Huyễn Thần

Huyễn Thần

Tác giả: Vân Thiên Không

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217450

Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.

kiếm thì việc này tốt hơn nhiều.

Cùng lúc đó, nơi nào đó trong thành, ở trong một căn phòng.

“Cái gì! Toàn bộ đã chết!” Một người trên trán có xăm hình một con rắn hổ mang, thoạt nhìn trông như một độc xà nam nhân, không thể tin gào thét giận dữ.

Nghe thấy tiếng rống giận dữ, hắc y nhân cả ngươi run rẩy, cúi đầu nói: “Đúng vậy, toàn bộ đã chết, lúc chúng ta chạy tới nơi cũng chỉ còn thấy mười ba cái thi thể, tất cả đều là huynh đệ của chúng ta, trong đó bao gồm hai cung thủ và A Khổ Tư pháp sư!”

Bùm…

Độc xà nam nhân ngồi xuống ghế, thì thào nói: “Như thế nào lại có thể! Điều này sao có thể? Một người là pháp sư cấp 3A, hai người là cung thủ cấp 2B, như nào mà không thể đối phó được bọn họ! Điều này sao có thể!”

Suy tư một hồi, độc xà nam nhân một lần nữa mở miệng nói: “Ngải Pháp Lệ Ti hiện tại đang ở đâu? Hoả chi quyền trượng còn trong tay của nàng không?”

Hơi dừng lại, hắc y nhân cung kính đáp: “Nàng đã cùng với phụ thân hội hợp, đã đi về nhà rồi, hoả chi quyền trượng như cũ vẫn ở trong tay của nàng.”

Ầm!

Nghe xong lời của hắc y nhân, độc xa nam nhân đem cái bàn bên cạnh phá nát, thống khổ nói: “Trời ạ! Cơ hội thật tốt vậy mà lại bỏ lỡ, hoả chi quyền trượng, chẳng nhẽ không thể nào có hi vọng đến được tay ta sao?

Hắc y nhân nghi hoặc nhìn độc xà nam nhân, hắn không rõ, một cây pháp trượng giá trị một trăm vạn đồng tệ như thế nào có thể khiến một người có trong tay cả triệu vạn cảm thấy khổ sở như thế? Chẳng lẽ là… Bên trong pháp trượng này cất giấu một bí mật nào đó?

Rời khỏi đấu giá hội, hắn bắt đầu không e dè việc cướp đoạt nữa, mua đại lượng vật phẩm cùng với các đồ làm bếp tốt, phải biết rằng… Hăn lần này đi, còn không biết khi nào trở về, nên đã hảo hảo chuẩn bị vật phẩm dùng được trong mấy ngày, hăn không thể kham khổ được.

Đầy bốn cái rương, hắn rốt cuộc cũng hài lòng, nhìn bốn cái rương hàng hoá đầy tràn, mấy thứ này có thể giúp hắn sống tốt một năm ở nơi thôn dã!

Cuối cùng, phải mua một cái nệm, sinh tồn ở nơi thôn dã không hề dễ dàng, ngủ cũng là một vấn đề, trước kia không có điều kiện, nhưng là hiện tại, hắn nhất định phải mua một bộ đệm thật tốt!

Đi vào cửa hàng chăn màn lớn nhất ở Huy Hoàng chi thành, vừa bước vào cửa, ánh mắt hắn liền bị hấp dẫn bởi một chiếc ghế màu ngăm đen, vừa chắc chắn lại vừa đơn giản, cùng với đường cong cơ thể rất là phù hợp, làm cho hắn cảm thấy cực kì thoải mái.

Chiếc ghế còn có thể xếp lại cũng có thể duỗi ra, có thể dựng thẳng thành cái ghế dựa, hạ thấp thành ghế nằm, nếu như để ở mức thấp nhất thì biến thành một cái giường đơn giản, tuyệt đối là một vật đa dụng a! (giống cái giường xếp của mềnh :113:)

Hơn nữa, phối hợp cùng cái ghế còn có một bộ đệm, khăn trải giường, hết thảy đều là đồ chuẩn bị cho những người sinh sống ở nơi thôn dã.

Nhìn ánh sáng toả ra từ chiếc ghế ngăm đen, trong đầu hắn không khỏi dâng lên một ý niệm, nếu như đặt nó ở trên lưng của Tiểu Cường, khi đó… Hắn có thể ngồi, hoặc nửa nằm nửa ngồi ở trên lưng của Tiểu Cường, như vậy thật là uy phong a, vừa có thể ngủ lại vừa có thể chạy, thật đúng là rất hợp với ý hắn.

Hưng phấn hỏi giá cả, thật đúng là đồ tốt, giá cả lên tới một vạn đồng, cũng may hiện tại trên người hắn có hai vạn đồng, vậy là đủ rồi.

Sửa sang lại cái ghế một chút, hắn đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, sau đó… Theo yêu cầu của hắn, công tượng của cửa hàng khoan thêm mấy vị trí ở trên ghế, mấy chỗ này dùng dây cố định chiếc ghế ở trên lưng Tiểu Cường, cùng với hắn đem cố định ở trên ghế, nói cách khác, đang ngủ, nhỡ té xuống đất thì sao?

Sau khi mua sắm hết thảy, hắn nắm xe ngựa chạy tới vùng ngoại thành, hô lên một tiếng để gọi Tiểu Cường, sau đó tháo gỡ tất cả mọi thứ xuống khỏi xe, phân phó Tiểu Cường trông coi, quay trở lại trả xe ngựa cho mạo hiểm công hội, ăn điểm tâm đôi chút rồi nhanh chóng chạy về phía Tiểu Cường.

Sau đó… Hắn đầu tiên đem cái ghế cùng với dây thừng cố định ở trên lưng Tiểu Cường, cố định xong nhìn lại Tiểu Cường không khác gì đã biến thành một cái bánh ú, cũng may dây thừng không cứng quá gây trở ngại cho hành động của Tiểu Cường.

Đem bốn cái rương phân biệt cột vào đùi của nó, sau đó nhảy lên lưng, ngồi vào chiệc ghế dựa thoải mái, cảm thấy an toàn sau khi đem chính mình cố định vào chiếc ghế, ra lệnh cho Tiểu Cường hướng về phía rừng rậm, tìm một nơi an toàn, sau đó bọn họ sẽ nghỉ ngơi ở đó.

Sáng sớm hôm sau, hắn tỉnh dậy rất sớm, thấy Tiểu Cường vẫn còn đang ngủ say, hắn cũng không có quấy rầy nó, nhẹ nhàng cởi dây lưng, đang chuẩn bị đứng lên thì Tiểu Cường mở mắt, tri giác của dã thú không phải đùa, chỉ cần một động tĩnh nhỏ đều không thể qua mắt được nó a!

Tán thưởng liếc mắt nhìn nó cười một cái, hắn nói: “Ngươi không cần phải để ý đến ta, trời hãy còn sớm, ngươi ngủ tiếp đi, ta phải rèn luyện thân thể một chút.”

Nghe xong lời hắn nói, đôi mắt to của Tiểu Cường một lần nữa nhắm lại, miệng nó không ngừng co rút lại, rất nhanh chóng, nó lập tức tựu ngủ thiếp đi.

Lắc đầu than thở, hắn bắt đầu mở rộng cánh tay cùng bắp đùi, từ khi hắn luyện khoái kiếm tới nay, mỗi ngày đều phả


XtGem Forum catalog