XtGem Forum catalog
Huyễn Thần

Huyễn Thần

Tác giả: Vân Thiên Không

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217503

Bình chọn: 10.00/10/1750 lượt.

cho lực công kích chính thức chỉ đạt được hai phần.

Nếu như hắn hiện tại học được đấu khí, như vậy mặc kệ hắn có được bao nhiêu đấu khí cũng bất quá chỉ có thể phát huy được một hai phân mà thôi, phần lớn đấu khí còn lại đều tiêu hao mất, hoặc là bị phản lực triệt tiêu, đây là sự thật!

Muốn đâm ra một khoái kiếm, cũng không phải lực lượng là chủ yếu, đấu khó có thể mạnh vẫn phải có sự thuần thục của các động tác cơ bản, động tác luyện tập càng quên thì đâm ra một kiếm càng nhanh, mà nếu muốn đâm ra một kiếm thuần thục hắn nhất định phải xác định hoàn thành mười hai bước cơ bản đó, đây là mục đích tu luyện duy nhất lúc này, không có nhanh nhất chỉ có nhanh hơn, đây là ý niệm trong đầu hắn lúc này!

Thời gian trôi qua, hoàn toàn đắm chìm vào trong luyện tập, hắn không hề biết rằng Tiểu Cường đã tỉnh lại, lúc nào rời đi, đến lúc có một con heo rừng thật lớn ném ở trước mặt thì tinh thần hắn mới hồi phục trở lại, nhìn bầu trời một chút, mặt trời đã nhô cao lâu rồi, bây giờ chắc cũng phải tám chín giờ rồi.

Tính toán một chút, hắn dĩ nhiên đã luyện tập được ba bốn giờ rồi, cũng không có cảm giác thời gian trôi qua…

Mỉm cười lắc đầu, tạm thời hắn cũng không muốn ăn thịt, để cho Tiểu Cường tự mình xử lý con heo rừng kia sau đó hắn trèo lên lưng nó, lấy ra một bọc lương thực để ăn.

Rất nhanh, Tiểu Cường đã thu thập xong con heo rừng, sau đó… Theo lệnh của hắn, xoay người hướng về rừng sâu đi tới, theo như lời khinh giáp thanh niên thì ma huyễn sâm lâm ở ngay hướng kia rồi!

Đương nhiên, hắn ở trên lưng Tiểu Cường cũng không hề lười biếng, trong đầu mô phỏng những chỗ nhỏ nhất của một kiếm xuất ra, từ lúc bắt đầu rút kiếm, mỗi một động tác đều cẩn thận tự hỏi, xem có thể hay không đẩy nhanh tốc độ, tìm kiếm phương pháp, cẩn thận nhìn nhận lại mười hai bước liên hoàn kia có chỗ nào sai sót hay không.

Mỗi khi hắn lĩnh ngộ hoặc là có kiến giải mới thì ngay lập tức nhảy xuống đất, quên mình diễn tập, cũng không tốn bao nhiêu thời gian, tóm lại muốn hoàn toàn hiểu được vấn đề thì phải diễn tập, có đôi khi dừng lại một thời gian lớn, cả một ngày một đêm để luyện tập.

Hoàn toàn đắm chìm trong luyện tập, hắn cũng không để ý tới thời gian nữa, đến một ngày, hắn mới phát hiện ra, chung quanh cảnh sắc đã thay đổi, không còn là rừng rậm màu xanh nữa mà không gian lúc này đã tràn ngập một đám sương màu xanh biếc, nhìn đám sương mờ này, hắn biết… Bọn họ rốt cuộc cũng đã chạy tới ma huyễn sâm lâm.

Không dám xâm nhập, theo mệnh lệnh của hắn, Tiểu Cường di chuyển theo ven rừng, tìm một ngọn núi có cây cối mọc rồi mới ngừng lại, nhìn một chút hoàn cảnh chung quanh, hắn quyết định dừng lại ở chỗ này, bắt đầu tu luyện.

Bất quá, trước đó, hắn còn muốn làm một việc đó chính là tìm ra một nơi thích hợp để hắn tu luyện, nơi đó phải an toàn, thanh tịnh đẹp đẽ, không ồn ào, tốt nhất là một sơn động để hắn có thể ở lại, mặt khác phải có nước ngọt để sống, nói cách khác, hắn không thể sống mà thiếu nước được.

Sơn xuyên, thủy đàm, cảnh đẹp, hết thảy vốn tưởng rằng không thể tìm ra nhưng là… Ngay khi hắn cùng Tiểu Cường đi qua một ngọn núi liền vui mừng lẫn sợ hãi phát hiện xa xa phía trước có một thác nước lớn, ở dưới thác nước là một thủy đàm thật lớn, cảnh đẹp giống như cõi tiên, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, ngươi rất khó có thể tưởng tượng ở một nới như này lại xuất hiện một cảnh tượng đẹp như thế.

Đã rất nhiều ngày không được uống nước thoải mái, vừa nhìn thấy dòng suối đang chảy róc rách hắn cùng Tiểu Cường mừng như điên chạy tới thuỷ đàm phía bên dưới thác nước, uống một cách thoả thích.

Uống đến no cả bụng, hắn mới cảm thấy mãn nguyện dừng lại, ngửa đầu nhìn lại, thác nước này cao tới gần ba ngàn thước à, như một dòng ngân hà chảy từ trên trời xuống, mặc dù thác nước này không tính là quá lớn, như một cột nước rộng hàng trăm mét từ trên cao ào ào đổ xuống, tiếng nước đập vào nhau to như tiếng sấm, mặc dù cách xa cả ngàn thước cũng làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Nhìn qua thuỷ đàm một chút, mặc dù thủy đàm này không bằng một tiểu hồ, địa thế ở đây cũng rất cao cho nên đại lượng nước chảy xuống từ thác nước đều tập trung ở đây, tạo thành một cái hồ nhỏ, hồ nước được bao bọc bởi hàng chục con suối nhỏ, phân biệt các hướng chảy vào trong rừng, chứng kiến nơi này hắn mới hiểu tại sao không có vết chân dã thú ở đây, bọn chúng không cần phải tới đây trực tiếp uống tại những nhánh suối là được rồi.

--------------------------------------------------------------------------------------------

Mời đăng kí dịch tại đây: http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=28889

Góp ý tại đây:http://tangthuvie/forum/showthread.php?p=2337862#post2337862 HUYỄN THẦN

Tác giả: Vân Thiên Không

Chương 46: Thần phong chi mê.

Dịch: tranbaolong

Biên dịch & biên tập: blackcat132

Nguồn: http://tangthuvie

Nhìn sâm lâm xanh um trước mắt, lại còn ngọn núi cao ngất, hắn không khỏi mừng rỡ cùng Tiểu Cường chạy về hướng ngọn núi đó, nếu như có thể tìm thấy một thạch động như vậy không phải quá lý tưởng sao.

Rất nhanh, bọn họ đã chạy tới chân