chưa có người nào thấy rõ kim quang từ nơi nào phát ra.
Cứ như thế, đối với một mạo hiểm giả, đã có thể kết luận nhất định là có người thấy bảo bối, nhất thời, cả đầu đường loạn hết lên, sôi nổi kiểm tra xem rốt cuộc tử quang kia là chuyện gì, từ nơi nào vọng lại.
Một truyền mười, mười truyền trăm, rất nhanh… Đầu đường đã chật ních mạo hiểm giả, phải biết rằng… Có thể tản mát ra hào quang gì đó không có nhiều thứ, tuyệt đối là siêu cấp bảo bối à, mặc dù không đủ sức, những cũng muốn xí phần ăn hôi.
Đáng tiếc, ngay khi tất cả đang tìm tòi trên đường, nhìn xem ai giống như cao thủ đang mang bảo bối, một người mặc ngạnh bì chiến giáp, trên vai lộ ra một cái E cấp mạo hiểm giả huy chương, đúng là E cấp mạo hiểm giả, yên lặng tiêu sái bước ra ngoài, không ai có khả năng nghĩ đến người mà bọn họ cần tìm chính là hắn!
Kì thật, hết thảy đều là do thói quen, tất cả mọi người dựa theo ước lượng bình thường, có thể mang theo bảo vật bên mình, như thế nào có thể là một kẻ bình thường được chứ? Mọi người đều có cùng một ý nghĩ đó, chính là muốn tìm xem ai là cao thủ, sau đó quần công, về phần cuối cùng ai chiếm được tiện nghi, cũng không nằm trong suy nghĩ bây giờ, dù sao ai cũng đều có cơ hội, bọn họ muốn tranh thủ kiếm chác một chút thôi.
Cả khu phố đều rất nguy hiểm, hắn không khỏi âm thầm sợ hãi, mới vừa rồi nếu hắn phản chậm nửa nhịp thôi, bây giờ hắn đã bị người ta giết chết rồi, kim thư trên người cũng sớm không biết rơi vào tay ai, xem ra cổ nhân đã nói rất đúng, giang hồ tràn ngập hung hiểm, một người bất hảo, cũng chỉ có một kết cục cuối cùng mà thôi.
Rùng mình một cái, hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn bầu trời, do dự một chút, hắn hỏi thăm một người ở bên đường địa điểm của mạo hiểm công hội giả ở Huy Hoàng chi thành, sau đó nhanh chóng chạy tới.
Tại mạo hiểm giả công hội thuê một chiếc xe, hắn nhanh chóng hướng tới ngoại thành chạy đến, đáng tiếc là hắn không biết điều khiển được xe ngựa, chỉ có thể nắm dây cương, cũng may là những tuấn mã này đều có kinh nghiệm, chỉ cần có lôi kéo là được.
Tìm kiếm một lúc, hắn nắm xe ngựa chạy tới bên rừng rậm, phán đoán một chút, Tiểu Cường cũng có thể đã trở về, hướng chung quanh nhìn một lát, xác định không có ai đi theo phía sau, hắn nhẹ nhàng đem ngón giữa cùng ngón trỏ bỏ vào miệng, huýt một tiếng sao thật to. Đây là phương pháp duy nhất liên lạc giữa hắn và Tiểu Cường.
Âm thanh vang lên trong rừng, không đợi đến khi hết hẳn, trong rừng truyền ra một tiếng oanh minh kịch liệt, theo hướng âm thanh truyền tới, một bóng đen thật lớn nhanh như tia chớp từ trong rừng tiến ra.
Hoàn toàn không nhìn tới những bụi cây, hạt tử như một chiếc xe tăng thật lớn chạy tới, những nơi mà nó đi qua cây cỏ toàn bộ ngã xuống.
--------------------------------------------------------------------------------------------
Mời đăng kí dịch tại đây: http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=28889
Góp ý tại đây:
